tôi thích một người con trai ngồi cùng bàn nhưng buồn thay là người đó đã có người yêu và tôi đang cố gắng tách khỏi crush, cố gắng quên người đó đi nhưng vì ngày nào cũng gần gũi 5/24h đồng hồ nên gần như việc quên đi người mình thích trở nên vô cùng khó khăn. Tôi đã cố gắng coi crush như một người bạn, nhưng mỗi lần nói chuyện, hoặc vô tình chạm tay là mặt tôi lại nóng đỏ hết lên. Và mọi công sức của tôi lại đổ sông đổ biển, khi một lần nữa phát hiện ra việc gần gũi, chơi với crush đã trở thành thói quen. Tôi phải làm thế nào bây giờ????
cảm thấy cực kì mệt mỏi và áp lực, mặc dù đã cố gắng học để chuẩn bị cho kì thi giữa kì toán nhưng điểm vẫn dưới trung bình. Đây là lần đầu tiên trong đời tôi bị nhiều điểm thấp tới vậy, từ đầu năm các bài ktra 15p môn phụ đã tạch rồi đến khi ktra giữa kì, các môn còn lại đều vừa phải mỗi môn toán là tụt thấp. Mà trước khi thi toán, tôi còn được 9 ktra 15p, cô tuyên dương rồi lôi tôi làm mẫu hình cho lớp đủ kiểu, tôi cảm thấy ngại và đa phần là sợ kinh khủng, sợ cái thời khắc tôi bị tụt điểm này sẽ khiến cô thất vọng, khiến cho bạn bè sững sờ, khiến cho mẹ nghĩ tôi lười biếng, tôi ẩu thả, tôi sẽ lại bị mắng hơn nữa là vô cùng có lỗi. Ngoài ra, còn một điều dù nhỏ nhưng lại xảy ra sai thời điểm nên càng làm nguyên nhân của việc stress và buồn bực, áp lực dường như thêm nặng nề. Đó là việc cậu bạn trước đây học chung lớp 3 năm nhưng không có dịp giao tiếp, bỗng tự nhiên được đổi chỗ đến ngồi cùng tôi, làm quen nói chuyện hài hước, cứ chỉ nhẹ nhàng, đối xử có vẻ khá thiên vị tôi so với người khác lại còn thêm quả mặt đẹp trai hết phần thiên hạ làm tôi dính thính từng phút từng giây cuối cùng cái ý định phải chuyên tâm học hết lớp 9 để lên cấp 3 không yêu đương không sa đọa cũng bị phá tan tành mây khói, tôi thích cậu bạn đó rồi!!! Trời đất! Tôi dường như ngày nào cũng niệm như niệm kinh "đừng điên nữa tim ơi, nhà mình còn gì đâu" thế nhưng mà càng niệm tôi lại càng thích!!! Nói chung việc này phản tác dụng hoàn toàn và tôi cái con mê zai như tôi lại hấp ha hấp hối mỗi lần crs cười. Nhưng quan trọng là đến một hôm crs bảo với tôi là cậu ấy có crs rồi thích ba năm làm tôi suy sụp hoàn toàn, cộng với việc cậu dành nhiều sự quan tâm đến cho cô bạn mà cậu chơi lâu khi vào cấp 2 càng khiến tôi tin là cậu bạn kia thích cô bạn trên rồi. Nhưng tôi vốn thích nhưng không có ý định làm người yêu nên cứ mặt dày thích người ta thôi, cậu thích người kia là việc của cậu, tôi thích cậu là việc của tôi, tôi cứ thích đấy xem nào! Làm gì được hứ! Bình thường cậu khá ít chơi với lũ con trai, phần lớn là ngồi ở bàn cùng tôi, chơi caro này nọ, hoặc nôi từ cho bớt chán vì thi xong rồi các cô cũng cho ngồi chơi. Thế nhưng mà cứ mỗi lần cầu tiếp cận cô bạn kia là tôi lại tức sôi máu, nghĩ này nghĩ nọ, rồi buồn rười rượi, khóc mà cũng chẳng biết ngăn cản cậu ấy đến với cô bạn kia như thế nào vì mình chẳng co danh phận gì cả danh phận duy nhất là một người bạn không hơn không kém
Mk năm nay học lớp 8, chỉ còn 1 năm nữa là lên lớp 9 nên mình rất lo về việc thi cấp 3, từ trước đến nay mk ko học thêm ở các trung tâm cũng như lò luyện thi gì đó, mk chỉ học thêm của cô chủ nhiệm, có lẽ là do cả mẹ mình cũng hay giúp mình học TA nữa nên các năm học của mình đều thuận lợi vượt qua. Nhưng thi cấp 3 mình cảm thấy vô cùng khó nhằn, sợ với sức học của mình hiện tại thì không chống chọi nổi, mà mẹ mình còn mong mình thi vào trường Trần Phú nữa, trường đó là một trong các trường điểm của quận Hoàn Kiếm nên người ta lấy điểm rất cao, mk sợ trượt phải đi đến những trường có nền giáo dục ko tốt, lại xa nhà, bạn học cùng thì chơi bời, đua đòi. Thật sự là ác mộng luôn ấy! Với cả mình chưa bao giờ trải qua một kì thi lớn như thế, nên mình lo mãi, ko biết phải làm thế nào để học đúng hướng.
