Từng có một kẻ nói với em rằng:"Sau khi đủ tuổi,nhất định anh sẽ cưới em"Em bật cười,trả lời:"Đc,vậy đợi chúng ta lớn,anh và em sẽ cưới nhau!"Kẻ đó ôm em,đưa ra một chiếc nhẫn bạc:"Coi như quà đính hôn ha,đợi sau này đủ tiền,anh sẽ cho em một chiếc nhẫn kim cương thật đẹp"Em nhận lấy chiếc nhẫn,đeo vào tay mình,nhìn kẻ kia cười hạnh phúcc.Nhưng lời hứa thuở nào em còn nhớ mãi,kẻ ấy đã quên từ lâu.Ngày nhận trên tay tấm thiệp cưới của người con trai ấy,em sững lại.Rõ ràng là cầu hôn em trc,cớ sao lại ko cưới em?Cớ sao lại bỏ em lại với lời hứa mãi chôn vùi dưới làn mưa năm ấy?Em khóc thật to,nước mắt thâm đẫm tấm thiệp mời đỏ chót.Ngày hôm ấy,sau khi khóc thật lâu,thật lâu,em dừng lại.Với đôi mắtt sưng đỏ,em đứng dậy,chọn cho mình một bộ váy thật đẹp.Em ko cười,cũng ko khóc,ôn chiếc váy mà tưởng tưởng đến cảnh em và kẻ đó trên lễ đường.Đến ngày kẻ đó cưới,em khoác trên mình bộ váy trắng muốt,chạy đễn lễ đường của kẻ đó.Em nhìn chàng trai ấy lần cuối,rồi để lại cho người một lá thư.Em cùng chiếc váy trắng muốt bay bay trong gió của ban công.Em lưu luyến nhìn lại thế gian một lần cuối.Tựa như làn gió,em thả mình vào không trung bao la rộng lớn kia."Kiếp này em đã trót yêu một người điên dại,kiếp sau có thể cho mối tình này nên duyên?"