Nhà - Thiết kế riêng của Taman><

9

Nhấp vào đây để xem riêng biệt

Taman><

(không ngừng suy nghĩ)
#02:02 ━━━━●───────────05:08 ⇆ ㅤ ◁ㅤ ❚❚ㅤ ▷ ㅤ↻
3.418
83 theo dõi 6 bạn
Thông tin
Link tài khoản:
Xem trên Lazigo
0 câu hỏi | 0 trả lời
0đ thực lực | 0đ cảm ơn
Huy hiệu Chuyên cần:
Khởi đầu
Khởi đầu
Khám phá
Khám phá
Rèn luyện
Rèn luyện
Thử thách
Thử thách
Hố đen
Hố đen
Huy hiệu Lượt xem:
Gió
Gió
Bảng huy hiệu (+)
25 - 4 - 2028
Học lực: Chưa xác định
Cấp học:
Môn học yêu thích: Mỹ thuật, Ngữ văn
Tình trạng: Đang crush
Sở thích: Chưa xác định
Huyện Đắk Song - Đắk Nông
Đăng nhập để xem thông tin
Đăng nhập để xem thông tin
Đăng nhập để xem thông tin
Đăng nhập để xem thông tin
Đăng nhập để xem thông tin
Đăng nhập để xem thông tin
Đăng nhập để xem thông tin
Đăng nhập để xem thông tin
Đăng nhập để xem thông tin
Đăng nhập để xem thông tin
Đã tham gia: 24-01-2025
Số ngày hoạt động: 344 ngày
Ảnh nền
Báo cáo vi phạm
4.7
401 sao / 85 đánh giá
5 sao - 79 đánh giá
4 sao - 0 đánh giá
3 sao - 0 đánh giá
2 sao - 0 đánh giá
1 sao - 6 đánh giá
Điểm 4.7 SAO trên tổng số 85 đánh giá
Teddy Gift
18
Beer Mug
1
Tropical Drink
1
29 6
Taman><
Link | Report
2026-03-15 20:14:29
Chat Online
sai rồi...

Có lẽ anh đã sai rồi, sai rồi Quả tim vỡ ra làm hai rồi, hai rồi Em nói em thật đau , anh cũng đang thật đau Nếu chúng ta cùng đau thế rốt cuộc là ai tồi? Nếu muốn khóc thì khóc cứ khóc thêm nữa đi Vì đôi bờ môi này cũng chẳng biết nên nói gì Yeah, maybe it’s the silence Cảm xúc nó cứ thế phai dần Mọi cố gắng đó đâu có ý nghĩa gì Để rồi sau cùng ta lại nối ai nấy đi Chi bằng mình dừng lại thôi em ơi Vì có lẽ anh đã sai rồi, sai rồi Quả tim vỡ ra làm hai rồi, hai rồi Em nói em thật đau, anh cũng đang thật đau Nếu chúng ta cùng đau thế rốt cuộc là ai tồi? Đôi khi anh cứ ước mình đừng dừng lại quá nhanh Ký ức nó cứ lướt thật vội vàng qua mắt anh Có lẽ anh đã sai rồi, sai rồi Quả tim vỡ ra làm hai hai hai Vậy thì em nói đi là ai tồi Even now I still cannot believe that Our future really ended like this Our future really ended like Yeah, you’re pushin’ through my limits But I’m running out of pantience Intrusive thoughts runnin’ over me Losin’ grip on who we meant to be Spillin’ this song like it’s therapy (All night long) Maybe I was so wrong so wrong My heart couldn’t even hold on, so you… say that you’re sad (Anh cũng đang thật đau) Like you got all the pain (Em nói xem là ai tồi) Có lẽ anh đã sai rồi… Quả tim vỡ ra làm hai rồi… Có lẽ anh đã sai rồi, sai rồi Quả tim vỡ ra làm hai rồi, hai rồi Em nói em thật đau, anh cũng đang thật đau Nếu chúng ta cùng đau thế rốt cuộc là ai ai ai… Đôi khi anh cứ ước mình đừng dừng lại quá nhanh Ký ức nó cứ lướt thật vội vàng qua mắt anh Có lẽ anh đã sai rồi, sai rồi Quả tim vỡ ra làm hai hai hai Vậy thì em nói đi rốt cuộc là ai tồi?
1 0
Đăng nhập tài khoản để có thể bình luận cho nội dung này!

Đăng ký | Đăng nhập

Taman><
Link | Report
2026-03-12 11:45:42
Chat Online
1 0
she her | Chat Online Report
đù oachs
1 0
Đăng nhập tài khoản để có thể bình luận cho nội dung này!

