Đề số 6: Thấy mẹ gắt, thằng cu không dâm đòi ăn nữa, nhưng một nhân nhỏ bịu xịu như muốn khóc. Chị đã Chuột thương hại, dịu dàng bảo: Con chạy ra vườn xem chị Gải làm có, lúc nào chè chín bu gọi về mà ăn... chông ngoạn rồi ..Đề số 6: Thấy mẹ gắt, thằng cu không dâm đòi ăn nữa, nhưng một nhân nhỏ bịu xịu như muốn khóc. Chị đã Chuột thương hại, dịu dàng bảo: Con chạy ra vườn xem chị Gải làm có, lúc nào chè chín bu gọi về mà ăn... chông ngoạn rồi bu thương Nhưng nó không nhúc nhích, mà nó còn nhúc nhích làm sao được một nắm cơm nhỏ ăn từ sáng đã bị cải dạ dày chăm chỉ của con nhà nghèo tiêu hết đảnh phèo một cái rồi, còn chi. Nó ngồi phịch xuống đất, gục đầu vào ngưỡng cửa, ngập... - Sắp chỉn chưa, bu? Quay ra vẫn thấy con nằm phục đẩy, mắt lờ đờ như chết là, chị Chuột chép miệng: - Thôi đây! Chín chả chín thì đừng, bắc mẹ nó ra cho chúng mày ăn không có chúng mày làm tội cũng chết. Chốc lại nheo nhéo, chốc lại nheo nhéo... Chị vừa lầm bầm, vừa dập lửa rồi bắc cải nổi ở trên bếp xuống, lấy một cãi vỏ chai mực vào mấy cải bắt sành sứt mẻ tử tung, đặt ngay trên mặt đất. Thằng cu Bẻ vội vàng lê xích lại gần, hai mắt lông lành đổ dồn cả vào mấy bát "chè" màu nâu đục, khói bốc lên nghi ngút. Mồm nó nuốt nước bọt ủng ục, mãi nó nó hồn ra như để hít lấy hương vị của khôi chè ngon ngọt. Chị đỡ Chuột phải đưa tay cản nó lại, sợ nó sà vào mà bị bỏng. Chị bảo nó: - Còn nóng lắm, chưa ăn được. Con ra vườn gọi chị về cho chị ăn với không có phải tội chết, nó làm quần quật từ sáng tới giờ mà chưa được tĩ gì vào bụng. Không đợi đến hai tiếng, chị Gái hơn hở chạy về, lôi thôi lếch thếch trong mấy mành giữ rách tả tơi, vừa đến bếp nó đã reo lên: - Sướng quát Lại được ăn chè kia chứ! Có ngọt không bu? Bu lấy đâu được mặt mà lại nấu chè thể Chị Chuột mắng yêu con: - Ủi chặt Tíu tít như con mẹ dại ấyt Tha hồ ăn đến chân chẽ, chỉ sợ không sao nuốt được thôi con a Rồi chị bảo thằng củ Bế - Bê lại đây, bụ cho ăn. Thằng cu ngồi xổm bên mẹ, hắc mặt lên, hà hốc mồm ra như con chim non đợi mẹ mớm mới. Một miếng vào mồm, nó đã với nuốt thỏm đi, khen "ngọn quố". Nhưng chưa kịp ổn miếng nữa, nó đã vệ một cái, mũi đỏ lên, nước mắt ửa ra giàn giụa. - Sao thế? Nó chỉ hụ hị nhìn mẹ mà không nổi, cũng không chịu hà mắm ăn nữa. Cải Gải nhìn mẹ, têu một miếng chè nữa ăn thử lại: - Nhạt quả, bu ạ. Chị Chuột mắng con: - Làm gì có nhiều mật mà ngọt. Có mà ăn cho no bụng là phúc rồi. Thằng cu chứng đỏi quả không chịu được, lại hà mồm ra. Mẹ nó đút cho nó một xêu nhỏ nữa. Nó nhắm mắt, duỗi cổ, cổ nuốt cho trối. Nhưng cũng như lần