Đọc Đi Rồi Khóc(Tuyển tập những mẩu truyện buồn)
|
Mở đầu truyện là do một bạn Fan yêu cầu mình làm ...nhưng mình xin phép bn là cho mk lấy cái khung thôi còn 90% là của mình bn nhé...Chúc mừng bn đã được mình chọn truyênh nhé!!! Link: https://lazi.vn/user/kiet.ly-lien Yêu Đơn Phương 4 năm để rồi Chào tất cả mọi người, tôi là Kiệt đến từ Hà Nội. Hôm nay tôi muốn chia sẻ với mọi người một câu chuyện buồn của tôi. Hồi đó tôi yêu đơn phương một cô gái suốt 4 năm trời nhưng rồi chả lại là… Không biết các bạn có tin vào tình yêu sét đánh không chứ còn tôi thì có đấy vì…Cái lần đầu tiên mà tôi gặp cô ấy cũng là lần mà khiến tôi cảm thấy mình đã yêu đơn phương cô ấy.Còn nhớ lúc đó ở trường, tôi đang đi lanh quanh để giải lao sau giừ học mệt mỏi…bỗng tôi đâm sầm vào người Thư(Cô gái mà tôi đơn phương), tôi và cô ấy thì chẳng bọ làm sao cả nhưng đống sách vở của Thư rơi hết xuống đất, lúc đó tôi thật sự rất ngại chăgr biết nói gì ngoài xin lỗi và nhặt giúp cô ấy đống hỗn độn mà mình vừa gây ra. Hình như lúc đó cô ấy rất vội vì việc gì đó hay sao mà chỉ biết cúi đầu với tôi một cái mà vội vã đi mất để mặc tôi vẫn đang cảm thấy áy náy và có lỗi…Thế nào mà đã vào lớp rồi mà vẫn cứ nghĩ đến cô ấy chẳng để tâm đến Thầy Tuấn đang giảng bài, bình thường tôi sẽ là người hăng hái cũng thuộc top đầu nhưng hôm nay thấy tôi im lặng Thầy thấy lạ gọi tôi đứng dậy và chả lời câu thầy đang hỏi, tôi không biết chả lời đứng ngây ra mặc dù câu đó rất dễ, cả lớp cười ầm nên cộng thêm sự trách móc của thây khiến tôi cảm thấy xấu hổ tột độ(Phải chăng tôi đang rung rinh trước Thư???).Ra chơi tôi cùng vài thằng đệ bắt mấy đứa hồi nãy cười nhạo mình, tôi doạ bắt bọn nó nói tên cô ấy thì sẽ tha cho, vậy nên thôi biết được cô ấy tên Thư, tôi được đà hỏi thêm số điện thoại và nick Facebook của Thư…Và mọi chuyện bắt đầu từ đây… Tối hôm đó tôi nhắn tin cho cô ấy : (Tôi nhắn)~Mk sẽ in đậm lời thoại của Kiên các bn nhé~ -Chào bn! (Cô ấy trả lời)~ Còn lời thoại của Thư mk sẽ in thường thôi nhé!~ -Chào bn… -À cho mk hỏi ai vậy nhỉ??? -Mình xin lỗi cậu nha… -??? Vì chuyện gì??? -Hôm nay va vào cậu chắc làm cậu đau rồi… -À!!!Không sao đâu mình cũng không đau mấy hơn nữa bn cũng đã xin lỗi mình rồi mà! -Nhưng mình vẫn cảm thấy có lỗi… -Mk đã bảo là không sao rồi mà!!! -Hay mai mình mời cậu đi trà sữa để chuộc lỗi nhé!? -Nhưng… -Bn đồng ý đi cho mình vui!!! -Thôi được rồi! -Vậy 8h sáng mai mk qua nhớ đấy nhé! -Ukmm…!!! À mà khoan mk vẫn chưa biết bn là ai mà??? -Mk là Kiệt, A1 nhé! -Oki!!!Vậy thui nhé mk học bài đây… -OK!!!Bye…Làm bài tốt và ngủ ngon nhé!!! -Bye…Cậu cũng vậy nhé!!! “Vậy là sau hôm đó chúng tôi đã chở thành bạn…Cứ thân dần thân dần, tôi thì vẫn yêu cô ấy nhưng chẳng giám nói ra có vài lần cũng đã thử nhưng cô ấy cứ nghĩ là tôi đang đùa cô ấy mà thôi…Hay là do cô ấy biết rồi nên bơ đi, hay cô ấy đã yêu một ai đó rồi…Tôi cũng ko biết nữa” Mọi chuyện cứ tiếp diễn như vậy thôi chẳng có gì đáng nói cả: Vào một buổi sáng nọ: (Cô ấy nhắn cho tôi) -Kiệt ơi…!!! -Rep đi…Gấp lắm…gấp lắm… (Tôi trả lời) -Đây có chuyện gì mà cậu làm nhưu cháy