Ngoc Anh | Chat Online
27/10/2025 20:54:59

Đọc văn bản sau rồi thực hiện yêu cầu:


Để số 4:

Tôi quyết định rồi, tôi sẽ bỏ nhà đi bụi đời [...]. Tôi quyết định đến ngã tư chỗ rẽ về nhà ngoại, thể

nào lúc ba mẹ cuống cuồng chạy đi tìm cũng qua đây [...]

Ở đó, tôi gặp thẳng Lụm.

[...] Thằng Lum rà cái cập đẩy nhóc quần áo tôi:

- Mầy đi đâu mà ngồi đây?

Tôi nói đồng dạc để chứng tỏ con người mình đầy dũng cảm:

- Đi bụi đời

Nô chê liền:

- Tướng mày mà đi bụi? Yếu như cọng bún mà nỏi đi bụi, mắc cười.

Tôi giận lắm, tuy nhiên để chứng tỏ mình là người lớn, tôi nhún vai ra chiều không chấp. Tôi hỏi lại nó ra đây làm cái gì. Nó nói, nó tìm má nó. Tôi hỏi má nó ở đâu, nó lắc đầu hóng biết. Tôi hỏi tới:

- Sao kỳ vậy?

Thằng Lum "còi" nhún vai, co mình lại tuồng như ngọn giỏ vừa bay qua lạnh lắm vậy

- Hồi đó, hồi tạo còn nhỏ ơi là nhỏ, mà tao bỏ tạo lại đây nè.

- Là sao? - tôi chung hưng

- Tạo cũng đâu có biết. Chắc mả tạo gặp chuyện gì đó buồn lắm, nuôi không nổi tạo nên bỏ tao lại

đấy. Bởi vậy tạo tên Lụm đó

- Sao hoài.

Thằng Lụm lắc đầu ra chiều chán nản: - Thiệt đó, biết sao tao đen thui vậy hơn? - Nó chỉa ra củi mặt như châm chảy - tạo bị bỏ ngoài nằng đỏ. Hồi đó ở ngã tư này vắng học hà, tạo nằm khốc cả buổi mà đâu có ai hay. Tôi chứng đối qua tạo mới khóc, tạo khỏc rồn rồn luôn, tạo mạnh miệng từ hồi nhỏ mà. Rồi cái có bà dì hản hành mì chạy lại, bồng lên, đâu có sữa, bà dì mới móc ruột bánh mì cho tao trấp trấp đỡ, đề đầu tạo ăn hết ở bảnh mì luôn. Bà đi thấy tạo đễ nuôi, nuôi luôn, sau này, tạo kêu bà bằng ngoại. Tạo lớn mà hồng tốn một miếng sữa nào hết, hay chưa?

Thằng Lụm hỏi tôi bằng giọng tự hào. Tôi trên con mắt nhìn nó. Tôi cứ tưởng nó nói chơi, người ta có thể lớn lên nhờ bảnh mì à? Còn tối, mẹ tôi nổi từ hại, một tuổi cho tới bốn tuổi, tôi uống hết ba trăm mười lăm hộp sữa bột, vậy mà còn bệnh lên bệnh xuống èo ọt thảm thương. Ba tới nói thêm, muối tôi cực ghê lắm. Giờ này hai người ở đâu mà sao không lại rước tới ta? Giỏ đang lạnh thấy mỗ đi

- Sao mày đi bụi? - thằng Lụm chợt hồi

- Ba tao – tôi chép miệng ra vẻ oan ức. Ba tạo đánh tạo.

- Ý, bị đòn hả? - Tự nhiên nó hào hứng. Bị đánh bằng gì?

- Bằng rơi, cây roi dài thiệt dài (nhưng cây rơi ba đánh tôi là cây thước thơ may của mẹ, cụt ngủn

hà). Bự tổ cha vậy nè.

Tôi đưa bắp tay ốm ròm ra.

- Đảnh nghe đau mà chắc đã lắm hen?

Giọng thằng Lụm vừa hồ hởi vừa có vẻ ganh tị.- Mày sướng thiệt ( trời, bị đảnh mà sương nỗi gì).

Vậy mà còn bỏ nhà đi. Đồ ngu!

Tự nhiên vậy rồi nó chửi tôi à. Tôi cãi:

- Mầy đâu có mà có ba đâu có biết. Người lớn khỏ dữ lắm.

Chẳng thà có má, có ba, bị rẩy gì tao cũng chịu - thằng Lụm trở nên trầm ngâm, coi nó già quả trời! - Nhưng mấy đừng có lo, tao ngồi đây thể nào cũng gặp má tao thôi. Thế nào mà đi qua má cũng nhìn ra tạo. Mai mốt bị rầy, bị đồn cho đã

Tự nhiên tôi thấy thương thẳng Lụm quả. Nó kể với tôi, nó đã chờ má nó từ hồi bảy tuổi tới giờ. Ban ngày nó đi bán bánh mì, ban đêm nó mới ra đây. Nó nói chừng nào nó giàu nó thôi bản bánh mì vĩ biết đâu má nó vẫn thường qua đây ban ngày mà không thấy nó. Nó chợt hỏi:

- Mầy sướng thấy mỗ mới bị đánh tí đã bỏ đi. Bây giờ mấy có dảm đổi với tao không? Ở một mình -buồn lắm, mấy ngu thì thôi đi.

