----- Nội dung ảnh ----- **Câu 2.** Trong mặt phẳng tọa độ Oxy, cho tam giác DEF có D(1; -1), E(2; 1), F(3; 5). Khi đó: a) Đường thẳng vuông góc với đường thẳng EF nhận EF là một vectơ chỉ phương. b) Phương trình đường cao kẻ từ D là: x + y = 0. c) Gọi I là trung điểm của DF. Toạ độ điểm I là (2; 2). d) Đường trung tuyến kẻ từ E có phương trình là: x = -2.
**Câu 3.** Trong mặt phẳng tọa độ Oxy, cho tam giác ABC với A(0; 3), B(1; -2), C(5; 3). Gọi H là chân đường cao kẻ từ A xuống BC. Khi đó: a) Một vectơ pháp tuyến của đường cao AH là \(\overline{CB}\). b) Phương trình đường cao AH là \(4x + 5y - 16 = 0\). c) Phương trình đường thẳng BC là \(5x - 4y - 13 = 0\). d) Độ dài đường cao AH bằng \(\frac{10}{\sqrt{41}}\).