Liem Cu | Chat Online
07/05 22:44:37

**GIẤC NGỦ NƠI TRẦN THẾ** Một buổi sáng mùa đông nắng ấm, có một con chim nhỏ hót vươn vào trời xanh. Nó vừa đáp ánh sáng vừa kêu những tiếng thanh thanh. Con người bắt giác nghe thấy thoáng thoáng. Không hiểu sao câu chuyện lại như vậy. Bỗng chợt đĩm ta trong trái tim xanh, nhưng tiếc nuối không gì hơn. (Lời một đoạn: người đàn bà đã mất trong ký ức con ông. Tất cả mọi thứ dần dần trở thành bão tố. Chẳng còn gì ngoài bài khúc cuộc đời mình nữa. Cuộc đời bỗng thoáng mờ đi, không biết những điều xa lạ thường ngày đều dần tan. Mọi người đừng hỏi điều chi. Út thé… Bị cảm lạnh chết. - Vâng. Hai người cha chưa mai mắt mù. Châu chẳng có gì cả. Mẹ con cháu có giống xin ít ăn thôi. - Chóng có đông? - Cả gia đình cháu nó làm gì? Cô khóc. Người đàn ông lại ngả. Nghĩ một lúc rồi nói: - Tôi cho cô ít tiền đây. Muốn cho cháu bù hoàn bộ. Cho cháu ăn kêu nó cảm lạnh. Ông mệt mỏi đập cửa. Lấy ra một xấp tiền. Ông tách đôi đưa cho cô hai chiếc ngàn. Cô gái nhìn chú một lúc nữa đấy. - Cảm ơn ông - Cô .


Câu 1. (2 điểm) lTừ ngữ liệu phần Đọc hiểu, anh/chị hãy viết đoạn văn ngắn (khoảng 250 chữ) phân tích nghệ thuật đặc sắc trong truyện ngắn “Giấc ngủ nơi trần thế” của nhà văn Nguyễn Thị Âm.


----- Nội dung ảnh -----
**GIẤC NGỦ NƠI TRẦN THẾ**

Một buổi sáng mùa đông nắng ấm, có một con chim nhỏ hót vươn vào trời xanh. Nó vừa đáp ánh sáng vừa kêu những tiếng thanh thanh. Con người bắt giác nghe thấy thoáng thoáng. Không hiểu sao câu chuyện lại như vậy. Bỗng chợt đĩm ta trong trái tim xanh, nhưng tiếc nuối không gì hơn.

(Lời một đoạn: người đàn bà đã mất trong ký ức con ông. Tất cả mọi thứ dần dần trở thành bão tố. Chẳng còn gì ngoài bài khúc cuộc đời mình nữa. Cuộc đời bỗng thoáng mờ đi, không biết những điều xa lạ thường ngày đều dần tan.

Mọi người đừng hỏi điều chi. Út thé… Bị cảm lạnh chết.

- Vâng. Hai người cha chưa mai mắt mù. Châu chẳng có gì cả. Mẹ con cháu có giống xin ít ăn thôi.

- Chóng có đông?

- Cả gia đình cháu nó làm gì? Cô khóc.

Người đàn ông lại ngả. Nghĩ một lúc rồi nói:

- Tôi cho cô ít tiền đây. Muốn cho cháu bù hoàn bộ. Cho cháu ăn kêu nó cảm lạnh.

Ông mệt mỏi đập cửa. Lấy ra một xấp tiền. Ông tách đôi đưa cho cô hai chiếc ngàn.

Cô gái nhìn chú một lúc nữa đấy.

- Cảm ơn ông - Cô gái nói…

Năm phút sau, tại cửa phòng tắm bên cạnh. Một cái giã, đang về nhà giàu xứ quê, mà hầu bao cho có năm nghìn.

Hôm nay trời sụt sùi, lúc mưa lớn tới.

- Cô đừng như những phút giây tận mắt hiền. Ôi, đột nhiên hai người trùm áo mưa kim mũ. Không thể không bận lo lay lây, áo mưa động đây. Người đàn bà mặt rổ đầu ra.

- Nào đừng la! Sao vậy nhể?

Người đàn bà là không đường.

- Chú đã nghĩ chưa? - Bà mới hỏi tiếp.

...

[...](Thời gian vẫn trôi. Một giờ… Hai giờ… Ba giờ… Nằm giữa phố sáng đẻn. Trên những con phố vắng khuya. Những hình bóng của mặt trời bắt đầu biến mất...)

... Thời gian mơ ước. Hãy sống… hãy sống. Trời vẫn chạy như một lý do… Đằng sau cái trống ấy dẫn rộng, nhưng nó chưa trả lời. Chúng vẫn không hề chảy. “Hôm nọ năm tôi chết, thì hãy giết tôi.”

- Cảm ơn.

Nguyễn Thị Kim Ánh, in trong “Tuyển tập 20 năm truyền ngắn báo Thanh Niên (1986 - 2006)”, NXB Văn nghệ, 2006.
Bài tập đã có 1 trả lời, xem 1 trả lời ... |
Đăng ký tài khoản để trả lời bài tập.
Đăng ký tài khoản để có thể trả lời bài tập này!

Đăng ký qua Google:

Hoặc lựa chọn:
Đăng ký bằng email, điện thoại Đăng nhập bằng email, điện thoại
Lazi.vn