Nêu dấu hiệu xác định ngôi kể trong văn bản Đang cho con bú. út bỗng nghe thấy tiếng gì như tiếng người ngáy trên nóc nhà. Trời đất tối đen. Anh Tịch đi vắng. Đặt con xuống, chị cầm lấy cái đòn gánh. Đến gần cái giàn gác góc nhà, tiếng ngáy rõ hơn. út chọc lên. Một con người cựa mình, rồi nhảy xuống. - Anh Hai! Anh Hai ra hiệu cho út im lặng. Đó là anh Hai Tấn, một cán bộ cách mạng, giặc lùng bắt cả năm nay. út vui mừng, vừa la: - Anh còn sống thiệt hả, anh Hai? - Tôi còn đây. Anh cho út biết anh đã theo anh Tịch về đây ở mấy bữa nay, nhưng còn bí mật, chưa dám ra mắt út, út hỏi: - Đằng mình vẫn còn phải không anh? - Thiệt hả anh? Út muốn reo lên. Anh Hai phải ngăn lại. út giận anh Tịch lắm. Sáng, anh Tịch đi đặt câu về, chị nói, muốn khóc: - Tôi đánh lại địa chủ, bị nó lột trần truồng, chạy về gặp anh, giờ anh coi tôi thiếu hiểu hơn anh hả? Anh Tịch phải năn nỉ mãi. Cũng bởi út hay nói lô la thẳng ruột ngựa, nên anh ấy sợ. út biết vậy. Anh Tịch dừng lại buồng thật kín. Ngày ngày út đi chợ, nấu cơm bưng tới tận chỗ cho anh Hai ăn. Bọn lính tới nhà rà rê, út mua rượu, gà xách sang nhà bên cạnh, dụ nó sang bên đó. Giặc bố liên miên. Ruộng đất cách mạng cho, nó cướp lại hết. Vào nhà ai, chúng muốn đào đâu, cạy đâu cũng phải chịu. Đêm đêm, chúng tự do bao xóm, bắt người, tra tấn. Chúng thảy [11] vào nhà út tấm bảng sơn "Nhà tôi không chứa Việt cộng", bắt mua treo trong nhà. Anh Hai vẫn ở đó. Đêm đêm, anh cùng anh Tịch đi công tác. út ở nhà nằm võng, đưa con, nghe ngóng, chờ cửa với một nổi mừng vô hạn, vì cách mạng của mình vẫn tiếp tục, hai vợ chồng út vẫn được làm việc. Cái công việc mà nếu phải ngưng lại một lúc nào đó thì cả hai vợ chồng sẽ cảm thấy lẻ loi, trơ trọi, buồn khổ biết chừng nào. Ít lâu sau, anh Hai đổi chỗ ở. Lâu lắm út không được tin gì về anh. Một buổi chiều, đang lục cơm nguội cho con, út bồng thấy bọn lính lôi anh Hai đi ngang. út sững sờ, cái muống trong tay rơi xuống đất. Anh Hai bị nó trói chéo cánh, ngực bầm đen. Anh không nhìn út, nhưng lại mỉm cười như chào. Nước mắt út trào ra. Anh Tịch đi vắng. Mình phải làm gì đây? Chị suy nghĩ mà chết đứng trong ruột. Tới đầu xóm, bọn lính kéo vào một nhà dân, nhậu. Chúng cười giỡn ầm ĩ. Ngoài đường chỉ có anh Hại Tấn bị trói ngồi đó và một đám lính gác dở say. Bỏ con nằm nhà, út mò đến. Gần tới nơi, út bỗng nghe thấy tiếng giặc hố hoán và bắn ầm ĩ. Anh Hai chạy được rồi! út mừng, trống ngực đập tưng tưng. Giặc bắt cả xóm ra đốt đuốc, nổi trống mõ, bao giáp vòng, vạch từng kẽ lá đi tìm. út nghĩ anh Hai chạy ra chỗ đó chứ không đâu cả. Chỗ đó, trước đây, út biết rồi. Chạy một hơi lên xóm Đậu, vòng xuống Rạch Bờ, út mượn xuồng đâm sang ngang. Chị vừa bơi vừa vái "ông Bồn" cho chị cứu được anh Hai, chị sẽ ăn chay mười ngày. Đằng kia, bọn lính vẫn ra sức tìm kiếm, bắn đùng đùng. Cặp xuồng vào bờ, út mò mẫm vạch tìm từ bụi cây này tới bụi khác. Trời tối đen. ạ rô, cóc kèn cào trên mặt. út ghé sát mặt xuống đất vừa trườn vừa gọi: - Anh Hai! Anh Hai! Vợ Tịch đây! Vợ Tịch đây! Tiếng gọi nhẹ như hơi thở, nhưng lại mang theo một sức sống tha thiết, mãnh liệt dâng lên trên bờ sông lạnh lẽo, khuya khoắt. Súng giặc nổ càng gần, út lại gọi, giọng nghẹn lại: - Anh Hai! Anh ở đâu? Vợ Tịch đây! Vợ Tịch đây! Từ trong bụi, tiếng anh Hai vọng ra, rất nhỏ: - Vợ Tịch hả? Anh đây nè... Anh bò ra. Người lạnh run. Thân thể trần trụi không còn một mảnh vải. út lột khăn đưa cho anh choàng. Thương anh quá, út đứng chết trân. Út đưa anh qua cơ sở bên Cồn. Từ đó, anh xuống Cần Thơ. Nhiều việc đang chờ anh dưới đó. Lúc tạm biệt anh dặn út một câu: - Cách mạng không ở đâu xa, ở ngay trong lòng mình. Cũng là câu anh dặn cả bà con Tam Ngãi. Hửng sáng về đến vàm, út vẫn còn nghiệm câu nói đó. Câu nói như có phép làm cho anh Hai đã đi xa mà vẫn thấy như gần. (Trích Người mẹ cầm súng - Nguyễn Thị, nguồn: https://thuviensach.vn) [11] Nêm Thực hiện các yêu cầu: Câu 1. Nêu dấu hiệu xác định ngôi kể trong văn bản. Câu 2. Trong văn bản, tác giả đã nêu lên những tội ác nào của kẻ địch Câu 3. Phân biệt lời nhân vật và lời người kể chuyện trong đoạn sau: - Anh Hai Anh ở đâu? Vợ Tịch đây! Vợ Tịch đây! Từ trong bụi, tiếng anh Hai vọng ra, rất nhỏ: - Vụ Tịch hủ Anh đây nử Anh bỏ và Người lạnh run Thân thể trần trụi không còn một mảnh vải. Út lột khôn đưa cho anh choàng. Thương anh qua. Út đứng chết trận Út đưa anh qua cơ sở bên Cần. Từ đó, anh xuống Cần Thơ. Nhiều việc đang chờ anh thoại đó. Lúc tạm biệt anh dặnn Út một câu: -Cách mạng không ở đâu xa, ở ngay trong lòng mình. Câu 4. Nhận xét của anh/chý về tính cách chị Út Tịch được thể hiện trong văn bản. Câu 5. Theo anh/ chị, câu nói trong văn bản: “Cách mạng không ở đâu xa, ở ngay trong lòng mình còn có ý nghĩa đến hôm nay không? Vì sao? |