Bảo | Chat Online
05/05/2025 12:06:31

Xác định đề tài chính của đoạn trích? Theo tác giả, vì sao phở lại được người Hà Nội yêu thích và trở thành món ăn "khó từ chối"?


Đọc văn bản sau:
Phở ăn bất cứ vào giờ nào cũng đều thấy trôi cả. Sớm, trưa, chiều, tối, khuya, lúc
nào cũng ăn được. Trong một ngày ăn thêm một bát phở, cũng như lúc trò chuyện ăn
giọng nhau mà pha thêm một ấm trà, cùng thưởng thức với bạn bè. Hình như không ai nỡ
từ chối một người quen rủ đi ăn phở. Phở giúp cho người thanh bạch đủ điều kiện biểu
hiện lòng thành theo với bầu bạn nó hợp với cái túi nhỏ của mình. Phở còn tài tình ở cái
chỗ là mùa nào ăn cũng thấy có nghĩa thâm thúy. Mùa nắng, ăn một bát, ra mồ hôi, gặp
cơn gió nhẹ chạy qua mặt qua lưng, thấy như giời quạt cho mình. Mùa đông lạnh, ăn bát
phở nóng, đôi môi tái nhợt chợt thắm tươi lại. Trong một ngày mùa đông của người nghèo,
bát phở có giá trị như một tấm áo kép mặc thêm lên người. Đêm đông, có người ăn phở
xong, tự coi như vừa nuốt được cả một cái chăn bông và tin rằng có thể ngủ yên đến sáng,
để mai đi làm khoẻ. […]
Phở cũng có những quy luật của nó. Như tên các hàng phở, hiệu phở. Tên người
bản phở thường chỉ dùng một tiếng, lấy ngay cái tên cúng cơm người chủ hoặc tên con mà
đặt làm tên gảnh, tên hiệu, ví dụ phở Phúc, phở Lộc, phở Thọ, phở Trưởng ca, phở Tư
Có khi một cái tên tật nguyền trên thân thể người bán phở được cảm tình quần chúng thân
cái khuyết điểm trên
mật nhắc lại thành một cái tên hiệu : phở Gà, phở Lắp, phở Sút
hình thù ấy đã chuyển thành một cái uy tin trong nghề bán miếng chín mà lưu danh một
thời trên cửa miệng những người sành. Quần chúng nhân dân, nhất là nhân dân Hà Nội
có nhiều sáng kiến để đặt tên cho những người họ yêu tin [...]
[…] Hương vị phở vẫn như xa xưa, nhưng cái tâm hồn người ăn phở ngày nay, đã
sáng sủa và lành mạnh hơn nhiều Ngày trước, anh hàng phở có tiếng rao, có người rao
nghe quạnh hiu như tiếng bánh dày giò đêm đông tội lỗi trong ngõ khuất; có người rao lên
nghe vui rền. Tại sao, bây giờ Hà nội vẫn có phở, mà tiếng rao lại vắng hẳn đi? Có những
lúc, tôi muốn thu thanh vào đĩa, tất cả những cái tiếng rao hàng quà rong của tất cả
những thứ quà rong, của tất cả những thư quà miếng chín trên toàn cõi quê hương chúng
ta. Những tiếng rao ấy, một phần nào vang hưởng lên cái nhạc điệu sinh hoạt chung của
chúng ta đấy.
[...] Đêm Hà nội, nay thức khuya nhất vẫn là những hiệu phở [...] Và cái món ăn
Hà Nội đầu tiên...vẫn là cái món phở ngày xưa chúng ta vẫn ăn đủ cả rau mùi hành hoa
đủ chua cay và sôi sùng sục. Tôi biết ở Nam Bộ vẫn có phở, phở hủ tíu, nhưng bát phở
Bắc ăn ở đầu hè di cư không bao giờ có thể ngon được bằng bát phở cổ truyền Hà Nội ăn
ngay bên lò than quả bàng đỏ lửa giữa ngàn năm văn vật này.
(Trích tùy bút Phở – Nguyễn Tuân, Báo Văn số 1, 10-5-1957, và số 2, 17-5-1957.
In lại trong Cảnh sắc và hương vị đất nước, NXB Tác Phẩm Mới, 1988)
Thực hiện các yêu cầu từ câu 1 đến câu 4 (Trình bày ngắn gọn):
Câu 1: Xác định đề tài chính của đoạn trích ?
Câu 2: Theo tác giả, vì sao phở lại được người Hà Nội yêu thích và trở thành món ăn "khó từ chối"? Vì
luidry vi dac biet cach che bien
no their oliem
Cong
phục phổ
Bài tập đã có 1 trả lời, xem 1 trả lời ... |
Đăng ký tài khoản để trả lời bài tập.
Đăng ký tài khoản để có thể trả lời bài tập này!

Đăng ký qua Google:

Hoặc lựa chọn:
Đăng ký bằng email, điện thoại Đăng nhập bằng email, điện thoại
Lazi.vn