Lazi.vn - Cộng đồng Tri thức & Giáo dục

Vẽ em bằng màu nỗi nhớ - Chương 10 (Truyện ngôn tình) Truyện Sưu tầm

- Anh là thằng con trai nhà nghèo, học dở, xấu trai, viết chữ nhỏ chứ gì. - Em vừa nói vừa dùng ngón tay chỉ và ấn sâu vào má tôi. Tôi trố mắt nhìn em và em cũng vậy. Bất giác em vội rút tay lại như vừa làm một việc gì hơi quá lố. Tôi không buồn vì những lời em nói, nhưng cảm thấy bối rối vì lần đầu tiên có một ngón tay con gái để lên mặt tôi như vậy. - Anh buồn em hả? - Em nhìn tôi hỏi như hối hận vì vừa nói những lời hơi quá.

Vẽ em bằng màu nỗi nhớ - Chương 9 (Truyện ngôn tình) Truyện Sưu tầm

Lại bóng dáng người con gái ấy bước vào, lom khom thu dọn đồ ăn thức uống bừa bãi trên sàn nhà. Cô ấy lại tiến lại ngồi cạnh tôi, lại đặt bàn tay mịn màng khẽ chạm môi tôi. Bất chợt, cô ấy đặt lên môi tôi một nụ hôn nhẹ nhàng. Một giọt nước rơi xuống má tôi từ khuôn mặt của cô ấy. Cố ấy đang khóc sao? Tôi không cảm thấy được vị ngọt của đôi môi vì dư âm của rượu chát nhưng nó lại rất ấm. Một mùi hương thơm dễ chịu lan tỏa từ mái tóc và đôi môi ấy. Tôi chìm sâu vào giấc ngủ lúc nào không hay. Sáng hôm nay trời khá đẹp, tôi pha một tách cà phê nóng và ngồi vào laptop đọc tin tức bóng đá như mọi ngày. Khi online yahoo thì thấy một vài tin nhắn offline.

Vẽ em bằng màu nỗi nhớ - Chương 8 (Truyện ngôn tình) Truyện Sưu tầm

Ấy ấy, xe anh để ở nhà sách bên này. - Tôi kéo ngược nhỏ Miu lại và nói. - Em đi đâu đây? - Tôi quay sang hỏi nhỏ với vẻ ngạc nhiên. Hôm nay vẫn tóc buối cao, môi hồng tự nhiện căng mộng và cặp kính mát, vẫn phong thái thu hút có chút kiêu kì ấy. Váy màu vàng nhạt, ngắn vừa phải đủ để làm nổi bật thêm nước da trắng hồng. Con gái lúc nào cũng phải rạng ngời khi ra đường vậy sao? - Lấy xe đi rồi biết.

Vẽ em bằng màu nỗi nhớ - Chương 7 (Truyện ngôn tình) Truyện Sưu tầm

Chưa bao giờ lâm vào tình thế nguy kịch như vậy, thật sự tôi cũng chả biết phải làm gì bèn chạy lại kéo thằng Phước ra khỏi những cây tre phang liên tục vào người. Cố gắng bình tĩnh lại. - Anh tha cho tụi em, tụi em lỡ dại. Lần đầu tới đây chơi nên không biết mấy anh. - Tôi cố nhẹ giọng và nhịn nhục. - Tha này, tha này. - Thằng cầm đâu vừa quát vừa quất những ống tre vào người tôi, tôi chỉ biết dùng tay đỡ chứ không chống cự lại nữa. Đánh một hồi thì tụi nó cũng thôi.

Vẽ em bằng màu nỗi nhớ - Chương 6 (Truyện ngôn tình) Truyện Sưu tầm

- Đang ghét, đáng ghét, đáng ghét...! - Miu nhắn lại. - Là sao? - Tôi nhắn. Và không một tin nhắn nào nữa. Tôi cũng chìm vào giấc ngũ. Tờ mờ sáng hôm sau, tôi dậy khá sớm. Dì đang lom khom quét sân, thấy vậy tôi bèn chạy ra. - Di để con làm cho! Dì cũng có tuổi rồi, việc nặng trong nhà cứ để tụi trẻ nó làm. - Cái thằng, ngoan quá! Hôm nay con đi Sài Gòn hả? Rồi đi bao lâu? - Con đi vài hôm rồi về dì à.