Đăng ký | Đăng nhập

Taman><
Link | Report
2026-01-04 14:24:27
Chat Online

pov: kết thúc

hôm ấy bầu trời tối sầm lại khak hẳn mọi ngày những tiếng cười ngây ngô vốn luôn đc phát ra từ căn biệt thự xa hoa chứa chan những hạnh phúc ấm áp mà bao người mơ ước nhưng chỉ vì một tai nạn mà thứ vốn đc cho là hạnh phúc của ánh ấy đã ngưng cười mợi thứ như biến mất cuốn theo dòng nước mắt k kìm đc mà lăn dài 2 bên khóe mắt chiều hôm ấy tiếng hét vang vọng trời đất đau.. đau đến thấu xương và tâm can của người nghe chim chóc hoảng loạn khong ngừng bay đi chỉ còn người đàng ông ấy ôm lấy cái thi thể đã bị cán cho k rõ mặt mũi ra sao bàn tay liên tục run lên cầm cập nước mắt cứ rơi lên khuôn mặt ấy mãi câu nói nghẹn ngào :'' em..sao em bỏ chú? em từng hứa sẽ đi cùng chú mà?đừng..đừng mà!!!'' liên tục đc lặp đi lặp lại ,cảnh sát chỉ đứng nhìn mà k tiến thêm bất bước chân nào. bầu trời đã đỗ cơn mưa xung quanh mọi ánh mắt nhìn người đàn ông cố gắng gọi tên người mình yêu trong vô vọng không một lời đáp lại tiến khok vang mãi không hồi đáp... cuồi cùng cảnh sát đành tiến vào cuối người xuống nói vs người đanf ông kia : '' trần tổng xin ngài đừng đau buồn nhưng thật sự.. phu nhân đã ra đi r'' tiếng khóc nghẹn ngào của - trần đăng dương ( trần tổng) thay vì đó là ánh mắt chứa đầy nổi oán giận giây tiếp theo anh mắt ấy lại trở lại như ban đầu lạnh lùng và kiêu hảnh anh từ từ bế thi thể lê quang hùng - người đc nhắc đến với tư cách là trần phu nhân đi đến cạnh chiếc xe cứu thương , tiếng còi xe cứu thương vang lên suốt đường đi anh cứ nhìn mãi vào khuôn mặt ấy dù k còn rõ nữa nhưng anh vẫn có thể tưởng tượng ra khuôn mặt xinh đẹp ấy nụ cười ấy nước mắt anh lại không kìm được mà rơi một cách âm thầm . hôm diễn ra tạng lễ mọi thứ dường như ngưng động tiếng khóc của bố mẹ hùng vang vọng khắp nhà tang lễ dương ảnh hùng chỉ biết cuối đầu , nhưng câu hỏi bắt đầu tấn công dồn dập '' m đã làm gì con tao, sao m hại nó con ơi..'' tiếng khóc và tiếng gọi con ơi thất thanh đầy đau lòng của mẹ hùng liên tục phát ra dương nước mắt lả chã đi đến bên cạnh nơi hùng nằm rồi quỳ xuống nhẹ nhàng thắp cho hùng một nén nhang... hôm đứa hùng đến nơi cuối cùng của chặng đường mợi thứ im lặng đến đáng sợ chỉ có tiếng xúc đất nhịp nhàng và đều đều ... sau hôm ấy dương trở về căn nhà nơi tràn ngập ánh sáng và nụ cười ấy giờ tối tăm im ắng đến đáng sợ cậu từ từ đi vào nhà đột nhiên cậu khựng lại trước rất lâu như đang chờ đợi cái gì đó * đoàng * 1 tiến sét kinh hoàng đánh qua cậu mới chợt tỉnh lại mũi ửng đỏ lên rồi sụt sùi từng bước đi vào nhà bình thường cậu rất ưa sạch sẽ nhưng hôm nay dù người có đang ướt sủng có mùi tanh do đất đi cou cũng không đi vào nhà tắm ngay mà mệt mỏi ngồi xuống bên ghế sofa bàn tay ướt át lạnh toát của dương vô tình chạm trúng con gấu bông trước đây của hùng anh ngước đầu lên thấy thế k kìm đc mà ôm con gấu vào lòng khok thút thít cho đến khi quản gia nghẹ nhàng lên tiếng : '' cậu chủ à.. người cậu ướt cả rồi.. phu nhân giặn cậu phải đi làm khô khi bị ướt mà? cậu k nhớ sao?'' bàn tay nãy h đang ôm con gấu bông nhẹ nhàng buông xuôi gương mặt điển trai ấy nhẹ nhàng ngước lên rồi quay đi : '' được rồi..'' anh thả con gấu xuống bước về phòng tắm tiếng nước chảy tí tách lạnh lẽo vang lên không phải là tiếng cười đùa rồi lại bị la như mọi khi nữa... anh nhìn vào phía đối diện bồn tắm vương tay ra như muốn làm j đó cuối cùng anh lại chỉ thấy món đồ chơi quay trên mặt nước yêu thick của hùng anh nhẹ nhàng cầm lên đột nhiên một âm thanh vang khe khẽ từ con đồ chơi : '' anh tắm nhớ tắm nước ấm đấy tắm nước lạnh không tốt cho cơ thể đâu !'' tiếng nói ấy nhứ đánh tang tâm trí mơ hồ của dương . tắm xong anh đi ra ngoài bước đến cạnh bếp anh định lấy mỳ tôm anh cho nhanh nhưng vô tình nhìn thấy từ ghi chú vs mấy từ :'' nhớ ăn cơm nhé! mỳ tôm k tốt đâu'' nhìn dòng chữ lòng anh lại ấm hơn phần nào đi lại ngay bàn dương vừa kéo ghế ngồi xuống thì thấy ngay thứ mà đáng ra nó đã đc đưa theo hùng cái bát cơm và cái thìa ấy.. anh trợn mắt kinh ngạc bàn tay lạnh lẽo thon dài của anh vương tới vì trước mắt anh là hùng đang ngồi cười tươi nói : '' anh sao vậy ăn cơm đi chứ''nước mắt cậu không ngừng đc mà tuông ra khi vương tay tới thì bóng dáng hùng biến mất "hóa ra là ảo ảnh à?'' cậu miễn cưỡng nói ra suy nghĩ . cậu vừa bước lên phòng hùng thấp thoáng có bóng người khiến cậu giật mình ngã ra sàn nhà bỗng tiếng nói quen thuộc ấy vang lên :'' anh dương?'' anh trợn tròn mắt nhìn người trc mắt '' hùng?!'' ăn kinh ngạc cái bóng trước mắt mới tutu đi lại nói :''em..hùng nè?'' anh mới đi lại '' vợ..''

'' này! em nhắc anh ăn uống đầy đủ chịu khó đi nghe chưa? k có e sẽ có ngkhak! anh phải đứng lên đừng như thế rõ chưa???"

''anh...'' sự im lặng nhấn chìm mọi thứ

'' anh đi theo e nhé?''

'' khong anh phải thay em sống tiếp!''

- hết-

2 0
Đăng nhập tài khoản để có thể bình luận cho nội dung này!

