Những bông hoa trên tuyến lửa; Ở trong rừng đâu có gương soi; Làm sao em thấy được vết bầm trên má; Chuyến tải thương về mấy lần trượt ngã; Vì mùa mưa nào chưa dứt ở đây
Những bông hoa trên tuyến lửa
Ở trong rừng đâu có gương soi
Làm sao em thấy được vết bầm trên má
Chuyến tải thương về mấy lần trượt ngã
Vì mùa mưa nào chưa dứt ở đây.
Anh bộ đội thương binh vừa tỉnh lại sáng nay
Đã hỏi thăm em người cáng thương hôm trước
“Cô ấy ngã mấy lần tôi đếm được
Mà sao không khóc mới lạ lùng!”
Chắc anh hiểu rồi em ở tấm lòng
Nước mắt chỉ dành cho người ngã xuống
Nên dù té đau, gai rừng đâm chân buốt
Đâu để vết thương anh rỉ máu hai lần
Em là người thanh niên xung phong
Không có súng, chỉ có đôi vai cáng thương, tải đạn
Giữa tầm đạn thù, tấm lòng dũng cảm
Em vượt đường dài tiếp thêm lửa tiến công
Tôi thấy rồi em ơi giữa cuộc hành quân
Niềm kiêu hãnh trong mắt em kỳ lạ
Trong chiếc áo bạc màu đôi miếng vá
Cô gái Việt Nam đẹp đến lạ thường
Ôi! Những bông hoa nở giữa chiến trường
Nở rực rỡ cả hương lẫn sắc
Thấy vết bầm trên má em tôi muốn khóc
Mà sao em cười đôn hậu quá em ơi!
ĐỖ TRUNG QUÂN
câu 1 : xác định nhân vật trữ tình của bài thơ
câu 2 : chỉ ra hai hình ảnh mà tác giả thấy ở cô gái thanh niên xung phong giữa cuộc hành quân trong khổ thơ thứ 5
câu 3 : Nêu tác dụng của biện pháp tu từ trong câu thơ:
Ôi! Những bông hoa nở giữa chiến trường
Nở rực rỡ cả hương lẫn sắc
câu 4 : haỹ nhận xét thái độ tình cảm của tác giả đối với cô gái thanh niên xung phong được thể hiện trong 2 câu thơ cuối
Thấy vết bầm trên má em tôi muốn khóc
Mà sao em cười đôn hậu quá em ơi!
câu 5 : bài thơ gợi cho em suy nghĩ gì đến hiện thực chiến đấu của những ngươi nữ thanh niên xung phong trong cuộc kháng chiến chống mĩ