Non nước chúng ta đã có duyên Được nuôi sắt đường tinh tự nhiên (1) \----- Nội dung ảnh ----- **TỰ THẦN** (Bài số 4) Non nước chúng ta đã có duyên Được nuôi sắt đường tinh tự nhiên (1) Trương Canh hò nguyên tay ngừng chén (2) Pha Lào chờ thi khách nổi thuyền Lòng chẳng mắc tâm là của bầu Người này hết lụy ân thanh tiền Vua Nghĩa, Thuận, dân Nghĩa, Thuận Dương ấy ta đã phỉ thừa nguyên (Thơ văn Nguyễn Trãi, Tuyển chọn Phan Sĩ Tấn, Trần Thanh Đạm, NXB Giáo dục 1980, tr. 53-54) **Chú thích:** (1) Sá: ở đây có nghĩa là nên. (2) Tình tự nhiên: tính sẵn có và sinh ra hồn nhiên không mang danh lợi. (3) Trương Canh: hiểu của nhạc họ Lý Bạch. Lý Bạch có câu thơ: Trời xanh cỏ trắng tu bao giờ - Ta nay đứng bên (ruộng) hội xem thì. (4) Pha Lào: tổ chức giao Tô Đông Pha - nhà thơ hay đi chơi thuyền trên sông Xích Bích. (5) Nghều Nhĩu: Nhĩu hai đều có tiếng do vua thương đồ, lắng đợi dòng đời sống dữ cản lo. (6) Phi thừa nguyên: thoả lòng ước mong. **Thực hiện các yêu cầu sau:** Câu 1. Xác định nhân vật, triều đại nào Nguyễn Trãi nhắc đến trong bài thơ? Câu 2. Nhận xét về hình ảnh, đặc điểm nào trong bài thơ? Câu 3. Giải thích nội dung của các Hán Việt sau: non nước, duyên, thanh tiền. Câu 4. Bại đội bạn thân mà cụ Nguyễn Trãi đã thể hiện trong lòng ước vọng Vua Nghĩa, Thuận, dân Nghĩa, Thuận? Câu 5. Suy nghĩ của anh chị về khát vọng của Nguyễn Trãi được thể hiện qua hai dòng thơ: Vua Nghĩa, Thuận, dân Nghĩa, Thuận/ Dương ấy ta đã phỉ thừa nguyên. |