Đăng ký | Đăng nhập

Taman><
Link | Report
2025-08-26 15:33:46
Chat Online
  • Ê dạo này t k ổn có ngưoif lén vô các t nói bóng nói gió về QH dù t đã off từ đầu hè r bây h on lại có ngưoif rep tin nhắn các bạn dù t of lâu r việc này ảnh hưởng đến chủ acc là tui và cả các bạn Vì tôi là fan nên sẽ k nói v cái nhạc thả anh ra t đag còn cày view mà cái ngưoif xài acc túi nói nó dỡ túi có khó chịu vô cùng thiệc ra t vừa lết xác Bênhj viện về và đi đám ma cậu t về mà vô sốc xắp chêts có t mà có ngưoif rep luôn á gớm quá mỏng các bạn thông cảm mà có 1 tin nhắn ẩn k biết của bạn nào có nội dung xúc phạm đến tổ tông  và tôi  nên mong bạn có thwwr ib nhắn vs tôi nhé?
4 1
Trường Nguyệt Y Thiên | Chat Online Report
nhắn cái gì mà khó hiểu vậy em?
1 0
Taman>< | Chat Online Report
nhắn = dth nên xàm Trường Nguyệt Y Thiên
1 0
Đỗ NV1 đổi tên | Chat Online Report
Tóm tắt cụ thể hơn đi má ơi:)))Vt cj khó hiểu v :)))
2 0
˚₊· ͟͟͞͞➳ ₊ Nấmm —̳͟͞͞♡_ | Chat Online Report
xúc phạm á ^^ đâu gửi đê . tap bỏ mẹ nó đi sợ cái đéo gì , sống trên đời đặt bthan lên hàng đầu đéo ph sợ đứa nào ht
1 0
Đăng nhập tài khoản để có thể bình luận cho nội dung này!

Đăng ký | Đăng nhập

Taman><
Link | Report
2025-07-16 23:36:06
Chat Online
10 1
Đăng nhập tài khoản để có thể bình luận cho nội dung này!

Đăng ký | Đăng nhập

Taman><
Link | Report
2025-07-16 23:30:06
Chat Online
6 1
Đăng nhập tài khoản để có thể bình luận cho nội dung này!

Đăng ký | Đăng nhập

Taman><
Link | Report
2025-06-30 22:36:28
Chat Online
2 3
vv | Chat Online Report
Mẹ và con
0 0
Đỗ NV1 đổi tên | Chat Online Report
Ai á
0 0
Taman>< | Chat Online Report
Captain Boy ✅ kao hồi nhỏa
0 0
Love hay lốp | Chat Online Report
đáng iu v tr:))
​ttc k ạ?
1 0
Đăng nhập tài khoản để có thể bình luận cho nội dung này!

Đăng ký | Đăng nhập

Taman><
Link | Report
2025-06-08 00:08:32
Chat Online

 

POV: Lời Hứa Hóa Thành Ám Ảnh:

 

Tôi có một thằng bạn thân. Một thằng khốn nạn hoàn hảo. Nó giống hệt như nam chính trong mấy cái truyện tranh rẻ rách ấy. Học giỏi, gia đình có điều kiện, mặt mũi sáng sủa, thể thao cũng đỉnh. Tóm lại là cái đéo gì cũng giỏi. Đã thế tính cách còn tử tế đến phát tởm nữa chứ.

 

Trái lại, tôi lại như một cục cứt khi đi cạnh nó. Nguyễn Quang Anh là thằng như vậy. Nó luôn cười, cái điệu cười giả tạo đến phát ghét, và luôn nói với tôi: "Mặc kệ lũ kia, cậu thế nào với tớ vẫn là nhất."

 

Tôi đương nhiên cũng muốn mẹ nó có thể cười được như nó, nhưng... Đéo thể.

 

"Hoàng Đức Duy, thằng Quang Anh nhà mày lại được con nào tỏ tình kìa."

 

Đáng lẽ ra đó vẫn chỉ là một câu thông báo nhạt nhẽo như mọi khi, nhưng dạo gần đây tôi đéo thể giữ bình tĩnh được nữa khi nghe những lời đó. Chắc là do ở cạnh nó quá lâu, tôi đang ỷ lại vào nó quá nhiều.

 

Tôi biết mình đã thay đổi như một thằng ngu từ khi có Quang Anh. Thằng khốn nạn ấy kéo tôi ra khỏi cái hố của sự tự ti. Từ một thằng chỉ biết cắm mặt vào sách vở mặc dù đéo thể học khá lên được.

 

Tôi bắt đầu ra sân bóng, cười nói như một thằng thiểu năng và thậm chí là biết cách quan tâm đến người khác hơn. Tất cả là nhờ Quang Anh. Nó là thằng đã vẽ thêm mấy cái màu mè sặc sỡ vào cái thế giới vốn dĩ một màu của tôi.

 

Cái ngày mà mọi thứ đổi thành trang sách đầy thứ màu nhem nhuốm không biết vui hay buồn ấy, tôi vẫn nhớ như in.

 

Đó là một buổi chiều mưa như trút nước, chúng tôi ngồi trong thư viện, mùi giấy cũ và mùi ẩm mốc cứ thế bốc lên nồng nặc. Tôi đang dí mặt vào bàn, cố giải một bài toán ngu xuẩn thì giọng Quang Anh vang lên, trầm ấm và dịu dàng đến phát ớn.

 

"Cậu có thích tớ không, Đức Duy?"

 

Cái câu hỏi chó má ấy khiến tôi giật bắn mình.

 

Tôi có thích thằng khốn này hay không á? Tôi cũng chẳng biết rõ nữa nhưng...

 

Quang Anh nhìn tôi, cái ánh mắt sâu thẳm khác hẳn cái vẻ tinh nghịch thường ngày của nó. Tim tôi đập như trống bỏi trong lồng ngực. Tôi ấp úng, đéo biết phải trả lời thế nào. Cái cảm giác lén lút giấu kín bấy lâu nay bỗng chốc như muốn vỡ tung.

 

"Tớ... tớ..."

 

Quang Anh bật cười, cái nụ cười quen thuộc làm tôi tự dưng thấy an lòng. Nó đưa tay xoa đầu tôi, và rồi, một nụ hôn nhẹ nhàng đặt lên trán.

 

"Tớ thích cậu. Rất thích."

 

Chỉ một câu nói đơn giản đó thôi, nhưng nó đã phá tan mọi bức tường rào chó má tôi dựng lên, mọi nỗi sợ hãi tôi che giấu. Tôi đột nhiên muốn ôm chầm lấy Quang Anh, vùi mặt vào hõm vai nó, cảm nhận cái hơi ấm lan tỏa.

 

"Lại đây."

 

Quang Anh tự quyết định rồi ôm chặt lấy tôi vào lòng. Mẹ nó chứ, tự tỏ tình rồi tự cho tôi là người yêu nó nhanh vậy...Nhưng mà...có cái gì đó an tâm nhen nhóm trong lòng tôi khiến tôi đéo thể đẩy thằng này ra mà cứ mặc nó ôm như vây.

