(1) Có một thời lá đỏ của chúng mình, Thời rất lâm râm ước ao, thời quá thừa xúc cảm, Thời của tình yêu rạng rỡ, hoang dã... Chúng mình yêu rừng tự dấy yêu đi! [...]
(2) Rừng vùng đại, cộc cằn, nhưng tuôn trào sức sống Những bãi B.52 tru tràn, chóp mắt lại lên xanh! Một trời buổi, một trời hoa, một trời phân bay, thoáng một trời lá rừng. Đều thầm lặng như không, mà mạnh liệt khôn cùng! Chúng mình học cách sống của rừng, vượt trăm đỉnh mù sương không biết mệt, Người trước ngã, người sau lại tiếp, Không ai so đo vì giới hạn của đời mình.
(3) Chúng mình yêu rừng tự dấy yêu đi Mang nếp sống thiên nhiên cả khi về thành phố, Không chịu nổi những tiện nghi chật chội Không trọn vẹn, phẳng phiu trong ý nghĩ uôn lười, Ghét cay đắng mỗi lời chửi rủa, vô tình, Tiếc đứt ruột nếu từng ngày không đổi mới!
(4) Đấy là hàng cọc tiêu chí đường, không bao giờ xóa nổi, Suốt tự thời lá đỏ của chúng mình!