Vẽ em bằng màu nỗi nhớ - Chương 5 (Truyện ngắn) Truyện Sưu tầm

Con nhóc không nói gì và đi về phía nhỏ Miu, tôi cảm thấy hơi sợ vì không biết chuyện gì sắp xảy ra đây. Đột ngột con Ly nắm một chân nhỏ Miu lôi ra, nhỏ Miu thì rớt tuột xuống đất một cái bịch. Miu đứng dậy tán vào mông con Ly, Ly táp vào tay của nhỏ Miu. Nhỏ Miu bép mũi con Ly. Ôi, nhìn cảnh tượng cứ như Long Tranh Hổ đấu. Tôi và thằng Huy đứng há hốc mà xem cảnh tượng. - Anh ơi, chúng ta có nên tới can ra không anh? - Thằng Huy khìu tôi và hỏi.

Vẽ em bằng màu nỗi nhớ - Chương 4 (Truyện ngôn tình) Truyện Sưu tầm

- Tui ghét anh...! - Sao ghét anh?Mà mình có quen nhau à? - Tối nhắn lại ngay. Chờ hơn 30 phút vẫn không thấy trả lời, tôi nghĩ giờ này chắc nhỏ cũng ngủ rồi nên thôi. Tôi cũng từ từ chìm sâu vào giấc ngủ. Sáng hôm nay trời thật đẹp, những tia nắng xuyên qua ô cửa kính như những bàn tay của ông mặt trời đang muốn keo tôi rời khỏi giường. Duỗi mình một cái để giải phóng các khớp cơ, quay sang bên trái thì tôi lại giật mình một lần nữa. Con nhóc Ly lại đang nằm chình ình bên cạnh và nhe răng cười nhìn tôi. - Em vào đây hồi nào vậy? - Tôi ngạc nhiên hỏi em.

Vẽ em bằng màu nỗi nhớ - Chương 3 (Truyện ngôn tình) Truyện Sưu tầm

- Anh...anh quên mất. - Tôi gãi đầu trả lời. - Điện thoại đâu? - Nhỏ xòe bàn tay ra trước mặt tôi. Tôi lớ ngớ rút điện thoại ra khỏi túi quần, chưa kịp đưa thì nhỏ giật lấy. Bấm bấm cái gì đó, hình như là đang gọi vào số của nhỏ. Gọi xong thì quay đi, bước ra chồi phía đối diện chồi của tôi. Bên phía chồi đối diện, nhỏ ngồi cũng một người đàn ông náo đó rất bảnh trai, chắc tầm tuổi tôi đổ lên. Lúc này sực nhớ đến mọi người, quay lại ngồi vào bàn như cũ thì không khí im lặng cả chồi. Mọi ánh mắt của lũ bạn đều đỗ dồn về tôi, mặt đứa nào cũng đực ra tỏ vẻ ngạc nhiên không biết chuyện gì. - Mày vẫn như ngày nào, đi đâu cũng lấp ló một bống hồng bênh cạnh. - Thằng Hoàng trêu tôi.

Vẽ em bằng màu nỗi nhớ - Chương 2 (Truyện ngôn tình) Truyện Sưu tầm

CHƯƠNG 2 Đặt cái sim khuyến mãi mới mua vào điện thoại, tôi quyết định gọi ngay và luôn cho thằng Hải. Hải là thằng bạn thân dưới quê của tôi ngày xưa, nó được xem như tổng đài của cả nhóm. Bất cứ việc gì quan trọng trong nhóm đều thông qua nó. Vì vậy mà chỉ cần liên lạc được với nó, xem như có thể gặp lại tất cả bạn bè ngày xưa. - Alo, Hải hả? - Tôi nói khi đầu dây bên kia vừa bắt mày. - Xin lỗi, cho hỏi anh là ai vậy? - Nó lịch sự trả lời. - Tao nè, Khanh nè. - Khanh nào?

Vẽ em bằng màu nỗi nhớ - Chương 1 (Truyện ngôn tình) Truyện Sưu tầm

CHƯƠNG 1 - Cho con một tô đặc biệt nhe cô! Sau bao nhiêu năm trở lại đây, mọi thứ vẫn không hề thay đổi gì nhiều. Vẫn con đường nhỏ vào khu chợ Việt Kiều, vẫn dòng người qua lại mua bán tấp nập, lũ trẻ trong xóm vui đùa cùng nhau một cách hồn nhiên. Tôi đang ngồi trong một quán hủ tiếu nhỏ, cái nơi mà nó đã từng gắn liền với tuổi thơ. Là những lúc phải ăn hủ tiếu vì chán cơm thèm phở theo đúng nghĩa đen của nó, là những lúc không cơm nhà vì mẹ bận, là những lúc hội hợp bạn bè và...là những lúc mà cái quán nhỏ này trở thành nơi để lại trong tôi nhiều kỷ niệm vui buồn về tình yêu đầu của tuổi học trò.

