nêu tác dụng của dấu chấm lửng trong đoạn văn trên: “Mặt lão đột nhiên co rúm lại. Những vết nhăn xô lại với nhau, ép cho nước mắt chảy ra. Cái đầu lão ngoẹo về một bên và cái miệng móm mém của lão mếu như con nít. Lão hu hu khóc...
- Khốn nạn…Ông giáo ơi!...Nó có biết gì đâu! […] Thì ra tôi bằng này tuổi đầu rồi còn đánh lừa một con chó, nó không ngờ tôi nỡ tâm lừa nó!”
(Ngữ Văn 8, tập một, NXB GD, năm 2012)