MẶT SAU CÁI BÌA LỊCH ĐÃ KÍN CHẮT RỒI. Mỗi lần dau túi, cảm hứng tôi đeo biền vào mặt bài và dòng thật nhỏ, viết bằng một thứ riêng chỉ mình tôi hiểu thôi, tóm tắt ngày tháng và những sự việc, những nỗi niềm, những ý nghĩ của tôi:
[...]
Ngày 20-11-1931, gia đình ai cho tôi một xu nhỉ? Chỉ một xu thôi! Để tôi mua xôi hay bánh khúc. Giời rét thế này, đi học một mình, vừa đi vừa cắn ngón xiết bao? Không! Không có ai cho tôi cả. Vì người ta có phải là mẹ tôi đâu!
Ngày 1-12-1931, cô nào cậu nào biết điều thương cậu có biết không không? Mà con cậu xin cậu lẽ nào cậu không nhận lời con? Câu phú hộ cô đứng lại mưa rất quá.
[...]
Ngày 4-12-1931, con cháu nó là gì mà không sai? Mọi trình vừa mười vừa tương cũng đến mình vác bắt đi mua. Đi học về đòi các bữa cơm và mà phải đặt xuống, nghĩ mà rơi nước mắt. Mẹ ơi! Sao mẹ đi lâu thế? Mãi chẳng thấy mẹ về?
[...]
Có một lần bà tôi lạy văn học trở khác mà có lẽ tôi độc nhất còn lại dễ mắc đi lệ được một đồng bạc thì giờ ngày tiền gửi cho đầu ra con gái con có tốt hết sau hảo, và còn mua thêm cho hai cái bánh gì bà hỉ hỉ bỏ ăn cả. Tôi vừa khóc vừa ghi vào bìa lịch.
(“Trong đêm đông”, trích “Những ngày thơ ấu”, Nguyễn Hồng, NXB Văn học, 2021, tr. 57-60)
Trả lời các câu hỏi:
Câu 1: Đoạn văn bản trên được kể theo ngôi nào?
Câu 2: Nhân vật “tôi” trong đoạn văn bản trên là ai?
Câu 3: Nỗi niềm của chú bé Hồng khi đói khát trong đoạn văn sau là gì?
Ngày 20-11-1931, gia đình ai cho tôi một xu nhỉ? Chỉ một xu thôi! Để tôi mua xôi hay bánh khúc. Giời rét thế này, đi học một mình, vừa đi vừa cắn ngón xiết bao? Không! Không có ai cho tôi cả. Vì người ta có phải là mẹ tôi đâu!
Câu 4: Anh/chị hiểu như thế nào về thành ngữ “sống khôn chết thiêng”?
Câu 5: Theo anh/chị, ý tưởng có vai trò như thế nào đối với trẻ thơ? (Trả lời câu hỏi trong khoảng 5-7 dòng)