ngggg(...)
|
cánh tà song phi giữa hạ điền bóng tà đổ xuống mãi triền miên minh nguyệt thuỷ hà quang tán chiếu long xà phượng ngã bến hạ thiên cúi người hưởng dương hàng lá xiên cây ôm ánh trời ngả mình nghiêng ta đối diện người, mỗi nỗi riêng
cánh tà song phi trung hạ điền bóng tà đổ bóng mãi triền miên minh nguyệt thuỷ hà quang tán chiếu long xà phượng ngã bến hạ thiên
miên triền mãn nguyệt bóng lồng hoa minh cao lệ rơi như đổ xoa ánh minh lặn hà tia song toả kiếp sao qua ải sống đày đoà canh mờ ba bóng lệ hàng cuốn ngọc biếc xanh trôi mắt lệ tuôn trăng soi kẻ bởi tình đau buồn tình phai kiếp đắng ta với ta
CHU DI CỬU TỘC miên triền mãn nguyệt bóng lồng hoa
buồn mang mác vì nhớ em " Toán " :(( canh mờ ba bóng lệ hàng cuốn
hoa mộng rơi hồ cùng kẻ say bàn cờ một phút vút xa tay chim én ôm tổ theo gió bay già ôm trẻ thời tức tưởi cay ngủ ngu triều đình có nào hay công sông cá bón quê ai nấu mưa đồng cảnh trâu cơn mưa ngâu đồng bùn áo nâu khổ ai thấu mượn kim xỏ khâu vểnh ngược râu cô thắm mặt giấu sợ chê xấu trẻ còn thơ ấu chợ thời xa máu rơi kẻ nhớ người biết cơ áo giáp quân cờ xỏ ngược ra!
Thuyền xưa lỡ chuyến, bến mênh mông
Nam chinh thân tướng, cánh mình sơ Một phút cao tay, định thế cờ Quỳ mình dâng sớ, ba lời khổ Một cảnh mộng tan, tối lối mờ Tung cánh chưa bay thành tôi tớ Tự hỏi còn ai giữ hồn thơ? Một phút sa tay, mất thế cờ!
KÌA THÁC BẠC Kìa biển biếc sóng trào dâng vạn trượng, Đất rùng mình, mạch ngầm tuôn huyết phượng, | ||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||