 

Đó là khoảnh khắc chúng tôi không còn là bạn thân, mà là một thứ gì đó hơn thế, một tình yêu chớm nở đầy e ấp.

 

Chúng tôi bắt đầu cái quãng thời gian yêu nhau tưởng chừng như đẹp đẽ. Quang Anh vẫn luôn là thứ ánh sáng chói lóa, còn tôi là thằng ăn bám được ánh sáng ấy sưởi ấm.

 

Nó không chỉ yêu thương, mà còn giúp tôi trưởng thành hơn từng ngày. Chúng tôi ra mắt gia đình. Bố mẹ Quang Anh vui vẻ đến kì lạ làm tôi phải nghi ngờ rồi chào đón tôi như con cái trong nhà. Họ nói rằng chỉ cần con cái hạnh phúc là được. Gia đình tôi cũng vậy, họ ngạc nhiên nhưng cũng rất ủng hộ cái mối quan hệ của chúng tôi. Sự chấp thuận từ cả hai bên giúp tình yêu của chúng tôi càng thêm vững chắc.

 

Rồi chúng tôi quyết định mua một căn nhà riêng nhỏ, nơi chứa đầy những kỷ niệm ám ảnh tôi mãi sau này. Từ những buổi học bài khuya đến những lần cùng nhau nấu ăn vụng về, từ những bộ phim xem chung đến những giấc ngủ say sưa trên cùng một chiếc sofa. Mỗi góc nhà đều in dấu chân, tiếng cười, những nụ hôn và cả những cái ôm thật chặt.

 

"Đức Duy, sau này chúng mình sẽ già đi ở đây nhé?" Quang Anh từng hỏi, giọng mơ màng khi chúng tôi nằm cuộn tròn trên ghế, bên ngoài là cơn mưa đêm.

 

Tôi vùi đầu vào ngực nó cảm nhận từng hơi ấm: "Ừ. Tớ sẽ không đi đâu cả. Tớ sẽ ở đây mãi mãi với cậu."

 

Chúng tôi từng nghĩ, cuộc sống cứ thế trôi đi, chúng tôi sẽ lớn lên, cùng nhau đối mặt với mọi thứ. Tôi đéo dám nghĩ xa hơn, bởi khi đó tôi cảm thấy chỉ cần được ở bên Quang Anh, được nhìn thấy cái nụ cười rực rỡ ấy của cậu ta là quá đủ rồi.

 

Có một lần tôi chọc nó giận nó liền mắng tôi: "Cậu còn như thế, tớ sẽ bỏ cậu một mình rồi đi trước đấy!"

 

Tôi khi đó chỉ lo lắng rồi xin lỗi nó: "Được rồi mà, xin lỗi xin lỗi."

 

Tôi chỉ nghĩ đó là lời nói đùa...

 

Thế rồi, một ngày. Một ngày mà tôi muốn xé toạc ra khỏi trí nhớ nhưng lại khắc sâu đến từng chi tiết. Quang Anh. Đúng! Là cái thằng khốn mà gặp mưa 3 ngày liền vẫn sống nhăn răng rồi dính lấy tôi. Nó... đột ngột ngã bệnh.

 

Bệnh viện, những ánh mắt thương hại, những lời nói thì thầm như cứa vào tai. Và rồi, cái tin sét đánh ngang tai: căn bệnh di căn màng não từ ung thư phổi và nó chỉ còn có thể sống ít nhất là một tháng hoặc 6-8 tuần nữa.

 

"Quang Anh... không thể nào..." Tôi thì thầm, nước mắt không ngừng rơi trên gương mặt nó.

 

Quang Anh nắm lấy tay tôi, bàn tay nó đã lạnh đi rất nhiều, nhưng vẫn cố gắng siết chặt. "Đừng khóc, Đức Duy. Tớ không sao."

 

"Cậu nói dối! Đồ khốn nạn!" Tôi gào lên, "Làm sao có thể không sao được chứ? Một tháng thôi, Quang Anh! Một tháng! Tớ phải làm cái gì đây?"

 

Cái nụ cười trên môi nó yếu ớt hơn bao giờ hết, như một ngọn nến sắp tàn. "Cậu sẽ sống tốt, Đức Duy. Cậu đã thay đổi rất nhiều rồi mà. Cậu sẽ ổn thôi."

 

Tôi lắc đầu nguầy nguậy, cảm giác bất lực nuốt chửng lấy tôi. Một tháng. Chỉ một tháng để tôi có thể nhìn thấy nó, chạm vào nó, nghe thấy cái giọng nói trầm ấm của nó. Một tháng để tôi cố gắng nói ra những điều mình đã chôn giấu suốt bao năm, nhưng cổ họng lại nghẹn đắng, không thốt nên lời. Tôi bất lực nhìn nụ cười của Quang Anh yếu dần, ánh mắt ấy dù vẫn rực rỡ nhưng lại mang theo nỗi buồn tôi không thể hiểu. Tôi muốn gào thét, muốn níu giữ thời gian, nhưng tất cả đều vô vọng, như một thằng điên.

 

Ngày đó cuối cùng cũng đến, cái ngày định mệnh chết tiệt.

 

Tôi vẫn nhớ như in cái đêm cuối cùng ấy. Đèn bệnh viện mờ ảo, hắt lên gương mặt

xanh xao của Quang Anh. Nó nằm đó, hơi thở khó nhọc, từng tiếng rít lên như lưỡi cưa cứa vào buồng phổi rách nát của tôi. Tôi ôm chặt lấy nó, vùi mặt vào mái tóc mềm mại, cố gắng hít lấy cái mùi hương quen thuộc, mùi của thuốc khử trùng hòa lẫn với mùi máu tanh, sợ hãi rằng sẽ không bao giờ được ngửi thấy nữa.

 

"Đức Duy..." Giọng Quang Anh khẽ khàng, yếu ớt như một làn gió lạnh lẽo thổi qua.

 

"Tớ... tớ xin lỗi..."

 

"Xin lỗi cái gì chứ? Cậu nói cái gì vậy?" Tôi nức nở, nước mắt nước mũi tèm lem, hòa cả máu trong miệng vì cắn chặt môi. "Cậu xin lỗi cái gì hả thằng đáng ghét này? Hức... Cậu....cậu đã làm gì sai? Cậu không được xin lỗi! Cậu phải sống! Cậu phải sống với tớ chứ!"

