Mộng Kiều An(Acc phụ)
|
Nắng bao năm tôi không bỏ bạn, mưa một ngày sao bạn bỏ tôi?
Ngày hôm sau, trời đổ mưa nhẹ. Không đủ to để cấm ra sân, nhưng cũng đủ để mặt gạch trơn trượt và gió rít qua hàng cau nghe là lạ. Na nằm dài trong hiên, chống cằm nhìn bong bóng nước lăn qua mép dép. Tơ Tơ treo lủng lẳng trên sợi chỉ, còn Gâu Gâu nằm khoanh tròn trong cái áo mưa cũ như một cục bông lười biếng. Chim Sẻ đứng một chân trên thanh phơi, lặng yên hiếm thấy. Một lúc sau, Na chống người ngồi dậy. “Chán quá. Mình phải làm gì đó... mới hơn, nghẹt thở hơn!” “Đừng nghẹt thở thiệt là được,” Tơ Tơ lẩm bẩm. Na ngó quanh sân, rồi mắt cô dừng lại ở cái nơi mà cả đám vẫn luôn tránh nhìn: nhà kho cuối vườn. Nơi đó cũ đến mức không ai biết còn có chìa khóa hay không. Cánh cửa gỗ ngả màu xám, một bên bản lề lệch ra như răng lung lay, mái tôn cong queo và cây leo mọc phủ một nửa tường. Người lớn gọi nó là “ổ chuột” và “ổ dơi”, còn bọn trẻ gọi đơn giản là… “kho ma”. Na liếm môi. “Tụi mình chưa bao giờ khám phá cái kho đó, đúng không?” “Không,” Sẻ trả lời ngay, “và tui đề nghị tiếp tục không!” Tơ Tơ rùng mình. “Trong đó có lời đồn.” “Lời đồn gì?” “Có lần, chú Hai bước vào đó tìm búa, rồi… không tìm được búa.” Na phì cười. “Đó đâu phải lời đồn, đó là sự kiện.” Tơ Tơ rít nhẹ. “Thì sự kiện huyền bí! Búa biến mất! Không manh mối!” “Biết đâu trong đó là kho báu,” Na nói, giọng nhỏ lại, hơi hơi run, nhưng mắt thì sáng lên. “Hay là... mấy đồ chơi cũ bị bỏ quên?” Sẻ nhìn Na. “Nói nghe nè, nếu lát nữa có bóng trắng bay ngang thì tui không biết gì đâu nha.” Dù miệng than thở, cả đám vẫn lần lượt tiến về phía nhà kho. Gâu Gâu dẫn đầu, mũi đánh hơi liên tục. Cánh cửa cũ cọt kẹt mở ra như cố tình tạo hiệu ứng phim kinh dị. Bên trong tối mờ. Mùi ẩm mốc, bụi cũ và sắt gỉ quyện lại như một thứ nước hoa thời gian. Có mạng nhện, có vỏ hộp, có mấy chiếc xe đồ chơi gãy bánh từ thời... ai đó chưa biết. Na bước vào đầu tiên. “Hello~ Có ai trong đây không?” Không có tiếng trả lời. Chỉ có tiếng gió rít qua kẽ mái. Một ánh sáng le lói lọt qua khe gỗ, chiếu đúng lên một thứ... Na không ngờ: một con búp bê sứ cũ kỹ, đầu nghiêng sang một bên, tóc rối và một bên mắt bị sứt. “Trời đất ơi!” – Tơ Tơ hét lên, bám chặt tóc Na. “Cái đó chắc chắn từng có tên!” Na nhấc búp bê lên. Phía sau lưng nó là một dòng chữ bằng bút mực: Lan Chi – 1996. “Lan Chi… ai vậy ta?” Sẻ bay quanh. “Nghe quen lắm. Hình như là chị của mẹ Na á!” Na gật gù. “Chắc vậy. Nghĩa là… đồ chơi cũ của người lớn!” Cả nhóm bới thêm. Có xe cứu hỏa, có robot biến hình đã gãy tay, có cả một cuốn truyện tranh nhàu nát với các trang dán băng keo. Gâu Gâu moi được một cái đàn nhựa nhỏ, bấm thử một phím thì nó kêu: tíng! – âm thanh ngốc xít đến phát cười. Na nhẹ nhàng sắp các món đồ lại, lau sạch từng chút, và sắp thành một góc nhỏ trong kho. “Chắc tụi nó buồn dữ lắm,” cô thì thầm. “Bị bỏ lại bao nhiêu năm…” Bỗng, búp bê phát ra tiếng rè rè: “…Xin chào… tớ là Lan Chi…” Cả đám đông cứng. “Con… con này… nó còn hoạt động?” – Sẻ lắp bắp. Na bật cười, giọng nhẹ đi như gió: “Không. Nó nhớ. Và nó đang vui.” Gió ngừng. Một giây yên lặng dịu dàng tràn khắp căn kho. Tụi nhỏ bỗng thấy cái kho này… không đáng sợ nữa. Không phải kho ma. Là nhà cũ của ký ức. Khi ra khỏi kho, trời đã tạnh. Mặt sân loang nước, nắng ngập từng ô gạch. Bé Lười vẫn đang ngủ đâu đó, máy dịch động vật nằm dưới tán cây, còn bong bóng cũ thì treo trên cành khế như đang lắng nghe. Tối hôm đó, Hội Lêu Lêu lặng lẽ đặt tên cho ngày hôm ấy: Ngày Giải Cứu Tuổi Thơ.
Bé Lười từ ngày gia nhập Hội Lêu Lêu thì im lặng hoàn toàn. Nó không kêu, không đùa giỡn, chỉ thích ngủ. Ngủ bất chấp. Ngủ trong hộp, ngủ trong mũ bảo hiểm, ngủ trên lưng Gâu Gâu, thậm chí… ngủ trong bồn rửa tay chưa khô nước. Na thắc mắc hoài. “Không biết nó nghĩ gì. Buồn hả ta?” Tơ Tơ nằm trên dây phơi, đung đưa qua lại. “Chắc vậy. Ai cũng có nỗi buồn. Nhưng nếu mình nghe được tụi nó nghĩ gì thì hay biết mấy.” Na ngồi bật dậy. “Đúng rồi đó! Mình sẽ chế tạo một cái… máy dịch tiếng động vật!” Sẻ đang nhặt cọng rơm để lót ổ nghe xong thì rớt luôn cọng rơm. “Làm thiệt hả?” “Chứ sao! Hội mình là Hội Phát Minh Nghịch Ngợm mà!” Chiều hôm đó, sân nhà bà ngoại náo loạn. Cả bọn cùng nhau gom đồ: lon nước rỗng, micro đồ chơi cũ, tai nghe hỏng, một cái loa Bluetooth bà ngoại chưa xài bao giờ, và cả hộp bánh Trung Thu tròn xoe. Na vẽ bản thiết kế bằng phấn trắng dưới nền sân. “Cái này là bộ lọc ngôn ngữ. Cái này là dây truyền cảm xúc. Cái này là anten bắt sóng… meo meo!” Gâu Gâu nằm dài bẹp xuống, thè lưỡi nhìn không hiểu gì, nhưng khi thấy bé Lười được đặt ngồi lên giữa “máy”, Gâu đứng phắt dậy như lính canh. Tơ Tơ trèo lên cần ăng-ten, gắn tơ nối các mảnh lon lại. Sẻ thì… làm DJ, bật nhạc nền bằng miệng: “Bùm bùm chéo! Bùm bùm bùm!” Cỗ máy cao gần nửa mét, lấp lánh như món đồ trang trí Giáng sinh. Gắn pin vào xong, Na nín thở bấm nút. Bụp! Cả sân im phăng phắc. Một âm thanh vang lên từ chiếc loa: “...Ừm… Mình không biết tại sao con người thích bóp đuôi mèo khi đi ngang nữa…” Na há hốc mồm. “Nó… nói thật kìa!” Loa lại phát tiếp, lần này rõ ràng hơn, giọng nhão nhão buồn ngủ: “Ngủ là một nghệ thuật. Ai nói mèo lười là không hiểu hết triết lý sống của vũ trụ.” Tơ Tơ la oai oái: “Trời đất, con này triết học quá!” Sẻ thì vỗ cánh liên tục: “Ghi lại, ghi lại đi! Tụi mình đang tiếp xúc với văn minh mèo cổ đại!” Na ôm bụng cười lăn lộn. “Mèo nhà ai mà nói chuyện y như ông thầy yoga vậy trời…” Gâu Gâu nhìn bé Lười bằng ánh mắt mới. Có gì đó như... ngưỡng mộ. Lâu nay tưởng