Thằng Lụm nói với giọng kẻ cả. Tôi giật mình, bây giờ có ông tiên nào hiện ra để đổi vị trí hai đứa, chắc tôi buồn lắm. Ừ, có lẽ, ở nhà, bị rầy bị đánh vẫn hơn đi bản bánh mì, ngủ bờ ngủ bụi như vậy. Ở nhà, già này, mẹ khuấy cho tôi một ly sữa uống trước khi đi ngủ (mèn ơi, cũng gần 14 tuổi rồi mà .....như con nít...), mẹ hỏi tôi đánh răng chưa, tôi nói rồi, mẹ không tin biểu tôi nhe răng ra, thừa lúc hai mà tôi phồng phông, mẹ sẽ hôn tôi. Giờ nấy, nếu tôi đang mải đọc truyện tranh, ba sẽ biểu tôi cất

sách, đi ngủ, ba sẽ êm mùng, tắt đèn giùm tôi khi bước ra căn phòng dân đầy hình ảnh Đôremon vậ

Siêu Nhân

Thằng Lụm "còi" làm tôi hối hận và nhớ ba mẹ quá chừng. Tôi muốn trở về. Tôi ngồi im lặng suy nghĩ trong khi thẳng Lụm đứng dậy để nhìn mỗi khi có một lượt xe dừng lại trước đèn đỏ. Tôi chợt sợ quả, có khi nào ba mẹ giận bỏ tôi luôn như thằng Lụm không. Ba mẹ sẽ sanh nhiều thiệt nhiều em khác còn tôi thì biết kiếm đâu ra ba mẹ khác bay giờ. Tôi ngồi lo lắng đến mức, khi ba mẹ tôi ghé xe lại dưới đường tôi còn không hay. Thấy bỏng mẹ đứng sịch trước một mình, tôi bột khốc:

- Con tỉnh đâu ba mẹ bỏ con luôn rồi.

Mẹ không vồ vập ôm lấy tôi mà điềm đạm cầm bàn tay tôi bóp mạnh, còn ba thì vỗ vỗ vào đầu tôi

- Con hư quả. Con đừng làm vậy ba mẹ buồn.

Thằng Lụm đứng trân trân nhìn tôi với đôi mắt buồn tủi. Tôi quẹt nước mắt bước lại gần nó, bắt giác

tôi gọi thằng Lụm bằng anh

- Em về nghen, anh Lum.

Thằng Lụm gật đầu, nó ngẳng lên nhìn ba mẹ tôi rồi quay lại:

Ba mả mấy hiền lắm phải không?

- Ừ, sao anh biết?

Nó ra vẻ ta đây:

- Nhìn tưởng là biết – rồi nó mơ màng – ba mà tao cũng hiền, tao tin vậy,

Mẹ lại gần nắm tay tôi, mẹ nói “Về đi con, khuya rồi, mai còn đi học", quay qua thằng Lụm, mẹ hỏi "còn cháu? Cháu không về nhà à?" Thằng Lụm cảm động, lắc đầu, nó nói trồng không:

- Mai mốt ra đây chơi, nghen mậy!

Tôi vừa ngoài vừa gật đầu. Ba tôi hỏi ai, tôi trả lời "Bạn con. Anh Lụm. Anh Lụm tội nghiệp lắm ba à..." không biết thằng Lụm "còi" có biết tôi đang kể về nó không mà nó nhìn theo xe tôi đến khuất thì thôi. Khi tôi ngoái lại, dưới đèn sáng rực, tôi thấy trong mắt nó lấp loáng những giọt nước. Tôi ngồi giữa ba và mẹ, nghe ẩm hằn lên. Tôi lên tiếng:

- Bữa nào ba mẹ cho con lại thăm anh "Lụm Còi" ba mẹ ha!

(Trích Lụm Còi, Nguyễn Ngọc Tư)

Câu 1. Xác định hoàn cảnh của cậu bé Lụm.

Câu 2. Truyện xoay quanh tình huống nào?

Câu 3. Những lời đối thoại trong truyện cho ta hiểu gì về các nhân vật?

Câu 4. Theo anh (chị), vì sao đến cuối truyện nhân vật tôi gọi Lụm bằng anh?

Câu 5. Có người khuyên: Hãy rời xa gia đình và sống cuộc đời như bạn muốn? Anh/Chị có đồng tỉnh với lời khuyên này không? Vì sao?
Bài tập đã có 1 trả lời, xem 1 trả lời ... |
Đăng ký tài khoản để trả lời bài tập.
Đăng ký tài khoản để có thể trả lời bài tập này!

Đăng ký qua Google:

Hoặc lựa chọn:
Đăng ký bằng email, điện thoại Đăng nhập bằng email, điện thoại
Lazi.vn