nhà không bằng thế hả??? -Hơn cả cháy nhà cơ!!! -Thế rốt cuộc là có chuyện gì??? -Xe tui bị hỏng rồi…Cậu qua đèo tớ đi học đi…!!! -Ui giời…Ba cái chuyện cỏn con bé tý như còn kiến mà cậu làm loạn hết cả nên!!!Thôi được rồi cứ chuẩn bị đi tớ qua liền!!! -Oki…nhanh nhá!!! -Rồi yên tâm…uy tín luôn!!! “Vậy là sau hôm đó cô ấy chả chịu đi sửa xe vậy lên ngày nào tôi cũng qua để đèo cô ấy đi học…Hai đứa như hình với bóng đi chơi, ôn thi, hành hành gì cũng có nhau đến lỗi mọi người trong trường cứ nghĩ chúng tôi là một cặp cơ…” Rồi mọi chuyện bắt đầu... Một buổi chiều… chắc hôm đó là lần cuối cùng tôi cảm thấy vui vẻ với Thư…Lúc đó tôi cũng vẫn chờ Thư ở cổng trường như bao ngày khác, nhưng thế nào trời lại mưa, cả hai đứa chẳng hề mang áo mưa hay ô, che chắn gì cả cứ thế mà đi về xong đã thế còn rất vui vừa đi vừa nô đùa nghịch nước… Tôi đưa Thư về nhà, lúc đó cô ấy vẫn còn đang rất khoẻ mạnh, hoàn toàn bình thường và vui vẻ. Nhưng đến khi tôi về nhà thì được biết là cô ấy bị cảm : ~Mọi ng ơi! Thời điểm mình làm đoạn này đã là 11h rồi mk rất mệt và buồn ngủ, mà mk lại làm chuyện theo phong cách ko sửa vì nó sẽ làm mất vị truyện, vì vậy có chỗ nào bị lỗi hay ko hay thì các bn bỏ quá cho mk nhé…Oáp…~ Lúc tôi đi trên xe cùng Thư hai đứa đã cầm nhầm cặp của nhau tôi biết vậy lên đã cầm cặp của Thư để đến nhà đổi lại: -Thư ơi!!!! Thư…!!!(Tôi gọi ở cổng) Mẹ của Thư ra: -Cháu à? Thư nó đang bị sốt đấy cháu có lên thăm nó thì lên còn Cặp thì cứ đưa đây cho bác nhé! -Ơ!Thật ạ??? -Cái thằng này!Chẳng lẽ bác lại nói điêu mày??? -Dạ vâng để cháu đi mua ít đồ đã!!! (Rồi tôi quay xe đi ra ngõ) -Cháu nhớ là đừng có quà cáp gì nhiều cháu nhớ!!! -Vâng!!!! Rồi tôi đi mua ít thuốc và vài gói bánh và đi về nhà Thư luôn…nhưng…đến đó lúc tôi mở cửa phòng Thư ra tôi thấy một người cũng chạc tổi tôi đang đút cháo cho Thư ăn trên bàn còn có một bó hoa…xong đã thế vừa dút anh ta còn vừa nói… -Em ăn đi cho mau khoẻ (Anh ta nói) -Vâng(Thư nói) -Yêu thế nhờ(Anh ta nói) Nghe xong tôi thấy như có một con dao cắt vào tim mình vậy…tôi chẳng thể vào vậy lên tôi chạy xuống tầng và nói với mẹ Thư: -Cháu gửi bác ạ!Thư ăn xong thì bác cho cô ấy uống thuốc giúp chúa với nhé!!! (Nói xong rồi tôi bước đi thật nhanh) -Ơ thế cháu không lên tầng thăm nó à???(Bác ấy níu) Tôi trèo lên xe phóng thẳng một mạch về nhà mà trong đầu cứ nghĩ lại cảnh hai ng đang vui vẻ với nhau mà cảm thấy tức giận và đau lòng đến nhường nào…Hồi bé xem ơhim tình cảm ấy,cứ nghĩ chiatay,thất tình là đau nhất rồi…nhưng…lớn lên rồi mới biết…cảm giác yêu đơn phương mà không được người ta hồi đáp nó còn đâu hơn thế gấp vạn lần…Tôi nằm trên giường trằn trọc mãi mà không ngủ được vì hình ảnh hai ng tình cảm với nhau cứ hiện lên trong đầu làm tôi ko tài nào mà ngủ được.Nhưng rồi tôi lấy hết sự bình tĩnh còn lại của mình ra và nghĩ” Có thể đấy chỉ là anh của Thư thôi thì sao???” rồi có bình tĩnh lại và vui vẻ lên để mà ngủ tiếp.Khi đến trường tôi biết rằng phải tỏ tình với Thư sớm thôi trước khi quá muộn, dù gì thì mk cũng đã đơn phương Thư được 4 năm rồi mà…Rồi tôi lấy hết dũng khí đến trước mặt Thư: -…Thư…Tớ yêu cậu!