XUƠNG RỒNG góc gài... bùi bạm thân côi cản lẫn lộc gió sương kiếp đoạn trường... ai thương ai nhớ...
Đêm hoa nở hôn thuyền thấp đỏ cảnh rung rinh bé nhỏ gợi tình như nắng tiên lạc xuống miền trần tục dây chồng gai sắc nạt hái hùng
Sóng trần trụi giữa lửa thiêu nắng cháy vươn thân cành xanh ngắt những bàn tay vẫn thẳng ngay chẳng uốn mình theo gió thà bị chặt roi lại này chổi...
(Cây xương rồng - Nguyễn Cường, NXB Hội Nhà văn, 2015)
CÂY XƯƠNG RỒNG (Phùng Quán) Cây chỉ cây là lùng Không cảnh cũng không lá Toàn những thân với thân! Mà thân thì dựng ngược Như cây gốc nghĩa quân Toàn những góc vịt cành Lại tua tủa gài chông!
Như độc hơn bọ nẹt Gai bướt nhọn hơn guơm Người nghèo đêm luộc kỳ Ăn lại lãnh thay cơm!
Mọc lên từ cắt lửa Hơn vằn xanh mát trong Che chở người lương thiện Trộm cướp đều ngại ngừng Tên như một biểu tượng Đôi gài cây xương rồng...
Xương Rồng ơi Xương Rồng! Anh có thật xương rồng? Hay xương người nghĩa khí Ngã xuống rồi hồn thân?...