 

"Tớ... tớ không thể..." Quang Anh ho khù khụ, máu tươi trào ra khóe miệng, màu chói mắt loang lổ trên chiếc ga giường trắng tinh, rồi chạy xuống ướt thâm một phần cổ áo bệnh nhân màu xanh của nó. Nó nhìn tôi, ánh mắt đã vẩn đục, nhưng vẫn cố gắng nhìn sâu vào tôi, như muốn khắc ghi. "Đừng... đừng đau khổ... vì tớ..."

 

"Cậu... Cậu nghĩ tớ sẽ không đau khổ ư? Cậu là cái gì trong cuộc đời tớ? Chính cậu còn biết rõ cơ mà! Cậu là tất cả, là hơi thở, là ánh sáng, là cái thứ duy nhất khiến tớ muốn sống! Cậu chết rồi... tớ sống làm cái gì hả?" Tôi gào lên, điên loạn, bấu chặt lấy tay nó, cố gắng truyền hơi ấm cuối cùng của mình.

 

"Cậu có nhớ không... cái lần đầu tiên... tớ nói thích cậu...?" Nó khẽ cười, một nụ cười mờ nhạt đến xót xa, như lưỡi dao cứa vào tim tôi. "Cả căn nhà... đó... là của chúng mình..."

 

"Đừng quên tớ nhé..." Quang Anh thì thầm, bàn tay nó siết chặt lấy tay tôi lần cuối, rồi buông thõng, như một sợi chỉ đứt lìa vô vọng yếu ớt rơi xuống. Cái siết tay cuối cùng, lực yếu ớt như một con thiêu thân, nhưng đủ để tôi cảm nhận được sự tan biến.

 

Hơi ấm dần lạnh đi. Cái tay nó buông thõng, nặng trĩu. Tôi ôm chặt lấy nó, thân thể nó lạnh ngắt, cứng đờ. Tim tôi như bị xé toạc, không còn cảm giác đau đớn, chỉ còn sự trống rỗng đến cùng cực. Tôi gào lên tên nó, tiếng gào xé nát cổ họng, ôm chặt lấy cái thân thể đang dần lạnh đi, nhưng vô ích. Quang Anh nằm đó, bình yên như đang ngủ.

 

ĐM, nó ngủ rồi! Nó chỉ ngủ thôi đúng không?...Nó... Nó chết rồi... Nó bỏ tôi lại đây một mình thật à...

 

Tỉnh dậy.

 

Mắt tôi mở bừng. Trống rỗng. Căn nhà riêng của hai đứa im ắng đến đáng sợ, như một ngôi mộ. Không có tiếng động, không có tiếng trả lời khi tôi cất tiếng gọi lạc giọng, khản đặc. Tôi ngồi bật dậy, tim đập thình thịch, một hy vọng điên rồ lóe lên rằng tất cả chỉ là một cơn ác mộng.

 

"Quang Anh?...Quang Anh! Nguyễn Quang Anh!" Tôi gọi, giọng khản đặc. Chỉ có tiếng vọng lại từ bức tường trống rỗng như đang chế giễu tôi.

 

Tôi chạy khắp căn nhà, như một thằng điên, từng góc phòng, từng kỷ vật đều gợi lên hình bóng của nó. Chiếc gối nó từng tựa, ly cà phê còn dang dở trên bàn, cuốn sách nó đang đọc dở. Mọi thứ vẫn nguyên vẹn, nhưng cái người quan trọng nhất thì đã đi rồi, biến mất như một cái bóng. Sự im lặng ấy, sự trống rỗng ấy lại vả thẳng vào mặt tôi cái sự thật chết tiệt. Quang Anh...Thằng đó...nó đã đi rồi, đi thật rồi!

 

Bên tai tôi dường như vẫn văng vẳng tiếng cười quen thuộc, tiếng gọi tên tôi từ một hướng xa xăm, rất xa. Tôi đứng dậy, bước ra ban công. Bầu trời xanh ngát, trong veo như chưa từng có bất cứ nỗi đau nào tồn tại, như đang cười nhạo tôi. Và kì lạ thay, giữa khoảng không bao la ấy, tôi lại thấy. Thấy Quang Anh. Với cái nụ cười rực rỡ ấy, đôi mắt lấp lánh ấy, nó đang chạy về phía tôi, như thể chỉ vừa mới đi đâu đó một lát rồi vội vã trở về, như một ảo ảnh khốn nạn trêu ngươi.

 

"Đức Duy! Tớ ở đây!" Tiếng Quang Anh vang vọng, trong trẻo như tiếng chuông gió địa ngục.

 

Tôi biết đó chỉ là ảo ảnh. Tôi với tay về phía hư không, nhưng chỉ chạm phải không khí lạnh lẽo, vô nghĩa. Dù vậy, tôi không thể ngăn được bản thân mỉm cười theo, một nụ cười đầy nước mắt và tuyệt vọng. Nó vẫn ở đó, trong tâm trí tôi, trong trái tim tôi, mãi mãi không bao giờ biến mất. Chỉ là, tôi không còn có thể chạm vào nó nữa thôi, cái đứa đã bỏ rơi tôi!

 

Căn nhà này, từng là tổ ấm, giờ trở thành cái nấm mồ cho những ký ức đau khổ không thể quay lại. Tôi sống trong căn nhà tràn ngập hơi thở của Quang Anh, nhưng lại không có nó. Mỗi ngày trôi qua là một cuộc chiến với sự cô đơn, với nỗi đau đớn gặm nhấm, như một con sâu bọ.

 

Quang Anh, cậu đã hứa sẽ già đi cùng tớ mà... Cậu là đồ lừa đảo!

 

Tôi quỵ xuống sàn nhà lạnh lẽo, những tiếng nấc nghẹn lại trong cổ họng. Tôi không khóc nữa. Nước mắt đã cạn từ cái đêm ác mộng đó rồi. Giờ đây, chỉ còn lại sự trống rỗng, một cái hố sâu hoắm trong lồng ngực. Tôi với tay vớ lấy con dao gọt hoa quả trên bàn, cái lưỡi thép lạnh ngắt lướt qua ngón tay tôi. Quang Anh đã nói tôi phải sống tốt.