(tôi tỏ tình) -…(Cô ấy im lặng) -Tớ hoàn toàn nói thật lòng mình, không hề điêu hoa gì cả! …Tớ đã yêu cậu được hơn 4 năm rồi đấy cậu có biết không… …Tại sao lúc nào cậu cũng lé tránh tình cảm của tớ vậy???Tớ làm điều Gì sai à?Hay do tứo ko tốt???... -Không! Kiêt à cậu rất tốt!!! -Vậy tại sao…??? -Thật ra tứo biết là cậu thích tớ rất lâu rồi, nhưng chúng ta không thể là người yêu được…vì sao sao ư???vì hôn nhân của tớ đã bị sắp đặt từ trước rồi…Từ khi còn nhỏ ba mẹ tớ đã hứa với người bạn thân của họ rằng: nếu sinh được con gái thì sẽ gả cho con trai họ và đúng như vậy ba mẹ đã sinh ra tớ và tớ là con gái… -Vậy người hôm qua trong phòng cậu là… -Đúng vậy… -KHÔNG!!!KHÔNG!!!(tôi cố gắng không chấp nhận sự thật…nhưng sự thật thì vẫn mãi là sự thật mà thôi nó sẽ chẳng bao giờ thành một giấc mơ hay gì cả…) Tôi nghe xong…tan học tôi vẫn chừo như bình thường, chỉ có điều người lần này không phải là Thư nữa mà là…Nỗi đau cắt xé trái tim tôi…Vẫn là cơn mưa đó…mưa vẫn rơi nó bắt đầu từ đâu thì đều kết thúc ở đó, quả không sai… ♪…Mình hợp nhau đến như vậy…♪ (Trích lời bài hát: Em gái mưa, của Hương Tràm) ~ Kể từ đây thì truyện sẽ là của mk 100% nhé mọi người ~ Hẹn em kiếp sau Từ sau khi nói lời cuối cùng với Thư tôi chuyển trường đi nơi khác, cuối cùng tôi được đỗ vào một trường danh giá của Mỹ, tôi học và làm việc ở đó cũng phải được 7 năm rồi. Hôm nay là ngày nghỉ Tết nên tôi cũng muốn về thăm lại quê hương đất nước mình…cũng là để thăm lại Thư… Tôi dằn vặt ở cổng nhà Thư: -Không biết mình có nên thăm cô ấy không nhỉ???(Tôi dằn vặt trước cổng nhà Thư) Tôi cứ định bấm chông rồi lại thôi, muốn rồi lại thôi…Mãi không quyết định được thì bỗng nhiên anh chàng người yêu của Thư xuất hiện…anh ấy nói: -Kiệt!!!Có phải Kiệt đó không???(anh ấy hỏi) - Đúng…đúng…vậy!!!(Tôi ấp úng nói) -Trời may quá tôi đã chờ cậu ở đây suốt 7 năm rồi đấy!!! -Là sao ạ???em không hiểu? Thôi đi theo anh rồi anh sẽ kể cho em biết mọi chuyện.Đến nơi hiên ra trước mắt tôi là Thư…nhưng ko phải là Thư bằng xương bằng thịt…Mà là một cái lăng mộ với cái bức ảnh và bát nhanh… -Chuyện gì đã xảy ra vậy ạ????(Tôi ko tin vào mắt mình hỏi) -Thật ra Thư nó bị ung thư giai đoạn cuối, nó biết mình sắp chết rồi nhưng không muốn cậu phải đau khổ vì cái chết của nó…vì vậy nó đã bảo tôi giả làm người yêu nó và làm một vở kịch để cậu hết hi vọng mà từ bỏ.Cậu đi sang Mỹ được vài tháng thì Thư mất,do quá đau buồn nên bác gái cũng mất ngay sau đó vài tháng…tôi đã mua lại căn nhà và chờ cậu quay chở về để nói cho cậu biết sự thật…(anh ấy kể lại) Tôi nghe xong gục xuống, hai hàng nước mắt bắt đầu đổ xuống ấp úng nói… -Thư!!!Thư ơi tỉnh dậy đi đừng doạ tớ mà Thư ơi… -Cái đồ cậu là con gái sao ác thế???Cậu từng nói là khi hai đứa tốt nghiệp xong thì sẽ đi du lịch khắp Châu Á mà???Thế mà chúng ta đã đi được một nước nào đâu!!!... -Trong lớp khi tớ hay ngủ gật là cậu lại xét mét rồi phe phán tớ cơ mà?Thế sao giừo cậu lại nằm đây hả??? -Thôi tớ sợ rồi đấy Thư ơi dậy đi hai chúng ta lại đi chơi với nhau như xưa… -Thư à…Cậu ngốc lắm!!!Tại sao lại giấu tớ chứ???Hả tại sao??? Rồi tôi nói câu mà tôi đã ấp ủ suốt bao nhiều lâu mà đến bây giờ mới có cơ hội… -Anh yêu em! …Nhưng muộn mất rồi!Thư chẳng còn thể nghe được nữa!!!