Câu 1. Phương thức biểu đạt chính của văn bản trên là gì? A. Tự sự. B. Miêu tả. C. Biểu cảm. D. Nghị luận. Câu 2. Sư thầy đã làm gì để giúp chú tiểu có được “hành trang lên đường"? A. Chuẩn bị mọi thứ cần thiết về vật chất cho chú tiểu. B. Sư thầy nhờ tín chúng quyên giày, ô, thuyền cho chú tiểu. C. Chuẩn bị tiền bạc cho chú tiểu. D. Sư thầy không làm gì cả. Câu 3. Nhân vật chính trong câu chuyện là ai ? A. Sư thầy. B. Chú tiểu. C. Không có ai. D. Cả sư thầy và chú tiểu. Câu 4. Câu chuyện kể về việc gì? A. Chú tiểu chuẩn bị hành trang đi học. B. Sư thầy quyên góp đồ cho nhà chùa. C. Chú tiểu chuẩn bị chu đáo cho chuyến đi xa. D. Sư thầy chuẩn bị mọi thứ cho chú tiểu. Câu 5. Mục đích của sư thầy khi quyên đồ dùng cho chú tiểu là gì? A. Để học trò có đủ đồ dùng khi đi học. B. Sư thầy dạy học trò bài học cuộc sống thông qua những sự việc đời thường. C. Để chú tiểu không phải lo lắng. D. Để sư thầy yên tâm khi học trò đi xa. Câu 6. Nghĩa của từ "hành trang" được hiểu như thế nào? A. Đồ dùng mang theo và các thứ trang bị khi đi xa. B. Đồ dùng cần thiết khi đi xa. C. Đồ dùng không thể thiếu khi đi xa. D. Các thứ trang bị khi đi xa. Câu 7. Tại sao "Chú tiểu quyết định không mang theo bất cứ thứ gì" ? A. Vì mọi thứ cồng kềnh. B. Vì nhiều quá không mang đi hết. C. Vì chú tiểu không biết phải mang đi như thế nào. D. Vì chú tiểu ngộ ra rằng: "Tất cả những vật dụng đó chưa phải là điều cần thiết nhất trong hành trang lên đường của mình". Câu 8. Chi tiết chú tiểu vội vã lên đường thể hiện điều gì ? A. Thể hiện sự quyết tâm đi học của chú tiểu. B. Thể hiện sự chạy trốn khỏi sư thầy của chú tiểu. C. Thể hiện sự nghe lời sư thầy của chú tiểu. D. Thể hiện mong muốn rời khỏi chùa của chú tiều.