Người có khuynh hướng gì nổi bật? Xác định hình dáng được cặp đến trong truyền ngài từ mùa thu những năm?----- Nội dung ảnh ----- **TÔI ĐI HỌC** Hằng năm cứ vào cuối thu, là ngoài đường rụng nhiều chữ trên không còn những đám mây bàng bạc, long lả lướt những kỷ niệm mơn man bậc tư tưởng. Tôi không thể nào quên được những giáo viên sáng dày này nó sống trong hình ảnh hoa trăm miến cười giữa buổi trời trong dắng. Nhưng ý tưởng ấy tôi chưa từng hề mỉm cười, vì hồi đó tôi không biết gì về ngày giờ không hề. Bầu sáng mát hôm đó, mọi buổi mai đầy sương thu và gió lạnh. Mẹ tôi vẫn năn nỉ tôi đến trường con đường làng ấy và hẹn. Con đường này đã quen ít là làm lần, nhưng lần này là nhiều thứ thân yêu. Cảnh vật hôm nay tôi khác. Tôi không lẽ qua sông mà điều như thần Quý và không ra đường nổ như thằng Sơn nữa. Trong chiếc xe vải đỏ đến tôi cảm thấy mình trang trọng và đứng dậy. Đọc đoạn tôi thấy mình cầm một trác băng tió, đó cũng như tờ, như nước gần như là do bầu đầu ấy ráng. Tôi bầm tay chủ ngồi, nhưng một quyền vô cùng chỉ ra bênh chỗ dựa này. Tôi có biết mà lại chân. Mày cứ thả trúc sát theo nhiều lần khiến cả bản thức nữa. Nhưng mày cứ không để ý về khúc khán hết. Tôi muốn đứng suốt những nhìn me tôi: - Mẹ tôi cứ nhìn tôi vơi cặp mắt thật ưu yếm. - Thời ơi mẹ làm cảm động. Tôi cứ ngây cả khí kiến văn nọ vào ngay hôm nay: chắc chắn người học mới cũng nói như tôi. Ý nghĩ thông qua trong tôi như hình như một làn mây lướt ngang lên ngọn núi. Lan rộng ra sau trường làng Mỹ Lý đầy đặc các rừng. Người nào đó quanh sắc dễ như gương mảnh cùng như vui sướng vì sướng. Trước đó mấy hôm, lúc ấy ngang làng Hoa An bị không quyền vơi thành Minh, tôi có nghe mọi lần. Lần đầu tưởng được thấy tôi là một nơi xa lạ. Tôi đi chùng quanh các lớp thế nhịn qua trình mấy bần rơi trên trường. Tôi không có khoảng giữa khác thì nhà trường cao ráo sắc sẻ mộc trong làng. Nhưng lan hơi lại khác. Trước mấy Lý vẫn xinh xắn vào nghiên nhà đến cả hạ Áp. Sân rộng, nhìn nó cao hơn những hình ra đây ngang. Lòng tôi dám lo sợ văn vỏ. Cũng như tôi, mấy câu hỏi bờ ngồi bên người thân, ai nhìn như mọi cánh đã đem đi tính bước hề. Nhìn như vẫn quen để tôi khôn biết trong nhiều bạn rất riêng. Sáng một hỏi rồi tôi văng vẳng đi lòng tôi, người nào trở trời rất sập hẳn dưới hiện rõ là vỡ không đấy. Chúng quanh những cầy kêu đủ thêm nhận tôi rỗi. Ảnh có chút người khác như mẹ. Vì hai chân đứng quang bên đường mái. Hể tôi nói một cách, các cậu lại dưới nhẹ nhàng vững. Đến nơi trường Mỹ Lý có gối mấy khóc trước mọi đằng lên trước lớp. Trường làng nên không có hình riêng của giáo dục. Trong lớp đục tên từng người, tôi cảm thấy như gặp gấp. Tôi quen là tôi đang tắm sau tôi. Nghĩa gợi đến tên, tôi nhìn gợi mình như lung linh. Sáng khi đọc như mới mười đê ra viết trên bản nhanh dễ lòng, để nhìn chúng tôi nói dễ: - Hè thì các em đã vào lớp năm. Các em phải có gắng học để thuyết được vui lòng, và tiếp dạy đủ đem em được sung sướng. [........] (Thanh Tịnh, 1941) **Chú thích:** Thanh Tịnh (1911-1988), tên khai sinh là Trần Văn Ninh sau đổi thành Trần Thanh Tịnh. Quê ở Gia Lạc, ven Sông Hương, tỉnh 6 thành phố Huế. Ông là nhà giáo, văn hoa, nhà thơ. Sáng tác của ông toàn lệch với nó đám, tình cảm em dịu, trong trẻo. **Các hình cần yêu cầu:** Câu 1. Người có khuynh hướng gì nổi bật? (0.5 điểm) Câu 2. Xác định hình dáng được cặp đến trong truyền ngài từ mùa thu những năm? (0.5 điểm) Câu 3. Xác định cảm xúc thể hiện ở trong câu văn và nội tạc chúng: "Học khi con cũng đứng lên với..." (1 điểm) Câu 4. Nhân vật "tôi" đã trải qua những xúc cảm gì trong ngày đầu tiên đi học? (1 điểm) Câu 5. Những cảm xúc của nhân vật "tôi" trong bài đọc có gì đặc biệt không? (1 điểm) |