trước, nó lại vệ ra, và khóc và lên. Chỉ đi Chuột lấy tay áo lau nước mắt không cầm nổi đã trào ra hai mả hồm xanh bùng như người ngũ nước. Cải Gải lấy ngón tay di một cục "chè". Rồi bỗng nói to lên: - À! Con biết rồi! Không phải chè, cám mà! Câm nâu mà bu bảo chèl Nhưng mẹ nó đưa mắt nhìn nó, lấy ngón tay chỉ ra phía nhà ngoài nói khẽ, nhưng hơi gắt: - Khe khẽ cái mồm một tí! Réo mãi lên, thằng bố mày nó nghe thì nó chết. Nó đã ẩm nằm đấy, thuốc không có, mà còn bực mình thì nó chết. Rồi hai mẹ con lằng lặng ăn, cố nuốt những bát cảm đặc khè cho đỡ đói. Thằng cu nhất định không chịu ăn, ngồi khóc tỉ tỉ đôi cơm. Chị đi Chuột đành dỗ nó: - Thôi nên ngay, bu ăn xong bu xin thầy cho một miếng mà ăn. Chị bế con rón rén bước vào chỗ chồng nằm. Thằng bé vẫn sựt sịt. Anh đi Chuột giờ mình, hơi nghiêng mặt quay ra. Một làn ánh sáng mở lướt qua làm cho cải mặt hốc hác và màu da đã xanh lại càng xanh thêm. Mái tóc dài quả xoà xuống tai và cổ, hai con mắt ngơ ngác và lờ đờ, những chiếc răng dài và thưa ở cái mồm hé ra để cho dễ thở khiến anh có cái vẻ dễ sợ của con ma đôi. Thấy vợ con, anh cổ gượng nhếch miệng cố gượng một cái cười méo xệch và vừa thở phều phào vừa hỏi bằng một thứ tiếng yếu ớt như từ thế giới bên kia đưa lại: - Nó làm sao thế? Chị đi Chuột xốc con lên một cái: - Nó vòi đấy chứ có làm sao? Cơm gạo đó không chịu ăn, đồi ăn cơm trắng của thầy cơ. - Thì lấy cho nó ăn, tôi ăn làm sao hết? Chị đi Chuột lấy liễn cơm chực moi cho con một ít. Nhưng anh bảo: - Mang cả ra cho nó ăn, tôi không ăn nữa đâu. Còn bao nhiêu vét cho cái Gái với bu em ăn hết đi, để nó thịu ra đấy. Chị đi Chuột cười, bảo chồng: - Thằng cu nó đỡ người, chứ mẹ con tôi ăn cơm đô đã no rồi, ăn vào đâu được nữa? Anh biết vợ nói dối, chực nói, nhưng lại thôi, buồn rầu buông một tiếng thở dài. Vợ lo ngại hỏi: - Bây giờ người thể nào, để tôi kể với ông thầy lang lấy thuốc. - Tiền đâu mà thuốc thang mãi? - Tôi vừa bán con chó mực với hai buồng chuối non được bồn hào. Chồng nhìn vợ, ngẫm nghĩ một chút rồi bảo - Đừng lấy thuốc nữa, tôi sắp khoẻ rồi, chỉ ăn cho nó khoẻ lên chắc hệnh phải hết. Bu em đong cho tôi cả bồn hào gạo đỏ, đùng đong gạo trắng ăn nhạt lắm" (Nghèo - Tuyển tập Nam Cao, NXB Hội nhà văn, 1993) Câu 1. Nhân vật chính trong bản trên là ai? Câu 2. Xác định ngôi kể trong truyện. Câu 3. Chi tiết nào trong văn bản khiến anh/chị cảm động nhất? Vi sao? Câu 4. Anh/Chị hãy nhận xét hình ảnh người nông dân Việt Nam trước Cách mạng tháng 8. Câu 5. Nếu Anh/chị là cái Gái, trong hoàn cảnh gia đình như vậy, Anh/chị sẽ làm gì? |