Từ nội dung được gợi ra, anh/chị hãy viết một đoạn văn ngắn về lòng biết ơn thầy cô (trình bày 5-7 dòng)Đọc truyện ngắn sau: Đường đến nhà cô rất ngoằn ngoèo. Nhỏ Nam Lai dẫn cả bọn chui qua nhà lồng chợ, quanh ra phía sau những hàng rau cải, nhảy qua ba vũng nước rồi đến một con hẻm. Nhà cô Lan ở cuối hẻm. Đó là một căn nhà nhỏ, mái tôn vách ván, nằm liền dãy với những căn nhà khác. Khi chúng tôi gõ cửa, bà hàng xóm ở nhà bên cạnh thò đầu ra. Thấy chúng tôi, biết là học trò cô Lan, bà bước qua mở cửa: - Các cháu vào đi! [...] Nhìn cô Lan vừa nói vừa rụt cổ, tôi ngạc nhiên nhận thấy cô chẳng giống chút nào với vẻ oai nghiêm trên lớp. Trước mặt tôi là một phụ nữ hiền lành, nhỏ nhắn, ốm đau và đơn độc. Tôi không rõ chứng bệnh của cô có liên quan gì đến việc cô phải suốt ngày hao hơi khản tiếng với bọn tôi không, nhưng dù không phải như vậy, sự vui mừng của tôi trước tin cô ốm sáng nay quả là một thái độ đáng xấu hổ! - Rồi ai chăm sóc và lo cơm nước cho cô, hở cô? - Tôi day dứt hỏi. - Các em đừng lo! Cô đã nhờ bác hàng xóm! Rồi như không muốn chúng tôi lo lắng, cô hỏi sang chuyện học tập của từng đứa. Cô dặn chúng tôi trong thời gian nghỉ sắp tới, mỗi ngày nên dành ra một ít thời giờ ôn bài cho khỏi quên. Cô dặn chúng tôi phải vâng lời bố mẹ. Cô khuyên chúng tôi không nên ăn quà vặt ngoài đường vì mùa này đang có dịch tả. Cô còn nói nhiều điều nữa, đến nỗi nhỏ Nam Lai phải nháy mắt bảo chúng tôi xin phép cô ra về để cho cô nghỉ. - Tối nay tớ sẽ ôm tập đến ôn bài với nhỏ Thúy!- Trên đường về, thằng Cường bỗng buộc miệng tuyên bố. Nhỏ Thúy lắc mái tóc: - Buổi tối ôn bài, còn ban ngày mình đến chơi với cô! Mình chẳng thích chơi trò nhảy dây nữa! Nhỏ Nam Lai không nói gì. Nó chỉ khịt mũi và liếc tôi. Nhưng tôi chẳng nói chẳng rằng, cứ lầm lũi bước, mãi đến tận nhà. Chỉ đến khi mẹ tôi giục thu xếp đồ đạc để sáng mai đi Vũng Tàu thăm bố, tôi mới ngập ngừng lên tiếng: - Ngày mai con chưa thể đi được mẹ ạ! (Những đứa trẻ cùng lớp, Nguyễn Nhật Ánh, Nguồn iSach.info) Thực hiện các yêu cầu: |