nó chỉ biết nằm ườn, ai ngờ bên trong là một bộ não “thiền sư”. Suốt cả buổi chiều, Hội Lêu Lêu ngồi quanh “Máy Dịch Động Vật 3000”, lần lượt thử với từng thành viên. Gâu Gâu: “Lúc con người ăn, tui tưởng họ đang chia sẻ. Ai ngờ không cho tui miếng nào…” Chim Sẻ: “Tui đâu có nhiều chuyện đâu, tui chỉ kể lại những gì tui thấy thôi mà!” Tơ Tơ (giọng hơi... tự kỷ ám thị): “Tơ của tui không chỉ dai mà còn có linh hồn. Nó rung khi có âm nhạc!” Na là người cuối cùng thử — đội cái vòng tai nghe lên đầu. Mọi người háo hức chờ xem cô bé sẽ nói gì. Nhưng không có âm thanh phát ra. Máy bỗng hiển thị một dòng chữ nhỏ bằng đèn LED màu xanh lá: “Con người không cần phiên dịch. Chỉ cần nghe nhau bằng trái tim.” Tất cả lặng đi. Rồi từng ánh mắt nhìn nhau. Sẻ chớp chớp. Gâu Gâu khịt mũi. Bé Lười thì... ngáp. Na ngồi thừ, rồi cười khẽ. “Máy của mình thông minh dữ.” Tơ Tơ nằm dài ra nắp máy, khều khều sợi tơ còn dính. “Ờ… nhưng nó hết pin rồi.” Chiều buông dần, tiếng gió lùa qua hàng rào kẽm. Một buổi chiều nữa trôi qua, không giống bất kỳ buổi chiều nào khác. Ở sân gạch cũ của bà ngoại, có bốn sinh vật và một đứa nhỏ, đang phát minh những điều ngỡ như không thể. Cỗ máy nằm yên trên đất, vài đốm đèn vẫn chớp nhẹ như tim đập. Và ở trong một góc khuất của thế giới người lớn, Hội Lêu Lêu vẫn âm thầm lớn lên – bằng trí tưởng tượng, tình bạn và những giấc mơ không cần phép thuật.
Na nhón chân thật khẽ, như một gián điệp nhỏ bước vào vùng cấm. Theo sau là Tơ Tơ bám trên vai, Chim Sẻ bay lượn thấp sát đầu và Gâu Gâu vừa rên ư ử vừa giậm chân vì nôn nao. Cỏ ở đây cao tới rốn, ẩm ướt và hơi lạnh, mùi đất quyện mùi khô héo của lá cũ khiến không khí như cũ kỹ hơn một chút. Soạt… soạt… Lần này thì rõ ràng. Có gì đó vừa trườn qua. Gâu Gâu rít khẽ. Na giơ tay làm hiệu dừng. Cả bọn nín thở. “Thấy chưa,” Tơ Tơ thì thầm bên tai Na, “Tui nói rồi mà, vùng cỏ này có thứ gì đó sống ở trong đó. Có khi là Quái Vật Kẹo Cao Su…” “Cái gì?” – Na suýt nữa bật cười. “Nghe tên thôi là muốn... cạp luôn rồi.” “Hổng tin hả? Có đứa lớp tui nói tụi nó thấy nó ăn vụng kẹo của nhỏ Hương rồi dính đầy tay, đi tới đâu dính tới đó. Ghê lắm.” Na không kịp phản bác. Một bóng gì đó… lướt qua trước mắt cô. Nhanh như chớp, Gâu Gâu phóng tới, sủa inh ỏi. Chim Sẻ thì bay theo. Còn Na thì lao lên như thể không kịp suy nghĩ nữa. “Khoan, đợi tui với!” – Tơ Tơ bám không kịp, bị giật văng lại, rồi đu tơ đuổi theo như Tarzan phiên bản mini. Bóng đen chạy xuyên qua luống rau bỏ hoang, băng qua mấy viên gạch vỡ, rồi biến mất sau một đống lùm rậm bên gốc cây ổi cằn. Gâu Gâu dừng lại trước bụi đó, không dám chui vào, chỉ đứng rên. Na tới sau, thở hổn hển. “Gì đó vậy trời?” Cô cúi xuống, gạt lá. Trong bóng râm, một cái… tai nhỏ ló ra. Rồi một cái đuôi. Na chớp