Câu 1 (8 điểm)
Lời của ngọn cỏ
Một ngọn cỏ nói với một chiếc lá mùa thu rằng:
“Ngươi rơi ồn ào quá! Ngươi làm tan tác mọi giấc mộng mùa đông của ta.”
Tức mình, chiếc lá mùa thu đáp trả:
“Đồ sinh chốn thấp hèn và ở nơi thấp hèn! Đồ không biết hát, đồ hay cáu kỉnh! Ngươi không sống giữa không khí trên cao và ngươi không thể nào phân biệt được thanh âm của giọng hát.”
Nói xong, chiếc lá mùa thu nằm yên dưới đất và ngủ. Khi mùa xuân tới, nó lại thức giấc – và nó là một ngọn cỏ.
Khi mùa thu sang và giấc ngủ mùa đông của nó kéo tới. Trên mình nó toàn bộ không khí lướt qua, những chiếc lá rơi xuống, và nó thì thầm với mình:
“Ôi những chiếc lá mùa thu! Chúng ồn ào quá! Chúng làm tan tác mọi giấc mộng của ta!”
(Mây trên đỉnh núi và kẻ mộng du – Kahlil Gibran
– Công ty sách thời đại và NXB Văn học, 2012, trang 175)
Câu chuyện trên gợi cho anh/chị những suy nghĩ gì?
Câu 2 (12 điểm)
Bàn về ngôn ngữ thơ, nhà nghiên cứu Huỳnh Như Phương cho rằng:
Thơ vừa là nghệ thuật ngôn từ, vừa là nghệ thuật vượt qua ngôn từ, “khắc phục ngôn từ” (D.Likhatshev). Trong thơ hình thức ngôn ngữ thường mờ đục, trái lại, trong văn xuôi ngôn ngữ thường trong suốt.
(Tác phẩm và thể loại văn học –
NXB Đại học Quốc gia TP. Hồ Chí Minh – trang 143)
Bằng hiểu biết văn học của mình, anh/chị hãy bàn luận ý kiến trên.