Ôi tôi cũng thật là ngu ngốc mà tại sao tôi lại bỏ đi chứ nếu như lúc đó tôi cố gắng tìm hiểu lại mọi chuyện thì đâu đến lỗi…Giờ tôi chẳng còn thể nghe được tiếng em nói như xưa được nữa rồi. Nhưng may sao trước lúc mất Thư vẫn để lại cho tôi vài dòng…Cũng thật buồn sao đó lại là những dòng đau khổ nhất của cuộc đời tôi…Thôi thì đọc nốt rồi ôm lỗi buồn một mình mà thôi… ”Kiệt à!...có lẽ…lúc mà anh đọc được những lời này thì có lẽ em đã không còn ở trên cõi đời này…Em xin lỗi anh nhiều nhé…vì đã không giữ được lời hứa với anh…xin lỗi…vì đã giấu anh chuyện này, nhưng mong anh hiểu vì em cũng chỉ muốn tốt cho anh mà thôi…xin lỗi vì đã không thể bên cạnh yêu mến, quan tâm, chăm sóc anh được nữa…Em cũng muốn cảm ơn enh vì có anh em đã cảm thấy yêu đời hơn không còn u sầu như khi em chưa gặp anh nữa, với em thì anh là người đàn ông tuyệt vời nhất, cũng là một người bn tuyệt vời nhất. Chúc anh mau tìm được nửa kia phù hụp với mình và mãi hạnh phúc anh nhé!Tạm biệt anh người bạn tuyệt nhất của em…” ♪…Ôi phút giây tương phùng anh nhớ và mong…♪ ♪…Dòng lưu bút năm xưa in dấu mãi đậm sâu…♪ ♪…Trong nỗi đau anh mệt nhoài…♪ ♪…Trong phút giây anh tìm hoài…♪ ♪…Muốn giữ em ở lại một lần này vì anh mãi thương…♪ ♪…Xa cách nhau thật rồi sương trắng chiều thu…♪ ♪…Ngày em bước ra đi nước mắt ấy biệt li…♪ ♪…Hoa vẫn rơi bên thềm nhà…♪ ♪…Lá xát xơ đi nhiều và…♪ ♪…Anh chúc em yên bình mối tình mình hẹn em kiếp sau ...♪ (Trích: Bạc Phận.Của Jack- K.icm) Đọc xong truyện của bn mà hai hàng nước mắt mình ứa ra lúc nào không biết Truện bùn thật đấy ![]() Like cho truyện hay ![]() Nhưng tại sao Lời thề tình bạn ko có phần 2 nhỉ...Khóc lun ![]() Xem thêm 10 bình luận tiếp theo
(Truyện ngắn ý nghĩa tự sáng tác) Lời Thề Tình Bạn …Năm 2021… “Lúc đó tôi chỉ là một đứa trẻ con,chừng 10 tuổi ở quê nghèo lắm chưa bao giờ được nhìn thấy hình dạng của chiếc xe ô tô nó như thế nào.Nhưng may sao có một hôm con ông Bá người giàu có nhất làng tôi hôm đó con ông ấy là cô Thu về làng mang theo một chiếc siêu xe,lúc đó tôi và lũ trẻ trong làng kéo nhau ra xem và được cô Thu phát quà,nhưng tôi còn thấy thiếu một thứ gì và tôi cợt nhận ra đó là Kiên bạn tôi,vì vậy nên tôi tức tốc chạy ra đồng chỗ mà Kiên hay chăn trâu,lúc đó cậu ấy đang ngồi trên lưng trâu thổi những bài sao quen thuộc” -♪,♪,♪,... (Ai qua miền quê bình,…) ~Nhân vật Tôi(Trung) sẽ được viết lời thoại bằng chữ in đậm.~ Tôi gọi: -Kiên ơi!!!Con nhà ông Bá về tớ,cậu cùng đi ra xem cái ô tô nó như thế nào đi! Kiên trả lời: -Không được tớ còn đang chăn trâu nữa! -Cứ cột trâu vào cây không sợ nó đi mất đâu!Còn được phát quà nữa đấy! -Nhưng…nhưng… -Không nhưng nhị gì nữa đi thôi!!! Vừa nói tôi vừa kéo cậu ấy đi.