Quỳnh Anh | Chat Online
25/04/2025 22:45:37

Trong đoạn trích, tác giả giới thiệu hoa lau là loài hoa như thế nào?


trong đoạn trích, tác giả giới thiệu hoa lau là loài hoa như thế nào?
----- Nội dung ảnh -----
Đó là loài hoa mọc nở vào cuối năm.
Đó là loài hoa mộc noi cuối đất.
Đó là loài hoa đột ở cuối đời.

Khi hầu hết các loại hoa mọc nở trong năm đã khoe sắc phố phường cả rồi, nó mới nở. Nếu xem môi niên hoa như một dải hàng đặc, xếp hàng đợi đến lượt nó, thì nó đứng ở cuối hàng. Kiên nhẫn, nhún nhường, hay biết phân biệt thân? Thật khó nối. Chỉ biết tính hãm hãi, mưa hầu cạn, chẳng còn loại hoa nào tranh chấp nữa, nó mới dàng hoa. Nó không trong giờ bắc mùa phun, dưới màu mây xám bạc của ngày đông tàn. Nhưng không ai đợi nó dịp tát niên. Càng không ai chờ nó cho tân niên.

Đó là loài hoa không được chào đón.
Nó là loại hoa không biết đến hồi hè. Nó không có chỗ trong các bình hoa bày trang trọng tai những chốn cao sang. Cường chính có chỗ trong những vừa hoa, vậy hoa, sap hoa bày trển phố xá. Không ai đầu tư, không ai khuyến mại. Nó không bao giờ có mặt trong danh sách những thứ hoa cần mua sắm để trang hoàng khánh tiết cho bất kỳ cuộc nào. Và nó cũng chẳng dám được nhắc nhở trên bàn tay tinh nắm trao tặng như những đĩa lệ lạc. Bàn tay chăm chút cho chúng cũng dám mong, nói gì đến bàn tay tình. Có phải bàn tay duy nhất nó được biết đến đỡ là bàn tay cảm mến khi triệt bỏ nó?

Không có chỗ trong vườn nhà. Không bên mang tới những hoa viển. Nó không có cả cước tại đây. Có ai cấp thế xanh để cho nó quyền crút tai dấy đầu. Thẳng hoặc có bông nó vươn hoa, nó giữ vững nơi đó chỉ được xem như dàn lậu, dàn liễu. Nó thường bị trục xuất trước tiên khỏi những hoa viền, hoa uyên. Hoa chẳng, chỉ khi vườn đã bở hoang, nó mới có hy vọng. Chủ nhân chân dày hoài, các loại khác chả thêm giành giải đặt nữa, thì nó mới đếm mộc. Nó rỗ rên mộc trên đát bờ, đất thị. Dạng nhầy dâu. Sống chuối. Nó là loại hoa vườn hoang.

Ta thường thấy nó bên đường. Đúng hơn, nó vẫn ở bên đường mà thường không thấy. Nó không phải là địa chỉ cho những đĩnh mát thương ngoại kiềm tim. Từng đoàn xe cứ vút qua. Những ánh mắt vắng cạnh cổ rườn xa. Nhưng điểm nhìn của người thường không đặt vào nó. Nó bị lãng quên ngay trong tâm mất người đời. Dù ngọn hoa có đậm ngàn tầm nhìn, xiên vào nhân giới, thì cũng thế thôi. Cả khi du khách dừng lại để chụp ảnh, ông kính zoom qua đầu nó là để chóp lày những cảnh hôm phía xa. Về xem lại, thấy nó lờ cở mắt từn khuôn hình ngoại ý muốn, thì bực mình. Khi đi ra, người ta cắn thẳng photoshop xóa nó đi, cho hết vướng. Nó là loài hoa bên đường.

Những vườn quốc thực sự của nó là miền hoang, là núi đồi gò bải. Nó là cư dân của những miền đói quên lãng. Làng ẩn, ở mối là không gian cho nó, của nó. Một kiếp hoa chung tháng chọn lầng quen. Có phải nó hoa vu vơ lại thành loài hoa ấy. Có phải nó là đứa con tử tước váo nỗi hoang vu. Sinh ra nó để khuấy khoá, khoang trống của hoang vắng, có bông nó chấp phần không đọa, mà giữ chân hoang vắng, có bông nó chấp chân, lại chỉ thấy long lên hoang đại.
Nó là hoa lậu.
(Từ tận cùng cái đẹp, Chu Văn Sơn, NXB Hội Nhà văn 2019, tr. 132)
Bài tập đã có 1 trả lời, xem 1 trả lời ... |
Đăng ký tài khoản để trả lời bài tập.
Đăng ký tài khoản để có thể trả lời bài tập này!

Đăng ký qua Google:

Hoặc lựa chọn:
Đăng ký bằng email, điện thoại Đăng nhập bằng email, điện thoại
Lazi.vn