Xin chào! Mk là một tác giả nhỏ tuổi viết truyện ngôn tình (Mình 13 tuổi)! Mk đã có kịch bản và cốt truyện rồi! Giờ mình cần một người có thể viết thành truyện hộ mình bởi vì mình viết truyện không giỏi cho lắm! Nếu bạn nào muốn tham gia với mình thì trao đổi nha!! Mình sẽ cho các bạn xem qua kịch bản. Người mình cần là một bạn viết truyện cũng được coi là tạm ổn là được rồi! Mình sẽ lập một tài khoản ở các web truyện để các bạn có thể đăng các chương mục. Cảm ơn ạ
10
Đăng nhập tài khoản để có thể bình luận cho nội dung này!
Khi bà tao chửi tao (chửi 5 năm nay rồi) " Con nhà...thế này thì chết thôi ...cảnh này thì...chết thôi" Năm nào qua năm nào cũng chỉ đúng một câu như thế. Mình học thuộc lòng luôn rồi. (bà mk hơi đanh đá
Mn ơi, hôm nay tôi gặp một chuyện rất sốc, mẹ tôi đã kể cho tôi rằng hồi còn nhỏ, khi tôi mới có 2 tuổi, mẹ tôi mang thai nhưng lúc ấy nhà tôi còn nghèo khó không đầy đủ như bây giờ, bố mẹ tôi sợ rằng nếu còn tiếp tục sinh thêm một đứa nữa, cuộc sống sẽ khó khăn, tôi sẽ có cuộc sống cực kì cực khổ vì thế mà mẹ đi phá thai. Bây giờ, khi biết được chuyện này thì tôi cực kì cảm thấy sốc, tôi thấy có lỗi với đứa em hờ kia của tôi, cũng phải nuôi tôi mà bố mẹ mới sợ khó khăn mà phá bỏ thai, không biết khi nó đang ở thế giới bên kia nó ó trách tôi và bố mẹ không khi nó chưa kịp sinh ra đã vội phá nó. Tôi thấy thương quá, vậy mà tôi đã sống tự do, không lo nghi trong suốt mấy năm qua mà không biết đến sự việc này. Giờ tôi cũng đang có một em trai, nó được 5 tuổi, mai sau tôi cũng muốn kể cho nó về chuyện này để nó ghi nhớ. Tôi cảm thấy lòng mình rối như tơ vò. Không biết khi phá nó bố mẹ có buồn không? Không biết nếu nó được sinh ra thì tôi sẽ có một đứa em nhỏ hơn 2 tuổi phải không? Nó sẽ là gái hay trai nhỉ??? Tôi thấy có lỗi với nó...
một đứa trẻ 6 tuổi bỡ ngỡ bước vào lớp 1.Một mk nó ko có ai chơi cũng ,nó chỉ bt ngồi một mk như một con tự kỉ.Ấy rùi có một bn trai chạy chạy đến bên nó và dắt nó đi chơi và cũng từ đó nó có nhiều bn hơn và bát đầu cảm thấy ngưỡng mộ bn trai đó.Cứ thế 3 năm trôi qua ,nó thì âm thầm theo dõi đứa bn đó và từ ngưỡng mộ trở thành yêu từ lúc nào không hay.Kể từ đó mỗi lần người đó bị thương, khóc thì nó lại âm thầm khóc theo,người đó vui thì nó âm thầm vui theo.Thật là một nghịch cảnh khi giữa nó và người đó có chút hiểu lầm ,dù là đã giải quyết xong nhưng người đó lại trở nên lạnh lùng hơn trước đố với nó .Nó buồn lắm nhưng nó không chịu thui mà cứ âm thầm thích .Yêu đến mức không thể tả nời thì nó phát hiện người đó đã có bn gái .Cuois cùng là nó âm thầm rời khỏi đời người đó....Mối tình đầu ai lại nghĩ nó đau thương đến vậy.......