Vẽ em bằng màu nỗi nhớ (Truyện ngôn tình) Truyện Sưu tầm

"Vẽ em bằng màu nỗi nhớ" có gì hay??? Thưa các bác là chẳng có gì hết. Ấy vậy mà sách vẫn nổi tiếng như một hiện tượng trong làn sóng Voz? Là tại sao? Bởi vì

May mắn (Truyện ngắn) Truyện Sưu tầm

May mắn trong tình yêu không phải là tiền bạc, giàu sang, là khi bạn tìm được một nửa thật sự của mình. Điều mà rất nhiều người đôi khi bỏ lỡ. Một lần vô tình có thể thay đổi cả số phận một con người. Hình như cô đã quá quen với những lần xin lỗi của Hàng không Quốc gia nên đâm ra ngạc nhiên vì chuyến đi về lần này có vẻ suông sẻ. Kéo chiếc va-li nhỏ xinh xắn vào nơi cổng có hàng chữ "Sân bay Nội địa", cô gọi điện cho Lâm: - Còn 2 tiếng nữa máy bay cất cánh, em đến sân bay rồi.

Tình yêu (Truyện ngắn) Truyện Sưu tầm

Tình yêu thực sự không phải là sự chở che vô điều kiện mà là sự nâng đỡ cổ vũ để chính ta tốt lên hơn mỗi ngày. Đừng bỏ quên sự ân cần nhỏ bé của người mình yêu *** Đã một năm kể từ khi Susan bị mù vì một chẩn đoán sai của bác sĩ, cô đột ngột bị ném vào thế giới của bóng tối, tức giận, tuyệt vọng và mặc cảm. Và tất cả những gì đủ để cô còn bám víu vào cuộc sống là vì bạn trai cô - Mark.

Can đảm yêu - can đảm chia tay (Truyện ngắn) Truyện Sưu tầm

Đừng buồn, khi một ai đó đã chối từ được làm cả thế giới của mình. Hãy mỉm cười đi nhé. Để đón nhận lại cả thế giới đó. Với trọn vẹn 7 tỉ người còn lại. Và đâu đó ngoài kia, trong 7 tỉ người ấy, có một ai đó đang chờ đợi để được làm cả thế giới của mình... *** Mộc.19 tuổi. Yêu màu xanh lá. Chìm đắm trong nhạc của Secret Garden. Đừng buồn, khi một ai đó đã chối từ được làm cả thế giới của mình. Hãy mỉm cười đi nhé. Để đón nhận lại cả thế giới đó. Với trọn vẹn 7 tỉ người còn lại. Và đâu đó ngoài kia, trong 7 tỉ người ấy, có một ai đó đang chờ đợi để được làm cả thế giới của mình... *** Mộc.19 tuổi. Yêu màu xanh lá. Chìm đắm trong nhạc của Secret Garden. Phát cuồng vì hồng trắng..

Mùa mưa (Truyện ngắn) Truyện Sưu tầm

Trời lại mưa. Nó tấp vội vào quán nước bên đường nhưng vẫn không kịp. Người nó ướt lướt thướt. Đang dùng chiếc khăn nhỏ thấm nước mưa chảy tràn trên khuôn mặt, bỗng có giọng nói vang lên "Cầm lấy này". Nó đỡ chiếc khăn bông từ tay một cậu con trai chắc cũng trạc tuổi nó. Một cậu bạn khá cao, và đẹp trai. - Ủa! Cậu là ai vậy? - Tôi là chủ của nơi đây. Lau đi! Cậu muốn để bị cảm hả? Nó lau nước mưa trên người, tự nghĩ sao mình lại may mắn thế!