Đến nơi tôi,Kiên và lũ trẻ được cô phát quà tôi hỏi: -Cô ơi?Cái xe này có đắt không ạ??? Cô ấy trả lời: -Hai mươi tỷ cháu ạ? Tôi nói: -Hai mươi nghìn ạ??? Cô ấy nói tiếp: -Thôi cháu còn bé, lớn lên cháu sẽ hiểu nhé!Tạm biệt cháu! Tôi trả lời: -Dạ! cháu chào cô!!! Nói xong cô ấy lên chiếc xe đó và đi về nhà bố mình.Tôi và Kiên thì quay trở lại chỗ con trâu của cậu ấy,dắt theo nó và chở về lúc đó trời cũng đã trập hoàng hôn rồi.Nhưng thế nào về đến nhà tôi lại có chuyện muốn nói với cậu ấy nên tôi chạy đến nhà cậu và gọi: -Kiên ơi tớ bảo!!! Cậu ấy chạy từ trong nhà ra,tay còn dính ít nước: -Tớ đang nấu cơm có chuyện gì vậy??? -Tớ với cậu ra bờ đê đi tớ có chuyện muốn nói! -Chờ tớ nấu cơm xong đã! -Ừ!Nhanh lên nhá! Nấu cơm xong Kiên đi theo tôi ra bờ đê cành lúc đó hoàng hôn chiếu xuống mặt đất mặt nước thì trôi êm ả lắm lúc nghe thấy tiếng nước cạo vào cỏ của bờ đê: -Kiên ơi tớ quyết định rồi tớ muốn tương lai sẽ mua được con siêu xe đó.Nhưng với sức tớ sẽ không thể còn cậu thì ngược lại vừa chăm chỉ vừa học giỏi nên hai ta sẽ hợp sức lại để mua nó và đi vòng quanh thế giới cậu có đồng ý không??? -Được!Tớ đồng ý!!! -Chúng ta cùng thề trăm năm không đổi có hoạ cùng chia có phúc cùng hưởng. -Tớ cũng thề sẽ luôn bên cậu để thực hiên ước mơ của chúng ta!!! -Ha,ha,ha,ha(tiếng hai đứa cười) …12 năm sau… Lúc đó tôi và Kiên trọ trung một phòng hai đứa vẫn thực hiên ước mơ.Tôi buổi sáng cậu ấy đi dạy kèm còn tôi đi bốc vác hàng ở cảng với ,tối thì đi hát cùng cậu ấy ở quán cafe. Vào một buổi tối sau một ngày làm việc mệt mỏi: Tôi làm phịch xuống giường: -Haiz…mệt quá cứ như này bao giờ mới thực hiên được hả Kiên??? Kiên trả lời: -Không ngày mai, thì tháng sau, không tháng sau, thì năm sau thể nào đến một lúc nào đó ta sẽ mua được mà thôi.Còn cậu nữa có tí khó khăn thôi đã nản rồi không phải là Trung mà tớ từng quen biết. -Đâu có!! Tớ chỉ hỏi chơi thế thôi.Nào giờ tớ cậu đi hát thôi để cò kiếm tiền thực hiện chứ! -Đây mới đúng là Kiên mà tớ biết này,ha ha ha… Mọi ngày cứ trôi qua như vậy nhưng nếu trôi qua như vậy sẽ tốt biết mấy nhưng không vào một hôm tai hoạ ập xuống vào đầu chúng tôi…Lúc đó tôi và Kiên đang đi trên đường từ cảng về phòng trọ đi đến chỗ ngã tư có đèn giao thông đèn đỏ bỗng có một chiếc xe tải rất lớn vượt đèn đỏ và đâm trực diện tôi may mắn chỉ bị hát văng ra do có mũ bảo hiểm mà tôi không sao nhưng còn Kiên do tôi để quên mũ mà cậu đã nhường cho tôi,hốt hoảng quá tôi chạy ra xem thì thấy đầu cậu đầu cậu bắt đầu chảy máu tức tốc tôi lấy điện toại gọi xe cấp cứu tới còn cậu thì hấp hối gọi tôi: -Trung…Trung ơi! Tôi nghe thấy chạy ra: -Cậu cố lên xe cứu thương sắp tới rồi! -Không muộn rồi,nhưng trước khi chết tớ muốn cậu hứa với tớ một chuyện. -Toàn nói gở không! -Cậu phải hứa nếu không còn tớ cậu cũng vẫn phải cố gắng thực hiện ước mơ của chúng ta!!! Tôi chần chừ,cậu ấy quát: -Cậu hứa đi!!! Không còn cách nào khác lên tôi đồng ý: -Tớ hứa! Lúc đó tôi cứ nghĩ là cậu ây sẽ không sao nên tôi đồng ý vậy chứ với sức lực của tôi thì bao giờ mới mua được.Nhưng rồi bác sỹ ra khỏi phòng cấp cứu và lắc đầu,lúc đó tôi không tin vào sự thật đi vào phòng cấp cứu: -Kiên mày có tỉnh dậy đi không đến giờ đi làm rồi, đừng có trêu đùa tao chứ bây giờ mày chết thì sao mà tao mua nổi với sức lực kém cỏi này Kiên!!!Mày từng thề với tao sẽ ở bên tao để cùng thực hiện ước mơ mà,thế giờ sao mày nằm đây hả ???Tao với mày đã đi được một nước nào đâu???