mắt. “Mèo?” Con mèo xám mốc, gầy còm, lông rối như đống bùi nhùi, đang cuộn người lại trong chiếc vỏ hộp sữa giấy cũ. Bên cạnh nó là một đống giấy gói kẹo lộn xộn, bạc màu vì sương. Dưới chân nó là một miếng kẹo mút cũ, dính cát nhưng vẫn chưa bị ăn hết. “Mày là… Quái vật Kẹo Cao Su hả?” – Na hỏi, nửa đùa nửa thật. Con mèo ngước mắt lên nhìn cô. Ánh mắt nó không đáng sợ như Na tưởng. Chỉ là ánh mắt của một kẻ bị bỏ quên quá lâu. Nó không gừ, không trốn, chỉ nhìn. Gâu Gâu rón rén lại gần, ngửi ngửi, rồi bất ngờ... liếm nhẹ vào mặt mèo. Con mèo nhắm mắt lại, rúc đầu vào ngực Gâu như thể cuối cùng cũng được ai đó cho phép nghỉ ngơi. “Tui biết nó mà,” Chim Sẻ hạ cánh trên nhánh ổi gần đó, lên tiếng. “Là bé Lười – mèo của nhà bác Ba. Mấy bữa trước ăn vụng kẹo rồi ói lên gối của cô chủ. Bị đuổi đi, chắc trốn ra đây.” Na thở dài, quỳ xuống. “Mèo mà cũng bị đuổi vì ăn vụng…” Tơ Tơ bám vào tóc cô, khe khẽ: “Chắc không phải quái vật đâu.” Na xoa xoa đầu mèo. “Ừ, không phải. Mà là… thành viên mới.” Gâu Gâu sủa khẽ, như đồng ý. Sẻ thì bay vòng một cái như pháo giấy ăn mừng. Còn Tơ Tơ thì chép miệng: “Hội này đông dần nha. Phải đặt thêm ghế trong phòng họp rồi.” Na bế bé Lười lên tay, rồi quay người ra khỏi bụi cỏ. Ánh nắng vẫn rải vàng sân gạch cũ. Xa xa, cỗ máy bong bóng vẫn lụp bụp phun những quả nhỏ bay lên trời, lấp lánh trong nắng. Chiều muộn dần, nhưng câu chuyện đầu tiên của Hội Lêu Lêu mới chỉ vừa bắt đầu.
Mùa hè bắt đầu bằng một tiếng nổ nhỏ. Không phải bom đạn, mà là bong bóng kẹt trong bình nước ngọt. Bé Na vừa bật nắp chai thì nước xịt trúng trán. Cô bé lùi lại, mắt nheo nheo vì cay, rồi cười toe như thể… trúng số độc đắc. “Đúng rồi! Hè là phải dính bẩn, mới vui!” Sân gạch nhà bà ngoại nóng ran dưới nắng. Na đi dép lê, tóc buộc hai bên như hai cái chổi nhỏ rối bù, và đầu thì toàn trò lạ. Một cái hộp sữa rỗng được biến thành tàu vũ trụ, cái nắp chai nhựa trở thành bánh lái, còn một cọng cỏ dài đang được uốn thành ăng-ten giao tiếp với người ngoài hành tinh. Đang lúi húi gắn cánh cho “phi thuyền”, Na bỗng nghe một tiếng lạ trên đầu: xoẹt… xoẹt… bụp! Một sợi tơ trắng lủng lẳng rơi xuống ngay trước mặt. Trên đầu sợi tơ là một con nhện đen nhánh, bé xíu, đang đu dây như Tarzan. “Ủa?” – Na lùi lại, hơi ngạc nhiên. “Nhện mà cũng chơi đu dây hả?” Con nhện nhỏ dừng lại, hai chân múa múa trong không trung. Bất ngờ, nó cất tiếng nói rõ ràng, chậm rãi như học sinh lớp một đọc thơ. “Ta là Tơ Tơ – nhện mê tơ và thơ!” Na tròn xoe mắt. “Gì? Nhện biết nói thiệt hả?” Tơ Tơ gật đầu, búng chân một cái, xoay vòng trên không rồi đáp xuống cái vỏ hộp bánh quy rỗng bên cạnh. “Mà không chỉ biết nói đâu. Tớ còn biết rap nữa cơ!” Na cười phá lên. “Vậy rap thử nghe coi!” Tơ Tơ gõ gõ chân lên vỏ hộp tạo nhịp, rồi