Quê hương quê hương
con đường gạch nghiêng
cổng tò vò gạch cuốn
tiếng cổng gỗ đóng đêm khuya nặng nhọc
bức bối
tôi bỏ làng ra đi
Bỏ lại cây đa đầu làng, cây bàng sân đình, cây thị vườn đền, cây sến còng ngoài rừng ngập nắng
tôi bỏ con trâu đứng giữa sá cày nặng nhọc
bỏ cả cánh diều chao đao chấp chới
ra phố phường
tôi vẫn nhớ góc sân nhà mưa dầm rêu mốc
nhớ mái ngói mèo xô mưa dột
nhớ dây phơi mẹ tôi áo rách
nhớ góc phản cha ngồi, chiếc điếu bát lặng yên
tiếng con thạch sùng trên mái nhà đêm đêm lạnh sắc
viết đoạn văn phân tích đánh giá đặc sắc nghệ thuật của bài thơ