Đề số 2: Tư nằm dần mình trên giường. Đầu anh nặng trĩu trên chiếc gối bông cảu ghét. Mắt nhìn trân trân lên sàn nhà, lúc ấy anh không nghĩ ngợi gì. Hai tay năng nề rời rạc, thỉnh thoảng lại cố gượng đập nhẹ xuống phản, để xua đuổi những nỗi ..Đề số 2: Tư nằm dần mình trên giường. Đầu anh nặng trĩu trên chiếc gối bông cảu ghét. Mắt nhìn trân trân lên sàn nhà, lúc ấy anh không nghĩ ngợi gì. Hai tay năng nề rời rạc, thỉnh thoảng lại cố gượng đập nhẹ xuống phản, để xua đuổi những nỗi tê tê buồn buồn chạy trong các ống xương. Anh xoay mình lại cho đỡ mỏi. Mất sẽ sẽ nhắm lại, và lắng nghe những cảm giác chạy trong người. Ruột anh xốt như cào. Bụng hóp lại. Mặt phờ phạc. Anh thấy cáu kỉnh vẫn vợ, những muốn càu nhàu mấy tiếng. Tư đôi quả, đồi là người đi. Đã hai hôm nay rồi, anh chưa có hột cơm nào vào trong bụng. [...] Tư là con vợ bạ. Thấy mẹ anh lấy nhau không phải là đôi bên bác mẹ gà bản, không phải nhà hiểm hơi, không phải tình yêu. Cha anh hơn mẹ anh đến ba mươi tuổi. Mẹ già anh lấy mẹ anh về để có người cảng đảng việc đồng. Vẫn là người quê mùa, nên việc đồng mẹ anh rất thạo. Mẹ già anh rất chiều quý, họ chiều vậy chẳng qua là muốn chạy việc. Thầy anh mất năm trước, mẹ già anh mất nămsau. Nhà không làm ruộng nữa. Các anh. Từ đều đi chợ trên. Tư phải thôi học ở nhà. Hai mẹ con lâm vào cảnh thất nghiệp. Ruông không có mà làm, đi buồn - huồn xăng buồn xằng thôi cũng không có vốn. Anh em họ mạc thì thờ ở lạnh nhạt, họ coi hình như không có mẹ con Tư trùng gia đình nữa. Và lại dẫu rằng nghèo, nhưng mẹ anh rất khải, không muốn chịu tiếng nhờ ai. Bà đi khâu thuê và mướn kiểm gạo về nuôi con. Nhiều khi không có việc làm mẹ con đành chịu đói. Những hôm ấy, bà thưởng trốn tránh, bà rất sợ phải nhìn cảnh mẹ con đói khát. Muốn cho mẹ cất gánh năng, đã nhiều lần Tư xin làm phó nhỏ mấy hiệu thợ may và sơn guốc, nhưng họ đều từ chối vì dạo này hàng ở. Họ hưa đến tháng tám này sẽ gọi anh làm. Bất đắc dĩ anh phải đóng vai ẩn bảm. Từ nghĩ liên miên: anh thấy một niềm oán trách ngắm ngắm trong thâm tâm. Anh oản cha anh, người đã sinh ra anh mà săn sóc không chu đảo. Anh oản một cái gì không tên đã đấy anh vào cảnh khẩn quẫn. Tư nhếch một nụ cười thảm hại. Một ý tưởng chua chát hiện ra trong trẻ là một thắng con vợ lẽ, không phải vì hương khói, chỉ là thẳng thừa trong gia đình. Tư thấy bứt rứt khó chịu. Những ý tưởng hỗn loạn ở trong óc. Anh thong thả nằm xuống. Mắt nhắm lại, muốn ngủ đi, để những tư tưởng hắc ám khỏi đến quấy nhiễu. Nhưng không sao ngủ được với cái dạ dày. [..] Trên nhà, ông Cả vùng thức dậy. Ông vươn vai, bẻ khục, văn mình kêu răng rắc. Ông vừa ngập vừa gọi: - Τα στ - Da - Thoáng cải là linh. Thoảng cải là linh thôi Từ gượng gạo đứng lên, lệt xệt bước lên trên nhà. Ông Cả vứt một hào ra bàn, dịu giọng - Đi mua một hào phớ? - Vâng. - Đem bắt mà đi - Vâng Tư thất thếu lê bước. Tay bưng có bát phở mà mỏi rã rời. Khôi bốc lên nghi ngút. Anh thêm quá. Trông những bánh tráng trắng phau mềm dẻo, ẩn hiện trong nước dùng váng sao, những miếng thịt bỏ mỏng tang xếp gọn ghẽ, những hành, mùi, hồ tiêu rắc lên trên, thơm ngào ngạt phả mãi vào mũi ảnh. Con tỷ, con vị như thức dậy, bụng sôi sùng sục, vẫn lên