À đúng rồi hay mày dậy thổi một bài cho tao nghe đi một bài thôi ngày xưa mày thổi sáo giỏi lắm cơ mà…Mày bảo sẽ cố gắng thực hiên dù có một tháng,năm gì gì cơ mà…Thôi tỉnh dậy đi tao sợ lắm rồi…Kiên ơi tao sẽ chơi một bài ghi-ta cho mày nghe nhá nghe xong tỉnh dậy cho tao ý kiến như mọi khi đấy…(Ước mơ sẽ chẳng còn bao xa,vì đó nên tôi vẫn cố gắng dù có bao nhiêu gian nao và bạn sẽ mãi bên tôi…)Rồi dậy cho tao ý kiến đi…Kiên… Và rồi nước mắt cậu ấy chảy xuống đó cũng là lần đầu tiên tôi thấy cậu khóc…và đây cũng là lần cuối cùng… ……Hết phần một…… Tác giả:Nguyễn Văn Toàn+Trần Hải Nam phối đợp sáng tác. Mọi người ơi còn phần hai nha mọi người nhưng phần hai ko hay lắm nên Toàn sẽ không đăng nha.Chú ý đây là truyện tình bn đầu triên mà Toàn làm với bn Nam vậy nên mọi Dis like vui lòng viết ý kiến xuống dưới và nghiêm cấm đọc chùa. Mn ơi nghiêm cấm mọi hành vi đọc chùa nhé!!!Cảm ơn mn thời gian qua đã luôn ủng hộ Toàn,Thanks tất cả mn nhiều nhiều nhiều luôn.... Rùa thì trăm năm vẫn là rùa Các bn cx vậy xem chùa ít thôi Nhó like 5* và 1fl đó giàu thì cho mk xin xu nhé. Xem thêm 10 bình luận tiếp theo
Mình yêu thử bảy ngày thôi! Một câu truyện buồn của một cô gái có nick face là ``Thanh Huyền`` Câu chuyện giữa anh và cô cũng đã xảy ra một năm về trước...có lẽ câu chuyện này là một kí ức buồn với cô mà cô ko bao giờ có thể quên đc...!!!! "Chỉ là một vài câu chuyện cũ đã qua mà tại sao tôi ko thể quên đc, mà mỗi khi nghĩ đến là tôi lại thấy nhói tim đến vậy...thật sự đã sai vì những thái độ đó với ah...xin lỗi...thật sự xin lỗi...!!!" "Anh là một chàng tai học cx trường với tôi, và là ng đã theo đuổi tôi nửa năm, nhưng ko hiểu sao tôi lại chẳng thích ah mà đã thế mỗi lần ah nhắn tin cho tôi là tôi lại tỏ thái độ cáu gắt với ah...mực dù ko thích ah như vậy nhưng ah nhắn thì tôi vẫn trả lời...có lẽ con tim tôi đã rung động một phần nào đó rồi chăng...!!!" -Huyền ơi!!!(ah ấy nói) -gì?(tôi trả lời) -Cậu có thể đi chơi với tớ ko??? -Ơ hay nhỉ?tôi là ng yêu anh à mà đi phải đi chơi với anh??? -Vậy thôi!Tớ ko làm phiền cậu nữa! -Nếu vậy ở trường cx đừng tỏ tình hay lm phiền tôi lữa nhé? -Cậu ghét tôi lắm à??? -Phải!!! -Nhưng tớ mặt dày lắm cậu ko đuổi đc tớ đâu! Thế nhé bye -Cậu thích lm j thì lm! Bye. Rồi ngày hôm sau cậu ấy nhắn cho tôi. -Hôm nay tớ đợi cậu ở cổng trường nhé! -Ừ!!! -Vậy cậu đi học đi ko muộn! buye nhé! -Bye!!! "Ngày nào cx vậy...cậu ấy luôn đợi tôi...dù có mưa to hay, nắng gắt đi chăng nữa...có những hôm tôi ko muốn gặp nên đã chốn đi cửa sau...vậy mà tên ngốc ấy vẫn đợi, tôi ko biết tôi có j đặc biệt mà cậu ấy phải lm như vậy nữa...!!!" -Huyền!!!Cậu về chưa vậy!!! -Rồi!có chuyện gì à! -Tại sao cậu đi cổng sau chốn tớ mà ko nói với tớ một lời, mà trời cx mưa rất to nữa!!! -Ơ hay nhỉ?tớ bắt cậu phải đợi à??? -Không!Nhưng cậu lm tớ lo! -Liên quan gì nhau mà phải lo? -Mà thôi chuyện thì cx đã qua trách cx ko để lm j! À mà sao hôm nay cậu thức khuya