 

Sống tốt á? Sống tốt khi không có nó, khi mỗi hơi thở đều là nỗi đau, mỗi nhịp đập trái tim đều là sự giày vò, khi từng âm thanh là con dao cứa vào lòng, khi từng nơi đều tràn ngập hình bóng nó, khi tất cả giống như đang vừa lừa dối rằng nó đang ở đây lại vừa cười nhạo rằng nó đã rồi để tôi tự tức giận với một mình như thằng bị điên?

 

Tôi nhìn chằm chằm vào khoảng không, nơi tôi vẫn thấy nụ cười của Quang Anh.

 

"Cậu bảo tớ sống tốt sao? Sống tốt cái gì khi cậu đã cướp đi tất cả mọi thứ của tớ? Cậu là thằng lừa đảo đáng ghét nhất tớ từng biết! Cậu đã cho tớ ánh sáng, rồi lại tự tay dập tắt nó, để tớ ở lại trong cái địa ngục này một mình!"

 

Tay tôi run rẩy, siết chặt con dao. Không phải để kết thúc. Mà để khắc ghi. Khắc ghi nỗi đau này, khắc ghi sự vắng mặt của nó vào từng thớ thịt. Tôi nhìn vào lòng bàn tay, nơi

từng nắm lấy tay Quang Anh. Giờ đây, nó trống rỗng.

 

"Quang Anh, cậu thấy không? Tớ sẽ sống. Tớ sẽ sống như cái cách cậu muốn."

 

Nhưng tớ sẽ sống trong cái địa ngục này, mãi mãi bị ám ảnh bởi nụ cười của cậu, bởi hơi ấm của cậu, bởi những lời hứa giả dối của cậu.

 

Tớ sẽ không bao giờ được giải thoát. Nỗi đau này, tớ sẽ giữ nó như một lời nguyền rủa vĩnh viễn. Và mỗi khi tớ thở, tớ sẽ nhớ đến cậu, cái đứa đã bỏ lại tớ trong cái cuộc đời chết tiệt này, một mình.

 

Cái chết là sự giải thoát. Nhưng tao sẽ không cho phép mình được giải thoát. Tao sẽ sống. Sống để cảm nhận từng vết cứa của nỗi đau, sống để nhớ mãi cái cảnh mày rời đi, sống để chứng minh rằng lời hứa của mày là cái đéo gì đó vô nghĩa.

 

Rồi tôi bắt đầu nói chuyện một mình. Đầu tiên là thì thầm, sau đó là những câu đối thoại rõ ràng hơn. Tôi nói với Quang Anh, với cái ảo ảnh của nó, như thể nó vẫn đang ở đây, vẫn đang lắng nghe.

 

"Quang Anh, hôm nay tớ lại đi qua quán kem cũ của chúng mình đấy. Cậu có muốn ăn không? Tớ mua cho cậu một cái, vị socola cậu thích nhất." Tôi tự nói, tay cầm hai cây kem, một cái cho mình, một cái chìa ra khoảng không. "Cậu lại không ăn à? Sao cậu bướng thế? Tớ đã bảo rồi, phải ăn nhiều vào mới có sức khỏe chứ. Không sao, ốm là tớ chăm cậu mà."

 

Đôi khi, tôi cười. Cười một cách điên dại, không lý do, chỉ vì bỗng dưng nhớ một chuyện cười nhạt nhẽo nào đó mà Quang Anh từng kể. Rồi tôi lại khóc, nhưng không ra tiếng, chỉ có những giọt nước mắt khô khốc chảy ngược vào trong, thiêu đốt tâm can.

 

Mọi người bắt đầu nhìn tôi như một thằng điên. Họ tránh xa tôi, thì thầm sau lưng.

 

"Thằng Đức Duy nó bị điên rồi."

 

"Tội nghiệp thằng bé, chắc vì thằng Quang Anh chết."

 

Tôi không quan tâm. Tôi chỉ nhìn thấy Quang Anh. Nó vẫn ở đây, trong căn nhà này, trong đầu tôi. Nó vẫn cười, vẫn nói, vẫn ôm tôi mỗi khi tôi gục ngã. Chỉ có điều, tôi là người duy nhất nhìn thấy nó.

 

Một ngày, tôi cầm di ảnh của Quang Anh, gương mặt nó vẫn rạng rỡ như ngày nào. Tôi hôn lên tấm ảnh, thì thầm: "Quang Anh, cậu thấy không? Tớ vẫn ở đây, vẫn yêu cậu như điên. Tớ sẽ không bao giờ quên cậu. Cậu là cái gì mà khiến tpứ phải điên dại thế này hả? Cậu là lời nguyền rủa của tớ, là sự trừng phạt vĩnh viễn của tớ."

 

Tôi cười, một nụ cười méo mó, điên dại. Tôi vứt tấm ảnh xuống sàn, rồi nhặt lên, lau sạch, lại ôm vào lòng. Đôi bàn tay liên tục run rẩy siết chặt lấy nó: "Tớ xin lỗi. Tớ không cố ý. Cậu biết mà, tớ chỉ có cậu thôi."

 

Căn nhà ngày càng bừa bộn, rác rưởi chất đống. Tôi không quan tâm. Tôi chỉ cần Quang Anh ở bên. Tôi mặc kệ thế giới bên ngoài. Tôi sống trong ảo ảnh, trong thế giới của riêng tôi và Quang Anh.

 

"Đức Duy? Bé ơi, dậy nào, trời sáng rồi." Tiếng gọi dịu dàng của Quang Anh vang lên trong đầu tôi.

 

Tôi mở mắt, nhìn chằm chằm vào khoảng không bên cạnh. Vẫn là khoảng không lạnh lẽo. Nhưng tôi nghe thấy tiếng nó. Tôi cười. "Ừ, tớ dậy đây. Chúng mình đi đâu bây giờ, Quang Anh?"

 

Rồi một ngày, khi những ảo ảnh của Quang Anh trở nên quá chân thực, khi ranh giới giữa thực và ảo đã hoàn toàn tan biến, tôi thấy nó đứng ngay trước mặt. Nụ cười rạng rỡ như ngày đầu.

 

"Đức Duy, sao cậu không đến đây với tớ?" Giọng nói của nó trong trẻo, mời gọi, như tiếng nhạc từ thiên đường. "Tớ nhớ cậu lắm. Chúng ta sẽ lại ở bên nhau, mãi mãi. Ở đây không có đau khổ, không có chia ly. Chỉ có chúng ta thôi."

