ngan
|
Chiều rơi chậm xuống hiên, ánh nắng nghiêng vừa đủ để thấy thời gian đang trôi qua từng kẽ hở rất nhỏ. Có những điều tưởng như đã khép lại từ lâu, vậy mà chỉ cần một khoảnh khắc lặng im, mọi cảm xúc cũ vẫn kịp trở về, nguyên vẹn đến đau lòng. Ta cứ mải miết tin rằng, chỉ cần đủ cố gắng thì mọi thứ rồi sẽ trọn vẹn. Đến khi ngoảnh lại mới hay, có những điều chưa kịp nắm đã vội buông, chưa kịp gọi tên đã hóa thành kỷ niệm. Và chính sự chậm trễ ấy khiến lòng người mãi không yên. Có những vết nắng xiên qua tán lá, chạm khẽ vào ký ức, rồi ở lại rất lâu. Ta từng muốn giữ lấy mọi thứ : một người, một đoạn đường, một giấc mơ chưa kịp thành hình. Nhưng thời gian vốn không chờ ai, nó chỉ để lại sau lưng những nhớ thương không tên, dài như một nỗi hoài niệm. Có lẽ, điều khiến người ta day dứt nhất không phải là mất đi, mà là những gì chưa từng trọn vẹn. Nếu mọi thứ đều đủ đầy, liệu còn ai nhớ đến ai bằng cảm giác lặng im đến thế? Bởi chính những dang dở ấy, khiến người ta cứ mãi ở lại trong một khoảng ký ức chưa từng khép kín. Đôi khi, người ta không sợ rời xa, chỉ sợ đến một ngày gặp lại, lòng đã không còn đủ can đảm để nhìn nhau như thuở ban đầu. Và đến tận cùng, ta vẫn tự hỏi: liệu có ai có thể sống một cuộc đời trọn vẹn, mà không để lại chút gì… dang dở ?
Your entire life can really change in a year. You just have to love yourself enough to know you deserve more. Be brave enough to demand more and disciplined enough to actually work for it
Thuận cảnh không sinh hư, nghịch cảnh không sinh hận Thuận cảnh thì tu đức , nghịch cảnh thì tu tâm. Thuận cảnh không sinh kiêu, nghịch cảnh không sinh oán | ||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||