thế??? -Thích ko đc à? -Nhớ pk ngủ sớm đấy nhé? -Ko cần cậu pk lo!!! -À mà tớ sẽ quyết têm theo đuổi cậu!Vậy nhé bye!! -Ừm!!!Bye!!! "Thời gian cứ trôi đi...còn cậu ấy vẫn vậy, vẫn lm phiền tôi hằng ngày... nhưng tự nhiên có người quan tâm tôi như vậy nên tôi cứ để mọi thứ tự nhiên, ko còn cáu gắt với cậu ấy nữa...CHO ĐẾN MỘT NGÀY CẬU ẤY NHẮN CHO TÔI!!!" -Huyền ơi!!!tớ muốn 2 đứa mk yêu nhau thử bảy ngày rồi cậu đưa ra câu trả lời đc ko???Vì nếu 7 ngày mà cậu ko đồng ý thì tớ sẽ từ bỏ!!! -ỪM!!!Vậy cx đc! "Mỗi ngày trôi qua cậu ấy đều hỏi thăm tôi qua những dòng tin nhắn...đôi lúc gửi 1 vài dòng thoại... nhưng tôi nghe hình như giọng của cậu ấy ngày một yếu đi...chẳng hiểu sao tôi lại có cảm giác lo lắng như vậy nữa... hay là vì tôi đã rung động rồi...???" Và rồi cái ngày đó cx đã đến cái ngày mà cô gái và chàng trai ko bao giờ gặp đc nhau nữa!!! -Bây giờ em biết mấy giờ rồi ko? -12 giờ rưỡi?sao thế??? -Thế em biết hôm nay là ngày gì ko??? -Không!!! -Sắp hết bảy ngày rồi đó em cho anh câu trả lời đc ko? -Chả cs j để nói cả!!! -Vậy là em ko bao giờ thích tôi dù chỉ 1 lần thôi sao??? -Ừ...có lẽ vậy!!! -Vậy từ giờ tôi sẽ ko lm phiền cậu nữa -Cậu tính chuyển đi đâu đó thật à? -Ừ...Và anh cũng cảm ơn em vì đã cho tôi yêu thử bảy ngày! -Không cs j chỉ là thử thôi mà! -Nhưng 7 ngày đó tớ đã rất hạnh phúc!Cảm ơn cậu!!! -Ừ!!! "Sau tối hôm đó...cậu ấy ko còn nhắn cho tôi nữa, tin nhắn thì cx đã chặn, nhưng mỗi sáng vẫn có một cô gái luôn chạy xe đến cổng trường đợi tôi để đưa cho tôi đồ ăn sáng cho tôi...vẫn là những món mà tôi thích ăn...và vẫn là tờ giấy có ghi dòng chữ ấy...tôi ko hiểu chuyện gì đã xảy ra với cậu ấy nữa...!Cho đến tuần sau tôi mới hỏi cô gái ấy thì biết đó là chị ``Hải``Khi nghe cậu ấy nói...sau đêm hôm ấy cậu ấy đã thực hiện một ca phẫu thuật bệnh hiểm nghèo...nhưng chưa kịp thì cậu ấy đã ko còn thở nữa, cậu ấy đã ra đi mãi mãi chỉ kịp mhowf cj gái đưa cơm cho tôi hằng ngày cho đến khi tôi chắn thì thôi...xin lỗi vì nếu có lẽ lúc đó tôi đồng ý thì có nẽ cậu đã cố gắng vì tôi mà tiếp tục đến hơi thở cuối cùng...!xin lỗi vì đã khiến cậu thất vọng đến vậy...!!! ...Hết... (Tuyển tập truyện buồn tình yêu) mọ ng ơi mk mất tờ giấy viết cái khung nên nó ko hay thì mọi ng thông cảm cho mk nhé!!! Mà mọi người ơi nếu đến một ngày mkcx bị bệnh và ko viết đc truyện thì mọi ng cx đừng buồn nha!!! Laiiii :(( Mng vào ủng hộ cho cậu ấyy điiii nào !! Nhớ Care trang cá nhân Maiz nhá !! Xem thêm 10 bình luận tiếp theo
À! MÌNH CHIA TAY NHAU RỒI NHỈ? Tôi là Thu, năm nay tôi 27 tuổi. Mọi ng có thể nói tôi chư có người yêu hay rồi cũng đc, nhưng thật sự thì tôi đã trải qua 1 mối tình đau buồn. Hồi đó lúc chưa xảy ra chuyện gì tôi và anh ấy vẫn rất bình thường, thậm chí còn có thể nói là hạnh phúc: (Thường ngày cứ mỗi tối là anh ấy lại nhắn tin cho tôi để hỏi thăm) -Em ơi đi về chưa? (anh ấy hỏi) -Dạ em mới về ạ! (tôi trả lời) -Có đói ko để anh mua đồ ăn mang qua cho? -Hay chũng ta ra quán ăn đi, em biết có một quán mới mở rất ngon! -Vậy cx đc em chuẩn bị đi anh qua ngay! Tối hôm đó tôi và anh đi ăn với nhau trò chuyện bình thường như bao người khác. Xong anh đưa tôi về nhà còn anh ấy thì đi đâu đó có chút chuyện. -Anh ơi anh về chưa!