Anh về lại ngôi nhà mình
Sau mười năm chiến tranh.
Mẹ đón anh buổi bình minh nhập nhoạng,
Cơn mưa đón anh buổi hừng đông chạng vạng,
(...)
Nhà dột.
Chỗ nằm chỉ còn đủ độ dài giữa hai chiếc cột
Chiều rộng bằng khuôn chiếc tăng.
Mắc võng.
Lại mắc võng.
Vẫn là cây theo anh từ rừng về đây làm cột.
Võng đưa sẽ ướt,
Nhưng đã có con mọt trong cột làm âm thanh đung đưa
Thịt mỡ bánh chưng, nỗi ước ao một thời khó nhọc
Rộn rã cối chày náo nức những làng quê
Tổ quốc là nơi những người lính không về
Đem tuổi xuân hòa vào cùng cây cỏ
Lời hẹn ước hòa bình, lửa đôi dang dở
Cho hôm nay xuân thắm nở đầy hoa
Đường rộng mở, thê giới thành bao la
Xin đừng quên Tố quốc nhiều gian khó
Còn bánh chưng Lang Liêu, đào mai còn vui nở
Tổ quốc vào xuân nối tiếp những mùa xuân
Sau mười năm
Vẫn chỗ mưa mẹ đứng
Mẹ trao cho anh chiếc đèn và bảo
Đừng để ngọn lửa rụng!
Mẹ xếp những thùng, chậu, nồi, xoong ...
Khúc nhạc mưa nhà dột tấu lên
Ru êm cánh võng.
Người lính nằm im,
Nghe âm thanh chiến tranh trong người mình cất giọng
Trong đêm hòa bình đầu tiên.
Không có trái bom nào rơi đúng nhà mẹ,
Không có viên đạn nào bắn thủng mái nhà mẹ
Chỉ có đưa con trai đi xa
Chỉ có sự chờ đợi nặng nề giọt xuống
Đã xuyên thủng mái nhà thành những lỗ to lỗ nhỏ khác nhau.
(Tạp chi Hồng Lĩnh, số 211, Hội Liên hiệp Nghệ thuật Hà Tĩnh, 2024, tr.29)
1 Phùng Khắc Bắc (1944 - 1990), tên thật là Phùng Khắc Toàn, là một nhà thơ, nhà văn quân đội. Thơ ông thường mang âm hưởng của sự suy tư, triết lý về thân phận con người, tình yêu và nỗi đau hậu chiến. Bài thơ
Ngày hòa bình đâu tiên được viêt vào năm 1985, một thập kỷ sau ngày miên Nam hoàn toàn giải phóng (30/4/1975), khi ông chiêm nghiệm lại cuộc chiên và ngày trở về sau những năm tháng chiến đấu