Ngày xưa, có một ông phú hộ sinh được bốn người con trai. Khi biết mình sắp chết, ông gọi bốn người con đến, dặn dò các con phải chia gia tài của cha làm các phần đều nhau. Bốn người con hứa theo lời cha trăn trối. Tuy nhiên, vừa chôn cất cha xong thì ba người con đầu dành phần gia tài nhiều hơn người em út. Họ chỉ chia cho đứa em út một mảnh đất khô cằn.
Người em út rất buồn, vừa thương nhớ cha, vừa buồn các anh xử tệ với em. Đang ngồi khóc một mình trước mảnh đất khô cằn, thì người em bỗng thấy một bà Tiên từ mặt ao gần đó hiện lên bảo:
- Này con, thôi đừng khóc nữa. Khoảng đất này của con có chứa một kho tàng, mà các anh của con không biết. Kho tàng này chứa nhiều mầm của một loại hoa quý vô giá. Mỗi năm, cứ đến mùa xuân, hoa đâm chồi nẩy lộc, nở từng hàng chi chít trên đất đai của con. Con sẽ hái hoa đem bán, rất được giá. Nhờ đó, chẳng bao lâu thì con sẽ giàu có hơn các anh.
Quả thật, đến mùa xuân ấy, đúng như lời bà Tiên nói, mảnh đất khô cằn của người em bỗng nhiên mọc lên từng hàng hoa trắng, hương thơm ngào ngạt. Để nhớ đến ơn lành của bà tiên, người em đặt tên cho loại hoa này là hoa thuỷ tiên.
Những người thích hoa, chơi hoa, và những người nhà giàu đã thi nhau đến mua hoa thuỷ tiên hiếm quý, với giá rất đắt. Chẳng bao lâu, người em trở nên giàu có, nhiều tiền bạc. Rồi cứ mỗi năm tết đến, người em út lại giàu thêm, nhờ mảnh đất nở đầy hoa thơm tươi thắm. Người em trở nên giàu hơn ba người anh tham lam kia.
Người ta tin rằng hoa thuỷ tiên mang lại tài lộc và thịnh vượng. Do vậy, mỗi dịp tết đến, chơi hoa thuỷ tiên trở thành một tục lệ đón xuân. Những ngày cuối năm, hoa thuỷ tiên được chăm sóc để hoa nở đúng giao thừa, hy vọng mang đến tài lộc sung túc và may mắn trong năm mới.
Câu 6: (1 điểm) Từ câu chuyện em rút ra những bài học gì trong cuộc sống?