bắt đầu: “Tớ là Tơ Tơ – không phải nhện thường, Tớ thích đu dây, tớ chẳng hay nhường. Mùa hè tới, nắng chan chan, Nên tớ đáp xuống… kiếm bạn chơi ngang!” Na cười nghiêng ngả, nước mắt chảy ra vì buồn cười. “Hay dữ! Dô hội tui chơi đi!” “Ủa, hội gì vậy?” – Tơ Tơ hỏi. Na đứng phắt dậy, hai tay chống nạnh, nghiêm túc như thủ lĩnh: “Hội Phát Minh Nghịch Ngợm! Nhưng tên dài quá nên gọi tắt là… Hội Lêu Lêu!” Chưa đầy mười phút sau, Hội Lêu Lêu có thêm thành viên thứ hai. Chim Sẻ Mắt Tròn, từ mái nhà bay xuống, chui tọt vào cái mũ bảo hiểm cũ của Na, nhún nhảy như thể sân gạch là sàn diễn. “Chíp! Có hội là tui vô liền!” Tơ Tơ trố mắt. “Ủa? Con này cũng nói được tiếng người luôn?” Na vỗ vai Tơ Tơ, cười toe: “Ở đây ai biết nói là... vô hội hết!” Cả hai chưa kịp dứt câu thì một bóng lông xù từ hàng rào lao tới như cơn lốc: bé cún Gâu Gâu nhà hàng xóm. Nó sủa vang trời rồi nhào tới cắn bong bóng xà phòng còn lơ lửng trên sân. “Gâu! Tui nghe có thơ, có nhạc, có hội – nên tui vô luôn!” Na bày ra một nghi thức kết nạp thành viên có một không hai: mỗi sinh vật phải nhảy lò cò ba vòng quanh dép, hét to “Lêu lêu, tui là nhện dễ thương!” (hoặc cún, hoặc sẻ), và ăn hết một hạt… đậu phộng tưởng tượng. Cả ba vượt qua thử thách một cách xuất sắc, riêng Gâu Gâu còn làm thêm một vòng lăn tròn phụ thêm cho vui. Buổi chiều hôm đó, cả bọn tụ tập chế tạo một phát minh “có một không hai”: cỗ máy bong bóng biết hát. Hộp bánh quy rỗng, dây điện đồ chơi, chiếc kèn nhựa méo đầu và tơ nhện siêu bền được kết hợp lại dưới sự điều khiển của “trưởng ban phát minh” Na và “trợ lý trưởng” Tơ Tơ. Cún Gâu lo chạy vòng quanh sân canh... mèo hàng xóm. Còn Chim Sẻ Mắt Tròn thì hát luôn mồm để thử loa. Na nhấn công tắc. “Ba… hai… một…” Bụp! Bong bóng bay ra. Nhưng kỳ diệu hơn nữa: từng quả bong bóng nhỏ xíu vừa bay vừa ngân nga như đang… hát. “Lalala… bong bóng bay, mơ thật say…” Cả hội như phát cuồng. Na nhảy cẫng lên, Gâu Gâu sủa vang, Sẻ thì vỗ cánh bay vòng vòng. Tơ Tơ đứng trên nắp giếng, gật gù tự hào như giáo sư. Giữa lúc tiếng cười rộn khắp sân, một âm thanh khác vang lên khe khẽ từ phía sau vườn. Soạt… soạt… như ai đó đang kéo cỏ. Na khựng lại, đưa tay ra hiệu. “Suỵt…” Cả nhóm im bặt. Gâu Gâu dựng tai. Chim Sẻ ngưng vỗ cánh. Tơ Tơ rút chân vào chờ lệnh. Tất cả cùng nhìn về phía bụi cỏ cao cuối sân, nơi ánh nắng đang lấp ló. Một bóng đen nhỏ vừa lướt qua. Na nuốt nước bọt. “Không lẽ…” Cô chưa kịp nói hết câu thì… tiếng sột soạt lại vang lên, gần hơn. Tụi nhỏ nhìn nhau. Không ai lên tiếng. Cả sân im lặng như nín thở. Gâu Gâu gầm gừ khe khẽ. Na nhón chân, bước một bước về phía bụi cỏ… Hội Lêu Lêu đang chuẩn bị cho cuộc phiêu lưu đầu tiên của mình – vào một nơi không ai dám tới khi trời còn nắng: vùng cỏ dại bí ẩn phía sau nhà.
