Ngoc Anh | Chat Online
27/10/2025 20:53:56

Đề số 3


Để số 3:
Tôi không thích khi cưỡi xe vào tận thêm nhà lại phải rạp mình dưới giàn bầu ấy. Chị và mẹ tôi lại ngại tóc rối. Cha tôi khó chịu khi phải dắt quan khách len lỏi bên mấy trái hầu để vào căn nhà sang trọng [...]. Bữa canh đầu tiên cả nhà háo hức, nuốt tuồn tuột từng miếng bầu trong veo, ngot lim [...]
Một lần, hai lần rồi ba lần, chúng tôi ngàn tấn cố. Mà, chết thật, nội tôi cứ trồng mãi, trồng mãi, giản bầu ngày càng rộng ra choản hết khoảng sân kiếng của cha xanh rầm rì [...]. Chị Lan nhân nhó
- Nội ơi, trồng chỉ nhiều vậy?
Bà nội cười, buồn buồn.
- Nội làm lặt vặt quen rồi. Trồng trọt để đỡ nhớ quê.
[...] Ba tôi nói "làm người đùng suy nghĩ hẹp hòi, đừng tưởng nơi mình sinh ra, nơi có mỗ mà ông
cha là quê hương, khắp đất nước này chỗ nào cũng là quê cả". Cha tôi nói đúng và ông rước bà nội lên thành phố. [...]. Ở nhà tôi, công việc nhân đến mức bà thơ thẩn vào rồi lại thơ thẩn ra [...]. Bà làm nhiều thứ bánh lắm, không kể hết được, nào là bánh ngọt, bánh ú....toàn là bánh nhà quê, [...]. Mua này nhiều trái bầu khô, nội hái vào móc ruột ra, lấy cái vỏ mẫn mì gọt. Lâu lâu nội đưa lên nhìn, nheo nheo mắt. Tôi hỏi, nội gọt gì. Nội cười, đưa cho tôi mảnh vỏ dầy hình trái tim nhỏ xíu
- Mặt dây chuyền cho tụi nhỏ đeo.
Tôi không nên được xuỳ một tiếng.
- Thời này ai đeo mấy thứ này, nội làm chỉ mất công.
Trong đói mắt đùng đục của bà, tôi thấy có một nỗi buồn sâu kín. Con chỉ bếp dưới quê lên, bà gỏi dúi vào tay nó mấy mành bầu. Con nhỏ hơn hở, vui thiệt là vui. Cũng niềm vui ấy, con bé bản vẽ số lớn lên cười "Bà đẻo đẹp ghê ha". Hôm sau tôi thấy nó xúng xính xỏ cọng chỉ vào, đeo tòn ten trước cổ lạ lẫm. Hình như tôi ngắm vàng ròng, cẩm thạch quen rồi. Tôi xin, bà môm mêm cười "Bà để dành
cho bay cái đẹp nhất nè".
Tôi gói trải tìm xíu xíu kia bỏ vào ngăn tủ, chị Lan trông thấy giành "cho chị đi". Tôi lắc đầu. Chị giận bảo "chị cóc cần, ở chợ bán hàng khối". Nhưng rồi chị quay về nài nỉ tôi. Lần đầu tiền, tôi thấy món quà của nội dễ thương đến thể.
Giàn bầu vẫn trước ngõ. Cha tôi đã thôi khó chịu, hay bực dọc riết rồi chai đi, chẳng biết bực là gì nữa. Nhưng khách đến nhà, ai cũng khen" anh ba cỏ giản bầu đẹp thiệt". Họ săm soi, từng mảng là cuống hoa. Khách nước ngoài còn kề mả bên trái bầu xanh lún phún lông tơ mà chụp hình kỷ niệm. Mấy anh chị sinh viên đạp xe ngang dừng lại nhìn đau đáu qua rào rồi khảo nhau "Nhớ nhà quả, tụi mày ơi[...]. Ông chủ tịch đến chơi nhà [..].Cha tôi sai chị bếp mang rượu thịt ra ông chủ tịch khoát tay:
- Thôi, chủ bảo chị ấy nấu canh bầu ăn
[...- Hôm ấy cả nhà tôi ăn lại bật cảnh ngày xưa, nghe ngọt lìm lịm lưỡi . Chị bếp ngó nội, khoái chí cười đầy hàm ý. Hình như nội tôi vui
[...]
Bà nội lần thơ lẩn thẩn rồi, mà hình như bà chỉ nhớ về quả khứ. Nội hay ra ngoài hiên, châm chăm nhìn giàn bầu đang rưn rấy trong giờ. Bà ngồi đấy lặng lẽ, thần thờ, như chờ một tiếng vạc sành một tiếng ếch kêu Tay bà lạnh ngắt, tôi chạy vào phòng lấy lọ dầu thoa, vẫn thấy mảnh bầu trái tim màu vàng trong ngăn kéo, cải màu vàng như của ra của lùa, như của mài nhà là nhỏ lơ phơ dưới nắng chiều. Giàn bầu vẫn trước ngô, có kẻ đi qua kêu lên, "tôi nhớ nhữ". Cha tôi bảo: “có thể bứt người ta ra khỏi quê hương nhưng không thể tách quê hương ra khỏi trải tìm con người." Và cha tôi lại nói đường
(Trích Giàn bầu trước ngô. Nguyễn Ngọc Tư)
Câu 1. Bà cụ đã làm gì khi lên phố?
Câu 2. Chỉ rõ đặc điểm ngôi kể của truyện.
Câu 3. Xác định câu chuyện, mạch truyện và hiệu quả của việc phá vỡ trình tự thời gian trong mạch truyện.
Câu 4. Phân tích tác dụng của ngôi kể - điểm nhìn trong mạch truyện.
Câu 5. Anh/Chị có cho rằng quê hương luôn trong trái tim mỗi người không? Vì sao?
Bài tập đã có 1 trả lời, xem 1 trả lời ... |
Đăng ký tài khoản để trả lời bài tập.
Đăng ký tài khoản để có thể trả lời bài tập này!

Đăng ký qua Google:

Hoặc lựa chọn:
Đăng ký bằng email, điện thoại Đăng nhập bằng email, điện thoại
Lazi.vn