Đọc đoạn văn bản sau rồi thực hiện các yêu cầu từ câu 1 đến câu 5 :I. ĐỌC – HIỂU DE 1 Đọc đoạn văn bản sau: NGÂN HÀNG CÂU HỎI NGỮ VĂN 11 Đó là loài hoa nở vào cuối năm Đó là loài hoa mọc nơi cuối đất Đó là loài hoa đại ở cuối đời Khi hầu hết các loài hoa trong năm đã khoe sắc phô hương cả rồi, nó mới nở. Nếu xem mỗi niên hoa như một dãy dẳng dặc, xếp hàng đợi đến lượt nở, thì nó đứng ở cuối hàng. Kiên nhẫn, nhún nhường, hai biết phân biết thẫn ? Thật khó nói. Chi biết khi năm hầu tàn, mùa hầu cận, chẳng còn loài hoa nào tranh chòi nữa, nó mới dâng hoa. Nó nở trong gió bắc mưa phùn, dưới màu mây xám bạc của ngày đồng tận Nhưng không ai đợi nó dịp tất niên. Càng không ai chờ nó cho tân niên. Nó là loài hoa không được chào đón. Nó là loài hoa không biết đến hội hè. Nó không có chỗ trong các binh hoa bày trang trọng tại những chốn cao sang. Cũng không có chỗ trong những vựa hoa, quầy hoa, sạp hoa bày trên phố xá. Không ai đã tư, không ai khuyến mại. Nó không bao giờ có mặt trong danh sách những thứ hoa cần mua sắm để trang hoàng khánh tiết cho bất cứ kẻ cuộc nào. Và nó cũng chẳng dám mơ được nằm trên bản tay tỉnh nhân trái tặng nhau những dịp lễ lạc. Bàn tay chăm thôi còn chả dám mong, nói gì đến bàn tay tình. Có phải bản tại duy nhất nó được biết đến trong đời là bàn tay cầm nắm nó khi triệt bỏ nó? Không có chỗ trong vườn nhà Không bén mảng tới những hoa viên. Nó không có căn cước tại đấy. Có ai cấp thẻ xanh để cho nó quyền cư trú tại đấy đấu. Thảng hoặc có bóng nó vươn hoa ở góc vườn nào. thì nó chỉ được xem như dân lâu, dân liều. Nó thưởng bị trục xuất trước tiên khỏi những hoa viên, hoa uyển. Họa chăng, chỉ khi vườn đã bỏ hoang, nó mới có hi vọng. Chủ nhân chả còn đoái hoài, các loài khác chả thèm giành giật đất nữa, thì nó mới đến mọc. Nó rón rén mọc trên đất bỏ, đất thí. Dạng nhảy dù. Sống chui. Nó là loài hoa vườn hoang Ta thường thấy nó ở bên đường. Đúng hơn, nó vẫn ở bên đường mà ta thường không thấy. Nó không phải là địa chỉ cho những ánh mắt thưởng ngoạn kiếm tìm. Từng đoàn xe cứ vút qua. Những ánh mắt vẫng cảnh cứ rướn xa. Nhưng điểm nhìn của dòng người thường không đặt vào nó. Nó bị lãng quên ngay trong tầm mắt người đời. Dù ngọn hoa có đâm ngang tầm nhìn, xiên vào nhân giới, thì cũng thế thôi. Cả khi du khách dừng lại để chụp ảnh, ống kính zoom qua đầu nó là để chớp lấy những cảnh hớp hồn phía xa Về xem lại, thấy nó lỡ có mặt trong khuôn hình ngoài ý muốn, thì bực mình. Khi in ra, người ta cẩn thận dùng photoshop xóa nó đi, cho hết vướng. Nó là loài hoa bên đường Nhưng, vương quốc thực sự của nó là miền hoang, là núi đồi gò bãi. Nó là cư dân của những miền đời quên lãng Lãng quên, đó mới là không gian cho nó, của nó. Một kiếp hoa chung thân chốn lãng quên. Có phải nỗi hoang vu vón lại thành loài hoa ấy. Có phải nó là đứa con tự túc của nỗi hoang vu. Sinh ra nó để tự khuây khỏa, khoảng trống của hoang vu có bớt đi được phần nào không, mà giữa chốn hoang vắng, có bóng nó chập chờn, lại chỉ thấy lòng thêm hoang dại. Nó là hoa lau. (Trích: Tuỳ bút Tự tình cùng cái đẹp, Chu Văn Sơn, NXB Hội Nhà văn 2019, tr. 132) Thực hiện các yêu cầu từ câu 1 đến câu 5 : Câu 1: Văn bản trên nói về loài hoa gi Câu 2: Hoa lau nở vào thời điểm nào? Câu 3: Em hiểu câu văn “Một kiếp hoa chung thân chốn lãng quên như thế nào? Câu 4: Trinh bày ngắn gọn cảm nhận về thân phận hoa lau trong đoạn văn sau “Nó nó trong gió bắc mưa phùn, dưới màu mây xám bạc của ngày đáng tận. Nhưng không ai đợi nó dịp tất niên. Càng không ai chỗ nó cho tân niên. Nó là loài hoa không được chào đón. Nó là loài hoa =hông biết đến hội hè. Nó không có chỗ trong các bình hoa bày trang trọng tại những chốn cao sang. Cũng hồng có chỗ trong những vựa hoa, quầy hoa, sạp hoa bày trên phổ xả. Không ai đầu tư, không ai khuyên mại. Nó không bao giờ có mặt trong danh sách những thứ hoa cần mua sắm dễ trang hoàng khánh tiết cho mắt cứ kì cuộc nào. Câu 5: Thông điệp tác giả gửi gắm qua đoạn văn là gì? Thông điệp đó có giá trị như thế nào đối với bản hân em DE 2 |