 

Tim tôi đập điên cuồng. Tôi với tay, cố gắng chạm vào nó. Lần này, không phải là không khí lạnh lẽo. Tôi cảm nhận được hơi ấm.

 

"Cậu...là cậu thật sao, Quang Anh? Cậu không bỏ rơi tớ nữa đúng không?" Tôi thì thầm, nước mắt trào ra.

 

"Không bao giờ. Hãy đến đây với tớ."

 

Tôi đứng dậy, bước theo bóng hình của nó. Căn nhà riêng của chúng tôi, nơi từng là tổ ấm, giờ đây thành một cái bẫy giam cầm lý trí của tôi. Tôi đi về phía ban công, nơi tôi vẫn thấy nó mỉm cười. Nếu đã vậy thì tôi sẽ đến chỗ nó! Tôi sẽ đến nơi mà cả hai chúng tôi sẽ không bao giờ phải chia xa nữa!

 

Tôi trèo lên lan can, gió đêm lùa vào, lạnh buốt. Tôi nhìn xuống con đường phía dưới, xa tít tắp. Rồi tôi nhìn lên bầu trời, nơi có những vì sao đang nhấp nháy, nơi có hình bóng Quang Anh đang dang tay chờ đợi.

 

"Quang Anh, tớ đi tìm cậu đây!" Tôi hét lên, một tiếng gào xé nát màn đêm, mang theo sự điên dại và tuyệt vọng.

 

Và rồi, tôi gieo mình xuống.

 

Thân thể tôi rơi tự do, tiếng gió rít bên tai như tiếng cười của quỷ dữ lại chợt như bản tình ca du dương đưa tôi vào không gian vĩnh hằng, hư ảo. Trong khoảnh khắc cuối cùng ấy, tôi nhìn thấy Quang Anh. Nó vẫn ở đó, không còn là ảo ảnh mờ nhạt, mà là một hình bóng rõ ràng, nụ cười rực rỡ, đón lấy tôi.

 

"Đức Duy... cuối cùng... cậu cũng đến rồi...Tớ nhớ cậu rất nhiều..."

 

Tiếng va chạm khô khốc. Máu lênh láng trên nền đất lạnh. Mọi thứ tối sầm. Nhưng trong tâm trí điên loạn của tôi, tôi thấy mình đang nằm gọn trong vòng tay của Quang Anh, cảm nhận hơi ấm quen thuộc, cảm nhận từng nhịp tim của nó và nghe thấy tiếng nó thì thầm: "Chúng ta sẽ ở bên nhau mãi mãi, Đức Duy. Mãi mãi..."

 

Dù là ở đâu, ở cái thế giới này, hay ở dưới địa ngục, chúng tôi cũng sẽ không bao giờ rời xa nhau nữa.

 

Từ lời hứa "sẽ già đi cùng nhau" giờ đây biến thành một lời nguyền, một ảo ảnh ám ảnh tâm trí Đức Duy đến mức cậu không thể thoát ra, cuối cùng chấp nhận cái chết để "thực hiện" lời hứa ấy.22a7bf78ebe41bc50041359946f5e7c5.jpg

4 1
Kẻ Xấu x tính đồ Chernobog | Chat Online Report
T tưởng t ấn lộn bài luận văn á fen 
thề luôn nó dài vãi
2 0
✧₊⁺Sweet⁺₊✧ | Chat Online Report
tự viết hả =)?
ngầu v
0 0
✧₊⁺Sweet⁺₊✧ | Chat Online Report
h sang vt truyện lun,ngầu thíe
0 0
Đỗ NV1 đổi tên | Chat Online Report
Tr ơi, có mỗi 2 ông thôi mà nhiều ý tưởng thế, cho xin ít kiến thức đi
1 0
Taman>< | Chat Online Report
Captain Boy ✅ hăm =33
0 0
Đăng nhập tài khoản để có thể bình luận cho nội dung này!

Đăng ký | Đăng nhập

Taman><
Link | Report
2025-06-08 00:07:39
Chat Online

 

NGTA VIẾT H+

tôi cảm giác nười của tôi nóng lên một cách bất thướng vs dục vọng của dương kiểu gì tôi cũng tê tái cả người.. đột nhiên tôi dương sát gần tôi k nằm lên luôn vì gần đến mức từng nhịp tim của anh ấy tôi có thể nghe đc luôn cơ mà.. một lúc sau 1 giọng nói ấm áp dịu dàng nói bên tai đi cùng nhịp thở nóng đều đều cất lên :'' ebe còn muốn tìm hiểu kiểu dáng td của họ trần k? '' giong nói cất lên tôi chưa kịp đáp lại thì bờ môi lạnh như đá của dương đã chặn miệng tôi lại chẳng thể trả lời được , cái lưỡi tham lam của dương càn quét hết số "mật ngọt'' trong khoan miêng của tôi đồng thời còn kéo thêm cái lưỡi nhỏ bé đang nép mình qua một bên của tôi ra . 5p sau vì tôi khó thở nên đã đánh vào người của '' con cá bống khổng lồ '' này để nó nhả ra cho tôi thở k tôi chết mất .. thật sự không khí xung quanh tăng lên một cách bất thường , tôi thở một cách mệt mỏi nhìn khuôn mặt nham hiểm của dương khiến người tôi tự động co rúm lại nhìn như một con tôm vậy đó , ánh mắt quyến rủ của dương nhìn tôi từ chân đến đầu rồi cười tôi vừa nhận ra là tôi đang trần như nhộng vậy vội vàng vớ cái chăn bên cạnh mà ai biết được dương dành mất rồi ném liền xuống giường , giọng nói chút hưng phất cất lên : '' ồ? ebe có sức để lấy chăn rồi đấy à? chắc bây giờ làm đc rồi chứ j ? '' , chết tiệt ! tôi đang mệt gần chết mà nó nói vậy đấy! mặt tôi vừa nhăn lại thì đã có cảm giác một vật gì đó nóng nóng ôm lấy trôi thừ sau lưng và thủ thỉ vài câu : '' cho ebe thử cảm giác mới lạ nhá? '' vừa nói xong tôi còn chưa kịp nói lại đước câu nào thì '' con cá bống'' đó đã xuất chiêu mất rồi ''aaa'' tiếng la hét một cách đau đớn của tôi vang lên lúc đó tôi khóc đến nơi rồi lòng thầm nghĩ :'' ai nói bống khờ vậy hã? ra đây mà xem nè nó khờ quá..'' cả giác có vật cứ đâm vô rồi rút ra rất đauãu thế lại còn nhanh tôi lại k làm đc gì nữa chứ ... tôi thở dốc cố gắng cầu xin nhưng lại chẳng làm giao động anh ta một tí nào càn cầu xin anh ta lại càn mạnh bạo hơn khiến tôi khóc òa lên vì đau , tôi tương dương thấy vậy sẽ tha cho tôi ai mà ngờ được nó còn làm đau hơn nữa vậy là tôi xỉu luôn .. đã xỉu rồi thì rút cái cây súng ra đi nhma k nó giữ yên để đó cho đến tận sáng ựa đau lắm..

