Đọc văn bản:KTGK2-KII Đề 1: Đọc văn bản: CHỎ NÀO CŨNG NĂNG (Nguyễn Ngọc Tư) Quả cái tôi háo hức những món quà miệt vườn trong giỏ xách của mẹ, mỗi bận bà lên thăm anh hòng thứ khác: những câu chuyện của quê nhà. Năm tiếng đồng hồ ngồi xe đò không ăn nhằm gì với bà già quen làm lụng, nên vừa bước chân vào nhà anh ngay lập tức chuyện giòn như cốm nó. Không lúc nào chịu ngồi yên một chỗ, trong lúc xăng xải dọn chỗ này đẹp chỗ kia, vừa làm vừa kẻ, những chuyện nhà quê theo bước chân mẹ dìu dặt nưa xa nura gan... Mà, những câu chuyện ấy cũng đâu có giựt gân, kịch tính gì. Lơ vơ, quân quanh chỉ là cái góc bếp bị dột, cô bạn bên xóm vừa làm sui đầu tay, con lộ bê tông mới toanh phỏng qua trước nhà. Sực nhớ gì thì nói đó, mẹ cứ lập giáp rời rạc, như thể chắp vá nhưng cái quê nhà mà anh đã rời họ hồi mười tám tuổi hiện lên sống động như bộ phim ai ai màu rơm rạ mục. Không phải cái tên nào anh cũng biết, nhưng anh cảm giác họ quen thuộc với mình, cải cô dâu phóng khỏi chiếc xuồng để quay lại với gã thợ rèn mà cô yêu, hay bà thầy bói lấy búi tóc trong bụng con bệnh bằng máu lưỡi. Mẹ cũng không màng anh có quen người này người kia hay không, có gợi nhớ gì không. Quan trọng gì, mẹ sẽ ở lại nhà anh vài ba ngày rồi phai về coi vườn tược, thời gian mẹ con gần gụi cũng ngắn ngun, nên phải tận dụng những thứ có thể nói được với nhau. Bằng cách đó mẹ buộc anh vào quê nhà, dù sợi dây đó không thấy được bằng mắt thường, mong mạnh. Đôi khi anh cũng vuột khỏi nó, trôi tuột theo vài cuộc điện thoại thăng căng của cuộc mưu sinh bù đầu. Mẹ, một chân rút lên ghế, tơ mơ ngó ra rào, thung thăng kéo anh về, "mùa này so đũa trở bông ..". Ngay lập tức anh nghe ngọt trong cổ họng cải vị của mật nằm sâu trong cuống bông, cái hình anh mưa vầng trăng cong treo chi chit trên cành, và mùi thơm của nồi canh chua bông so đũa nấu với cá rô đồng, ném rau tần dày lá. [| Như thế mỗi chuyện là một cọng nan tre, mẹ tiện tay đan thành tấm liếp che nắng, gió cho anh do rac rai. Nhưng đó là chuyện hồi trước, giờ chuyện quê nhập nhoạng trong cơn đạo điện của đời sống. Anh tự hỏi vì giọng chị Hai không giống mẹ, hay vì những câu chuyện khác xưa rồi. Chang chói. Bên nhọn. Chị Hai còn biết kẻ gì ngoài những độ nhậu nhóm lên từ sáng sớm. Ba mẹ con bên xóm tự vẫn chết bằng thuốc sâu. Gần nhà xay ra mấy vụ đâm xe máy. Một thằng nhỏ trộm chó bị xóm xông vào đánh gãy xương vai. Một cuộc ẩu đa của mấy anh em con cô con dì, chỉ vì ranh đất sẽ xích có một tấc. Anh nghĩ đó không phải thứ mình chờ đợi, những gì xảy ra ở xứ sở miệt vườn xa xôi kia phải dịu dàng hơn thứ tin tức anh vẫn thường tiếp xúc trên trang bảo hàng ngày. Anh nghĩ cái xóm mà mẹ anh nằm lại. nó phải đứng ngoài những cơn gió lốc của cái đời sống loạn lạc này. Như nó đã từng thờ ơ đi qua mối bận binh lưa, mấy bận chính thể đất nước đổi thay, mấy bận thanh trừng. Mãi mãi trong hình dung, quê anh như cụm bông gòn vừa bong ra khỏi trái, bay bâng quơ ở thờ đậu đâu cũng được. Trong ngôi mộ đã bắt đầu xanh có của mẹ, những câu chuyện nhà quê đã từng làm bóng mát cho anh cũng hóa đất. Đốm bổng gòn hiền queo đã thốc hay, cuốn vào dòng loạn lạc. Anh biết không phải tại chị Hai kể chuyện miệt vườn không hay. (Nguồn https://www.truyenngan.com.vn/truyen-ngan/truyen-ngan-song/35711-cho-nao-cung- nang.html) Thực hiện các yêu cầu: Câu 1. Xác định những dấu hiệu nhận biết truyện ngắn. Liệt kê các sự kiện chính trong võ truyện. Câu 2. Xác định người kể chuyện và điểm thể hiện chủ đề, tư tưởng của tác phẩm. nhìn trong văn ban. Nếu tác dụng của điểm nhìn trong việc Câu 3. Xác định được nội dung chính trong văn bản. Câu 4. Chỉ ra và phân tích hiệu quả nghệ thuật của phép tu từ được sử dụng trong đoạn văn bản. “Mãi mãi trong hình dung, quê anh như cụm bông gòn vừa bong ra khỏi trái, bay bâng quơ ở thờ lậu đâu cũng được”. |