chuyển xuống. Nước bọt cử ửa mãi ra, anh ao ước được một bắt. Tư đặt bát phở lên bàn cho anh, rồi lặng lẽ ra ngoài thềm. Ông Cả vừa ăn vừa cầm cáu gắt. - Góm! Phát Ân rằng như đấm vào họng! Tư sẽ sẽ nuốt nước bọt. Thật là mỉa mai. Ăn xong, buông đùa buông bát, ông Cá vội và cấp cập ra đi. Ông còn cay mấy hội bạch cược hôm qua. Ông Cả đi rồi. Tư cũng chẳng buồn ra đóng cửa. Anh định đem bát ra châu ngăm, nhưng lại thôi, là vì anh thấy còn đến lưng bắt nước dùng ăn thừa. Lúc khắc ai còn giữ lại làm gì? Nhưng lúc này.... Tư đưa bát phở lên mũi ngửi, mùi thơm ngào ngạt bốc lên. Anh nếm một ngụn chêm chẹp miệng. Trời ơi sao mà ngon thết Ảnh ước ao giá mà được một bắt cơm nguội trộn ăn thì phải biết Nghĩ đến cơm nguội, anh lại nhớ đến một hôm, cũng đối như hôm nay. Thân, bạn chỉ thiết của anh đến chơi nèo mặt anh về nhà. Rồi mới anh - Nhà đi vắng cá, chỗ anh em với nhau, tôi một thật nnh ở đây ăn cơm nguội - cơm nguội thôi với tôi cho vui nhé Cải bữa cơm nguội với cả ấy sao mà ngon thế! Tự còn nhớ mãi, có lẽ suốt đời. Tư tử sành ông Cả với Thân. Nỗi căm hòn nổi dậy trong lông. Hai mắt anh quốc lên một cách dữ dội. Anh nghiến răng nêm mạnh "bát phở" ra sân. Tiếng bắt và làm cho lòng anh địu. Anh bật cười thấy mình và lý và thấy tiếng tiếc. Tư thấy mỏi rã rời. Toàn thân run lên. Anh nằm là xuống. Chiều tàn đã lâu. Cảnh vật thẫm lại. Giỏ khua là lao xao. Những lìn cây đen thẫm lắc lư trên nền trời xẩm đục. Thân, một tay ôm gối bọc giấy báo, một tay đấy mạnh cảnh cửa. Một tiếng rít rằn trong yên lặng. Anh xăm xăm bước, nhớn nhác nhìn vào mấy gian nhà tối om. Miệng lẩm bẩm: - Quải sao nhà cửa để tối thế này! Thân im bặt vì biết mình nhỡ lời. Ảnh thong thả bước lên nhà. Đặt gồi lên bản, Tư vẫn nằm rũ trên tràng ký không biết bạn đến. Thân lay bạn - Tu! Tu! Tư thều thào: Thân đấy à? - Ừ. Tu ngủ à? Giọng Tư nhỏ đẩy mệt nhọc: - Không... Thân vào tôi cũng biết.... nhưng mệt... quả... Thân ái ngại nhìn bạn trong bóng tối. Đoạn anh nói rất nhẹ nhàng: - Tôi đem cho Tư ít hạt mít đây. Tư ăn đi. Tư cảm động quả. Nước mắt chảy ròng ròng, anh nghẹn ngào: - Thân tốt với tôi quả. - O! Anh Đôi bạn ngồi âm thẳm trong bóng tối. Tiếng Tư nhai hạt một trong im lặng. Tư chợt nghĩ đến mẹ, anh ngóc đầu bảo bạn: - Thân cất đi cho tôi một nửa nhé, Anh định tâm để dành cho mẹ, Thân ôn tồn: - Ừ, cơn nhiều anh ạ. Tư lại nghĩ đến mình, đến tương lai. Một tương lại mờ mịt của đứa con vợ lẽ. Ảnh thở dài nào ruột. - Gì thế anh? - Không Hai người im lặng. (Đứa con người vợ lẽ, Kim Lân, Tổng tập văn học Việt Nam, Tập 33, NXB Khoa học xã hội, Hà Nội, 2000, tr. 475-479) Câu 1. Nêu hoàn cảnh xuất thân của nhân vật Tư trong truyện ngắn. Câu 2. Chỉ ra lới của người kể chuyện và lôi của nhân vật trong những câu văn sau:Trên nhà, ông Cả vùng thức dậy. Ông vươn vai, bẻ khục, vặn mình kêu răng rắc. Ông vừa ngáp vừa gọi -Tư ơi? -Dạ Câu 3. Nêu tác dụng của sự kết nối giữa lời người kể chuyện và lời nhân vật trong văn bản Đưa con người vợ lẽ Câu 4. Nhân vật Tư trong truyện ngắn Đứa con người vợ lẽ hiện lên với số phận và vẽ đẹp như thế nào? Câu 5. Từ nhân vật Tư trong văn bản, anh/chị suy nghĩ gì về tác động của hoàn cảnh sống đối với con người? |