Câu thơ nào dưới đây không sử dụng phép nhân hóa? *
Tiếng chim lay động lá cành - Tiếng chim đánh thức chồi xanh dậy cùng (Định Hải).
Gió thổi là chổi trời - Nước mưa là cưa trời (Ca dao).
Em thương sợi nắng đông gầy - Run run ngã giữa vườn cây cải ngồng (Nguyễn Ngọc Ký).
Gió nâng tiếng hát chói chang - Long lanh lưỡi hái liếm ngang chân trời (Nguyễn Duy).