“Thằng Bờm đi xin việc” Thằng Bờm – sau khi bị chê dùng quạt mo không hiệu quả, quyết tâm… đi xin việc văn phòng cho sang. Đến công ty, chị HR hỏi: – Em có kỹ năng gì nổi bật? Bờm ngồi thẳng lưng: – Dạ, em từng… đuổi trâu bằng thơ, gõ mõ theo nhịp rap, và một mình nói chuyện với bò hàng giờ không chán. Chị HR gãi đầu: – Thế em biết dùng máy tính không? Bờm tự tin: – Dạ biết! Hồi đó em chơi game "Gõ chữ bắt cá" thắng hết làng! HR lặng người một hồi, rồi nói: – Công ty anh cần tuyển nhân viên hỗ trợ IT, em xử lý được không? Bờm gật đầu cái rụp: – Dạ được, có lần em sửa cả… máy bơm nước bằng băng keo và niềm tin, chạy 3 tháng chưa hỏng! HR bất lực, nhưng vì thiếu người quá nên nhận thử. Ngày đầu đi làm, Bờm mở máy tính, loay hoay cả buổi... cuối cùng cắm dây chuột vô ổ cắm điện. Chuột chưa thấy đâu, mà mùi khét lan khắp văn phòng. Sếp chạy vô: – Bờm! Em làm gì vậy? Bờm ngơ ngác: – Dạ em đang… nạp điện cho chuột!
“Thằng Tí đi khám bệnh” Một ngày đẹp trời (không mưa nhưng gió khá to), Tí thấy mình… lạ lạ. Nó lên mạng tra triệu chứng, đọc xong thì sốc: > “Rất có thể bạn đã bị… suy nhược cơ thể, thiếu vitamin, hoặc… sắp biến thành zombie”. Tí hoảng, chạy một mạch tới bệnh viện. Vô khám, bác sĩ hỏi: – Em thấy triệu chứng gì? Tí mặt căng như dây đàn: – Dạ… em cảm thấy buồn ngủ cả ngày… Mỗi lần thấy cơm là mất ngủ, thấy game là tỉnh liền! Bác sĩ chớp mắt: – Ủa, rồi em ăn uống thế nào? Tí trả lời tỉnh queo: – Dạ, buổi sáng em ăn mì tôm, trưa mì tôm, chiều mì tôm, tối… ngủ mơ thấy mì tôm! Bác sĩ gật gù: – Ra là hội chứng sinh tồn sinh viên năm nhất! Tí tưởng mình bị bệnh lạ, hỏi liền: – Nó có lây không bác sĩ? Bác sĩ cười nhẹ: – Lây dữ lắm em. Cứ nhập học đại học là dính! Tí giật mình hỏi: – Vậy có thuốc gì trị không? Bác sĩ lấy giấy kê đơn: > "Thuốc đặc trị: – 1 hộp đồ ăn mẹ nấu – 1 vé về quê – 1 cái ATM có tiền." Tí bật khóc: – Bác ơi… thuốc này bảo hiểm không chi trả, còn mẹ thì đang ở quê… Mà ATM thì... em giữ, nhưng tiền nó không ở đó!
