Đọc văn bản sau và thực hiện yêu cầuĐề số 6: Đọc văn bản sau: Ở mỗi chúng ta đều có một người nhà quê. Cải nghề làm ruộng và cuộc đời bình dị của người làm ruộng cha truyền con nổi từ mấy nghìn năm đã ăn sâu vào tâm trí chúng ta. Nhưng khôn hay đại - chúng ta ngày một lìa xa nền nếp cũ để hỏng đi tới chỗ mà ta gọi là văn minh. Dầu sao, những tính tỉnh tư tưởng ta hấp thụ ở học đường cảm dỗ ta, những cải phiền phức của cuộc đời mới lôi cuốn ta, nên ở mỗi chúng ta người nhà quê kia vồn khiêm tốn và hiền lành ít có dịp xuất đầu lộ diện. Đến nỗi có lúc ta tưởng chàng đã chết rồi. Ở Nguyễn Bình thì không thể. Người nhà quê của Nguyễn Bình vẫn ngang nhiên sống như thường. Tôi muốn nói Nguyễn Bỉnh vẫn còn giữ được bản chất nhà quê nhiều lầm. Và thơ Nguyễn Bình đã đánh thức người nhà quê vẫn ẩn náu trong lòng ta. Ta bỗng thấy vườn cau, bụi chuối là hoàn toàn cảnh tự nhiên của ta và những tính tỉnh đơn giản của dân quê là những tình cảm căn bản của ta. Giả Nguyễn Bỉnh sinh ra thời trước, tôi chắc người đã làm những câu ca dao mà dân quê vẫn hát quanh năm và những tác phẩm của người, bây giờ đã có võ số những nhà thông thải nghiên cứu. Họ chẳng ngớt lời khen những câu như: Nhà em có một giàn giầu, Nhà anh có một hàng cau liên phòng. Thôn Đoài thì nhớ thôn Đông, Cau thôn Đoài nhớ giầu không thôn nào? hay: Lòng anh: giếng ngọt trong veo Giăng thu trong vắt biển chiều trong xanh Lòng em như bụi kinh thành, Đa đoạn vó ngựa chung tình bánh xe. Tiếc thay Nguyễn Bỉnh lại không phải là người thời xưa! Cái đẹp kín đáo của những vẫn thơ Nguyễn Bính tuy cảm được một số đông công chứng mộc mạc, khó lọt vào con mắt các nhà thông thái thời nay. Tình cờ có đọc thơ Nguyễn Bính họ sẽ bảo: "Thơ như thế này thì có gì?", Họ có ngờ đâu đã bỏ rơi một điều mà người ta không thể hiểu được bằng lý trí, một điều quý vô ngần: hồn xua của đất nước. Kể, một phần cũng là lỗi thi nhân. Ai bảo người không nhà quê hẳn? Người đã biết trách người gải quê: Hoa chanh nở ở vườn chanh, Thầy u mình với chúng mình chân quê Hôm qua em đi tỉnh về, Hương đồng, gió nội bay đi ít nhiều Thế mà chính người cũng đã "đi tỉnh" nhiều lắm. Dấu thị thành chẳng những người mang trên quần áo, nó còn in vào tận trong hồn. Khi người than: Đời có gì tươi đẹp nữa, Buồn thì đến khóc, chết thì chôn. Khi người tả cảnh xuân: Đã thấy xuân về với gió đông Với trên màu má gải chưa chồng. Bên hiên hàng xóm, cô hàng xóm Ngước mắt nhìn trời đôi mắt trong. ta thấy người không còn gì quê mùa nữa. Thể thì những câu trên này nên bỏ đi ư? Ai nỡ thế. Nhưng có những câu ấy mà người ta khó nhận thấy cái đặc sắc của Nguyễn Bính, chỗ Nguyễn Bình thì hơn các nhà thơ khác, ít được người ta nhìn thấy. Đó là một điều đáng vì Nguyễn Bình phàn nàn. Đảng trách chăng là giữa những bài giống hệt ca dao người bỗng chen vào một đôi lời quá mới. Ta thấy khó chịu như khi vào một ngôi chùa có những ngọn đèn điện trên bản thở. Cái lối gặp gỡ ấy của hai thời đại rất dễ trở nên lỗ lăng (Trích "Nguyễn Bính - Thi nhân Việt Nam", Hoài Thanh, NXB Văn học, 2008) Thực hiện các yêu cầu từ câu 1 đến câu 5 (trình bày ngắn gọn): Câu 1. Hoài Thanh nhận ra nét riêng gì của thơ Nguyễn Bình? Câu 2. Tác giả đã đưa ra dẫn chứng nào để khẳng định quan điểm: thơ Nguyễn Bình đã đánh thức người nhà quê vẫn ẩn náu trong lòng ta? Câu 3. Hoài Thanh muốn nói gì về thơ Nguyễn Bính qua câu văn: “Thế mà chính người cũng đã "đi tỉnh" nhiều lắm"? Câu 4. Anh/Chị hãy nhận xét những trích dẫn thơ trong văn bản. Câu 5. Theo anh/chị, trong thời đại công nghệ hôm nay có nên giữ trong mình “chất quê” thuần mộc không? Vì sao? |