(tôi nhắn tin hỏi) -Anh đang trên đường về!(anh trả lời) -Anh nhớ đi đường cẩn thận đấy, đêm hôm nguy hiểm lắm! -Ừ! anh biết rồi.Còn em nữa ngủ sớm đi kẻo bệnh thì mệt! -Dạ! Chúng tôi ngày nào cũng vậy hạnh phúc bên nhau, CHO ĐẾN MỘT NGÀY anh nhắn cho tôi -Em ơi! -Dạ! -Mình chia tay đi? -Anh này cứ trêu em hoài! -Anh nói thật ko trêu! -Tại sao? -Trả sao cả! -Em ko tốt hả? em ko tốt chỗ nào anh có thể góp ý mà! -KO em rất tốt! chỉ là anh ko muốn yêu nữa thôi! -Anh là đồ tồi!!! -Em nói anh thế nào cũng đc! Tối hôm đó tôi khóc suốt ko thể nào mà ngủ ngon đc, nhưng các bn ơi nếu chỉ đơn giản như vậy thì có gì hay, bây giờ truyện mới bắt đầu. "Tôi và anh vẫn giữa liên lạc với nhau, rồi một đêm nọ anh nhắn..." -Em ơi hôm nay trời lạnh lắm đó, em nhớ ngử sớm và giữ ấm cho mk nhé!Và trước khi ngủ nhớ uống một cốc sữa nóng! -Thật nực cười! bây giờ tôi thế nào, như nào, đâu cần anh quan tâm. biến đi cho khuất mắt tôi!!! -À!Mình chia tay nhau rồi nhỉ? -Đồ điên!!! Và ko chỉ hôm đó hôm sau cũng vậy -Em ơi hôm nay anh mua cho em một xuất cơm để ở dưới cổng nhà em nha! -Sao anh phải làm như vậy, ta còn là gì của nhau đâu??? -À!Mình chia tay nhau rồi nhỉ? -Anh thật khó hiểu!!! Hôm sau cũng vậy: -Em ơi quả cầu tuyết của em hết pin rồi anh đã vào nhà em và thay cho nó nhớ bảo quản nó cẩn thận nhé! -Anh đang trêu em đúng ko, thôi trêu vậy là đủ rồi.Qua nhà trở em đi ăn! -À!MÌNH CHIA TAY NHAU RỒI NHỈ? -??? Và rồi hôm ssau tôi là ng nhắn cho anh ấy: -Anh ơi! -Anh đâu rồi? -Đừng trêu em nữa em sợ rồi! -ANH rep đi mà... (Tinh Tinh, anh gọi điện thoại cho tôi) (giọng anh run rẩy nói) -Anh...đây...em.... -Giọng anh sao thế? -À!Anh ko sao! -AAAAAAAAAAAAAAAAA"GỤC XUỐNG" -Anh ơi sao thế, có truyện gì à??? Tôi hỏi mãi ko có ai trả lời. tôi sợ quá lấy xe đi đến nhà anh, lúc đó cổng nhà anh âys mở toang tôi bước vào gọi -Anh Toàn ơi!!! Nhưng ko ai lên tiếng, tôi bước tiếp đi vào phòng anh ấy. ÔI KHÔNG!!! tôi hét lên lúc đó thật sự tôi ko thẻ tin vào mắt mk anh ấy đang ngã gục xuống đất (Tôi cố lay và gọi anh ấy) -Anh ơi dậy đi đừng trêu em nữa.... -Trời tối nay lạnh lắm dậy để nhắc nhở em đi....dạy pha sữa cho em đi.... -Em đang đois anh dậy trở em ra quán chúng mk ăn..... -À!Cái đồng hồ tuyêts hêts pin rồi anh dậy tay pin cho nó đi mà.... Và rồi tôi đưa anh đến bệnh viện Nhưng anh ko qua khỏi....thì ra là vạyanh bị bệnh rất nặng...ko muốn cho tôi biết....nhưng nghĩ thế nào để tôi ko phải đau khổ khi anh mất....thì anh lại chọn cách chia tay...nhưng anh đâu có biết.... (Tuyển tập truyện buồn tình yêu) mọi người ơi phải đọc đến cuối mới thấy hay nếu đc đừng ngại cho mk 1like, 5*và 1fl để mk có nhiều động lực lm cái khác hay và chất lượng hơn ạ.Cảm ơn mn nhiều!!!! Khoa học đã chứng minh mềnh đã seen + Like cho chủ tus ![]() Trả 5 sao và 1 vé theo dõi cho mềnh nha ![]() # Lì xì or payy acc # iem codon Xem thêm 10 bình luận tiếp theo | |||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||




















