QuốcKhanh Hà | Chat Online
03/05 19:47:27

BÀI HỌC ĐI CÂU II. VIẾT (6.0 ĐIỂM): Phân tích truyện "Bài học đi câu" của nhà văn Tạ Duy Anh. "Ông nội tôi là nghệ nhân câu cá. Từ bé tôi đã thấy ông gắn với chiếc cần câu. Về im lặng, bí ẩn của ông vừa an nhàn, vừa có cái gì đó giống như sự cam phận. Không khỏi có lúc tôi thầm nghĩ: Làm đàng nam nhi mà chỉ quanh quẩn như ông nội thì kể cũng chán. Chính ông nội khiến tôi luôn mở vé biển cả. Nơi ấy chẳng có bến bờ, mới thực sự là nơi vẫy vùng thỏa chí. Tôi cũng sẽ theo nghề câu như ông nội nhưng mà tôi cầu ca kinh. […] Một hôm, tôi quyết định thử đi câu cùng với ông. Tôi vác theo chiếc sào to tưởng dùng làm cần. Tôi móc con giun béo nhẩy làm mồi. Tôi cũng thả lưới xuống nhưng tâm trí chẳng tập trung nổi vào chiếc phao cứ lặp lờ đứng im. Thật là tệ nhất và tù tung. Cuối buổi tôi dự định ném đi, dùng cần khua ấm i xuống nước. Hôm sau tôi xin ông để tôi được ra đi. Ông vẫn im lặng nhìn tôi, không tỏ ra bực tức hay vui mừng. Hình như ông rất muốn thở dài. - Đi để thử sức thì cũng tốt - Ông


Phân tích truyện "Bài học đi câu" của nhà văn Tạ Duy Anh
----- Nội dung ảnh -----
BÀI HỌC ĐI CÂU

II. VIẾT (6.0 ĐIỂM):
Phân tích truyện "Bài học đi câu" của nhà văn Tạ Duy Anh.
"Ông nội tôi là nghệ nhân câu cá. Từ bé tôi đã thấy ông gắn với chiếc cần câu. Về im lặng, bí ẩn của ông vừa an nhàn, vừa có cái gì đó giống như sự cam phận. Không khỏi có lúc tôi thầm nghĩ: Làm đàng nam nhi mà chỉ quanh quẩn như ông nội thì kể cũng chán. Chính ông nội khiến tôi luôn mở vé biển cả. Nơi ấy chẳng có bến bờ, mới thực sự là nơi vẫy vùng thỏa chí. Tôi cũng sẽ theo nghề câu như ông nội nhưng mà tôi cầu ca kinh. […]

Một hôm, tôi quyết định thử đi câu cùng với ông. Tôi vác theo chiếc sào to tưởng dùng làm cần. Tôi móc con giun béo nhẩy làm mồi. Tôi cũng thả lưới xuống nhưng tâm trí chẳng tập trung nổi vào chiếc phao cứ lặp lờ đứng im. Thật là tệ nhất và tù tung. Cuối buổi tôi dự định ném đi, dùng cần khua ấm i xuống nước.

Hôm sau tôi xin ông để tôi được ra đi. Ông vẫn im lặng nhìn tôi, không tỏ ra bực tức hay vui mừng. Hình như ông rất muốn thở dài.
- Đi để thử sức thì cũng tốt - Ông chỉ bảo có vậy.
Tôi ra biển như mơ ước suốt thời bé. Tôi bỗ theo một tàu đánh cá với hy vọng sẽ bắt được cá kinh. Trước mặt tôi giờ đây chỉ có đường chân trời. Nhưng chỉ được một thời gian tôi mới vỡ lẽ ra rằng không có gì chân cho bằng cứ lệnh đền trên biển. Tôi còn cao nhớ đất liền, trong khi cá kinh vẫn mất hút. Không ai, ngay cả tôi, ngoan ngược lại có ngày tôi tôi ta như một kẻ thất trận. Ông tôi vẫn không mừng, không buồn, tựa như việc tôi ra đi hay trở về chẳng khiến ông bận tâm, chỉ hỏi:
- Cháu về rồi à?
- Cháu về để theo nghề của ông.
Ông tôi bắt đầu truyền nghề cho tôi. Ông cho tôi một chiếc cần đủ cước, lười nhưng không có mồi. Ông bảo cứ thả xuống cầu, mắt không được rời phao. Tôi làm theo ông, thoạt đầu gan ruột như có lửa cháy. Ông bảo không được nóng vội. Rồi tôi ngồi qua một tuần, chỉ muốn phát điên. Bài học nhập môn gì mà cay nghiệt thế. Rồi tôi cũng qua được một tháng, lòng gan đã dịu lại. Qua hai tháng cảnh vật trỡ nên hiền hòa, mặt nước thôi nghiêng ngã. Qua ba tháng thì tôi không còn thấy cái chiếc cần câu đâu nữa. Bây giờ ông tôi mới bảo:
- Giờ thì cháu có thể đi câu cá kinh được rồi.
Tôi giật mình, mỡ hôi tuôn ra. Tôi lại đi ra biển như ông nói, biển không hề có sóng.

(Trích "Bài học đi câu", Tạ Duy Anh, Tạp chí Văn học và Tuổi trẻ, số 05, NXB Giáo dục, 2012, tr.47 – 48)
Bài tập đã có 1 trả lời, xem 1 trả lời ... |
Đăng ký tài khoản để trả lời bài tập.
Đăng ký tài khoản để có thể trả lời bài tập này!

Đăng ký qua Google:

Hoặc lựa chọn:
Đăng ký bằng email, điện thoại Đăng nhập bằng email, điện thoại
Lazi.vn