Hôm đó, cô giáo hỏi: – Các em, lớn lên các em muốn làm nghề gì? Tèo đứng lên tự tin: – Dạ, em muốn làm bác sĩ để cứu người! Tý đứng lên: – Em muốn làm kỹ sư để xây nhà cho mẹ ở! Cả lớp vỗ tay rào rào. Đến lượt Bin, một thằng bé lúc nào cũng nghiêm trọng như cụ ông. Cô hỏi: – Thế còn Bin, con muốn làm nghề gì? Bin đứng dậy, trịnh trọng: – Dạ… em muốn làm… người vô hình. Cô sững người: – Gì kỳ vậy con? Bin giải thích: – Tại mỗi lần em làm vỡ chén, mẹ em hay hét lên: "Tao mà thấy mày là tao đánh gãy giò!" Cho nên, tốt nhất là… đừng để mẹ thấy. Làm người vô hình là an toàn nhất! Cả lớp cười xỉu. Chưa hết! Hôm sau, cô cho vẽ tranh về "Gia đình em". Tới lượt Bin giơ bức tranh lên: Trong tranh vẽ mẹ là siêu nhân đang cầm… dép bay. Ba thì đội nón bảo hiểm, trốn sau ghế sofa. Còn Bin thì chui dưới gầm bàn. Cô hỏi: – Ba em đang làm gì vậy? Bin thản nhiên: – Dạ, ba em là cảnh sát hình sự, chuyên điều tra tội phạm… nhưng về nhà thì ẩn nấp để sống sót!
Một ngày đẹp trời, Tèo đang ngồi chơi game thì điện thoại reo: Bà ngoại gọi video! Tèo hơi bất ngờ vì… bà mới chỉ biết bật TV bằng dép ném vào ổ điện hôm qua. Nhưng thôi, bấm nghe. Màn hình hiện lên nửa cái trần nhà, rồi một... cái cằm rung rung. Tèo nói: – Bà ơi, quay camera lên, con chỉ thấy… lỗ mũi bà! Bà đáp lớn: – Thấy rồi hả con!? Bà cũng thấy cái mặt bà bự chà bá trong máy nè! Ghê quá, ai trong đây vậy!? Tèo cười: – Là bà đó! Bà tự quay bà đó! Bà hốt hoảng, nhìn xung quanh: – Trời đất ơi, cái này là ma công nghệ rồi! Nó quay trộm bà! Tèo cố nhịn cười: – Không phải đâu, bà bấm nhầm camera trước á! Bà tròn mắt: – Trời ơi, tao tưởng "camera trước" là để coi... trước nhà có ăn trộm không! Đỉnh điểm là cuối cuộc gọi, bà hớn hở nói: – Con chờ bà chút, bà quay cho coi con gà bà nuôi nè! …Rồi bà quay điện thoại lại, chĩa vô chuồng gà... Chỉ có điều, bà không tắt camera selfie. Tèo ngồi nhìn nguyên một buổi livestream… lỗ tai bà suốt 10 phút.
Một ngày nọ, Tí khoe với bạn bè: – Mấy đứa biết không, ông nội tao mới học xong lớp "Sử dụng điện thoại thông minh cho người cao tuổi". Giờ rành lắm rồi! Thằng Tèo hỏi: – Ổng biết xài Zalo, Facebook, TikTok luôn hả? Tí gật gù: – Biết hết. Mà ổng mê nhất là Google. Tý tò mò: – Ủa, ổng tìm gì trên đó? Tí đáp: – Ổng gõ: “Làm sao để dỗ cháu nội ăn rau?”, “Cách để cháu nội sợ ông”, “Cách hack điểm kiểm tra mà không bị phát hiện”. Cả đám phá lên cười. Nhưng đỉnh điểm là hôm nọ, Tí thấy ông nội lén chui vô phòng, đeo tai nghe, thì thầm như đang làm chuyện mờ ám. Tí rón rén lại gần nghe thử, thì nghe ông nội nói với Google Assistant: – Này Google, đừng nói ai biết nha... nhưng tao nghĩ con Tí giấu điểm kiểm tra dưới gối. Mày có thể hack camera nhà để tao kiểm tra không? Google im lặng. Một hồi lâu, ông nội thở dài: – Đúng là công nghệ còn thua mưu của tụi nhỏ! | |||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||