- hết -

T VIẾT H+

dương đụ hùng tắt thở

- hết -

I LOVE YOU❤️

2 1
u10 b1 | Chat Online Report
h+ cơ à ^^
0 0
Đăng nhập tài khoản để có thể bình luận cho nội dung này!

Đăng ký | Đăng nhập

Taman><
Link | Report
2025-06-08 00:06:29
Chat Online

POV: File ( P4 )

Trong lòng Captain dấy lên một sự hoài nghi. Một là nó thực sự là chuyện riêng tư của Rhyder, hai là... nó có liên quan mật thiết đến cái 'chuyện' mà anh muốn 'làm' với cậu vào tối nay. Một ý nghĩ tinh nghịch lóe lên trong đầu. Cậu âm thầm ghi nhớ cái tên đó, quyết định đợi lát nữa, khi Rhyder đang bận rộn rửa bát trong bếp, cậu sẽ giả vờ ngồi xem phim ở phòng khách rồi lén lút dùng điện thoại search thử xem 'Kama Sutra' rốt cuộc là cái thứ gì mà khiến Rhyder phải giấu diếm kỹ đến vậy. Sự tò mò trong cậu lại bắt đầu trỗi dậy, lấn át cả sự e thẹn vừa rồi.

Captain tắm rửa xong, mái tóc còn hơi ẩm khẽ rơi vài giọt xuống cổ áo. Cậu lon ton xuống phòng bếp, nơi ánh đèn vàng dịu nhẹ hắt ra. Rhyder đang đứng dựa vào mép bàn bếp, một tay lướt điện thoại, thỉnh thoảng còn khẽ cười một mình. Chắc là đang đọc bình luận của fan hâm mộ rồi.

Thấy bóng dáng người yêu, Captain rón rén bước tới, vòng tay ôm chầm lấy Rhyder từ phía sau. Anh có chút giật mình nhưng nhanh chóng nhận ra là cậu, thuận tay vòng qua ôm chặt lấy thân hình nhỏ bé vào lòng. Chiếc điện thoại trong tay anh hạ xuống, sự chú ý hoàn toàn đặt vào người đang ôm mình.

Giọng Rhyder bỗng trở nên nghiêm túc hơn hẳn, phá tan bầu không khí ngọt ngào vừa chớm nở: "Ăn cơm đi, hôm nay em không ăn đủ hai bát cơm thì đừng hòng anh thả em đi khỏi nhà bếp."

Captain nghe vậy liền xị mặt xuống, đôi má phúng phính hơi phồng lên vì giận dỗi. Béo thế này rồi mà anh ấy còn bắt mình ăn thêm! Cậu nghĩ bụng, ấm ức véo nhẹ vào eo Rhyder một cái. Cái tên này, lúc ngọt ngào thì chết người, lúc lại bá đạo không ai bằng.

Captain bĩu môi, buông Rhyder ra, lườm anh một cái rõ dài. "Em béo chết mà anh cứ bắt em ăn nhiều!" Cậu cằn nhằn, nhưng vẫn ngoan ngoãn ngồi vào bàn ăn đã được bày biện sẵn. Mùi thơm của thức ăn nhanh chóng xoa dịu cơn giận dỗi nhỏ nhặt của cậu.

Rhyder cười xòa, xoa nhẹ mái tóc ẩm của Captain. "Anh chỉ muốn em có sức khỏe thôi. Ăn no mới có sức... làm việc khác chứ." Ánh mắt anh thoáng qua một tia trêu ghẹo, khiến má Captain lại hơi ửng hồng, lại vươn tay đánh anh 1 cái, mà đánh hụt.

Bữa tối diễn ra trong không khí ấm cúng và trêu đùa lẫn nhau. Rhyder gắp thức ăn cho Captain, còn cậu thì thỉnh thoảng lại lườm yêu anh. Dù cằn nhằn là vậy, nhưng Captain vẫn không dám trái lời 'lệnh' của người yêu.

Sau khi dọn dẹp xong, Rhyder chủ động rửa bát. Captain liếc mắt về phía bếp, thấy Rhyder vẫn đang cặm cụi rửa bát, lưng quay về phía phòng khách. Cậu vớ lấy chiếc điều khiển TV, bật đại bộ phim đang xem dở hôm trước, cố tỏ ra chăm chú. Tuy nhiên, sự tập trung của cậu hoàn toàn đặt vào chiếc điện thoại đang lén lút được rút ra từ túi quần.

Ngón tay Captain run run gõ vội dòng chữ: 'Kama Sutra là gì?' vào thanh tìm kiếm. Mạng vừa load xong, hàng loạt hình ảnh và thông tin hiện ra trước mắt. Đầu Captain lập tức 'oang' một tiếng lớn, như có một quả bom vừa phát nổ trong đầu. Đôi mắt cậu mở to hết cỡ, nhìn chằm chằm vào màn hình, khuôn mặt từ từ đỏ bừng lên đến tận mang tai.

Trong lòng Captain không ngừng chửi thề, những từ ngữ thô tục nhất mà cậu từng nghe được lướt qua tâm trí:

Cái đ*t m*!

Cái đ*o gì thế này...?

1 0
Đăng nhập tài khoản để có thể bình luận cho nội dung này!

Đăng ký | Đăng nhập

×
Mua sắm
+Gửi câu hỏi LAZI MALL
+500xu
×