t luỵ phim, t lảm nhảm.
Xem xong "Mưa đỏ", t lại càng thấy biết ơn hơn với hoà bình mà ông cha ta đã hy sinh máu thịt để đánh đổi. Các chiến sĩ năm ấy đều là học sinh, sinh viên còn ngồi trên ghế nhà trường vào Nam mà chiến đấu, ra đi ở độ tuổi đẹp nhất đời người, thành cổ máu nhuộm đỏ sông, đất toàn xác người, sáng thì mỹ ném bom trên đất liền, đêm ném bom trên sông, đến cả giun dế còn chẳng sống nổi. Thương thay những người chiến sĩ chống chọi qua 81 ngày đêm như cơn ác mộng ấy. Hoà bình để lại nỗi đau không nguôi cho những người mẹ, người vợ. Mẹ mất con, vợ mất chồng, những đứa con cũng mất bố, nỗi đau ấy không phải là nỗi đau về thể chất mà có thể xoá nhoà theo thời gian, nỗi đau ấy là nỗi đau tinh thần, khắc sâu vào tim của những người ở lại, không bao giờ có thể nguôi ngoai.