Hạ (Truyện ngắn) Truyện Sưu tầm

Giờ đây, hắn có Hạ ở cạnh. Chỉ qua internet, nhưng hắn luôn thấy Hạ gần bên hắn hơn bao giờ hết. Lúc không gặp Hạ, hắn đi làm siêng năng chăm chỉ. Mặc dù thời gian gặp nàng ấy ít đi, nhưng chưa bao giờ hắn muốn ngừng gặp nàng. *** Lại một đêm nữa, hắn lang thang. 12 giờ khuya. Thế nhưng những tiệm net vẫn nhộn nhịp người ra kẻ vào. Đèn sáng. Hắn dựng xe tạt vào tiệm Ku Tèo cuối đường. Đây là một trong những quán có giá bình dân nhất khu cũng như tốc độ internet khá tốt.

Còn lại của tình yêu (Truyện ngắn) Truyện Sưu tầm

Cô chôn chặt nỗi đau âm ỉ trong lòng, nhiều đêm nỗi đau như cào xé tâm can cô khi cô biết gia đình anh sắp chuyển đi. Bạn cô nói đã đặt cọc căn hộ ấy. Cô sẽ xa anh thêm lần nữa. Và có thể lần này là vĩnh viễn. Nhân không hề nhận ra cơn bão lòng thốc xoáy tâm can cô. - Hôm nào rảnh rảnh, mình đi đâu đó đi. Đã lâu chúng ta không hẹn hò.

Vì cậu sẽ không bao giờ thích tớ (Truyện ngắn) Truyện Sưu tầm

Có thể đúng là những người bạn thân dễ yêu nhau, nhưng có lẽ là không cùng một thời điểm. Lúc tôi yêu An đến mức không thể tập trung vào việc gì khác nữa, có lẽ An đã thuộc về người khác. Hoặc tôi sẽ yêu người con gái khác, nhưng mối quan hệ với cô vẫn đáng giá hơn bất kì thứ gì tôi có thể đánh đổi. Tôi thà để được đi cạnh Hoài An mãi, còn hơn là nắm tay giữ chặt rồi đến lúc buông tay sẽ chẳng níu giữ được gì.

Mưa rơi ở thành phố lạ (Truyện ngắn) Truyện Sưu tầm

Thằng bạn lầm lì của tôi bao năm đi xa, vẫn nhớ những cơn mưa biển xa lắc xa lơ. Chúng tôi nằm ôm nhau lặng lẽ, tôi nhận ra Thiên thật dịu dàng và mãnh liệt. *** Đúng vào buổi chiều đầu tháng 9, khi mọi người vừa cảm nhận được mùa đông đến bên mình thì tình yêu của tôi tan vỡ. Bạn bè hỏi tôi có buồn không. Không buồn sao được? Yêu nhau bảy năm trời, đến đầu năm thứ bảy anh bảo: "Tình yêu của mình giống như bảy kỳ quan thế giới". Tôi cọ cái má phúng phính vào khuôn cằm đầy râu của anh nũng nịu: "Vậy những năm sau nữa không sánh với kỳ quan nào thì tình yêu của mình sẽ sao anh?". Hôn nhẹ lên má tôi, anh không trả lời. Hình như ứng nghiệm với lời nói của tôi, thế giới chưa phát hiện ra kỳ quan nào nên tình yêu bảy năm của chúng tôi tan như bọt xà phòng.

Gió ơi mang nỗi buồn đi nhé (Truyện ngắn) Truyện Sưu tầm

Nếu còn một chút lòng tự trọng thì anh đã để cả hai người con gái ra đi nhưng không, anh vẫn gọi nó là em yêu, anh vẫn gọi chị là vợ. Nó nói chia tay, anh níu giữ. Chị nói chia tay, anh níu kéo. Cả nó và chị thực sự không thể nào hiểu tại sao đã đến nước này a còn có thể đối xử với họ như thế. *** Bầu trời trong vắt, không một gợn mây, gió se se lạnh mang cái nóng nực của nàng hạ đi qua. Nó - một con bé 19 tuổi, vừa thưởng thức cốc trà sữa ấm vừa thả hồn vào khoảng lặng mông lung, một dáng người quen thuộc lướt qua ô cửa kính, nó giật mình chạy vội ra ngoài.
4.5
422 sao / 93 đánh giá
5 sao - 77 đánh giá
4 sao - 5 đánh giá
3 sao - 2 đánh giá
2 sao - 2 đánh giá
1 sao - 7 đánh giá
Điểm 4.5 SAO trên tổng số 93 đánh giá
Google Facebook
Gửi bài tập cần làm Lên đầu trang Phòng Trò Chuyện