trần hạo thiên

#hashtag
1.618
6 theo dõi 25 bạn
Thông tin
Link tài khoản:
Xem trên Lazigo
0 câu hỏi | 8 trả lời
0đ thực lực | 23đ cảm ơn
Huy hiệu Chuyên cần:
Khởi đầu
Khởi đầu
Khám phá
Khám phá
Huy hiệu Lượt xem:
Gió
Gió
Bảng huy hiệu (+)
4 - 4 - 2000
Học lực: Chưa xác định
Cấp học:
Môn học yêu thích:
Tình trạng: Chưa xác định
Sở thích: Chưa xác định
22 ảnh
Đăng nhập để xem thông tin
Đăng nhập để xem thông tin
Đăng nhập để xem thông tin
Đăng nhập để xem thông tin
Đăng nhập để xem thông tin
Đăng nhập để xem thông tin
Đăng nhập để xem thông tin
Đăng nhập để xem thông tin
Đăng nhập để xem thông tin
Đăng nhập để xem thông tin
Đã tham gia: 05-03-2020
Số ngày hoạt động: 69 ngày
Ảnh nền
Báo cáo vi phạm
4.7
295 sao / 63 đánh giá
5 sao - 58 đánh giá
4 sao - 0 đánh giá
3 sao - 0 đánh giá
2 sao - 0 đánh giá
1 sao - 5 đánh giá
Điểm 4.7 SAO trên tổng số 63 đánh giá
trần hạo thiên
Link | Report
2020-03-21 14:19:50
Chat Online
HỒN AI ĐÃ HÓA QUỶ - PHẦN 2

Ông Hoài móc xong búi tóc trong cổ họng, cũng là lúc cảnh tượng ấy rơi vào mắt Huy một cách trọn vẹn. Anh kêu lên những âm thanh đầy oán trách Yến. Anh đã từng khấn vái cầu xin cô buông tha cho anh rồi? Vậy vì sao cô vẫn làm như vậy? Liệu rằng những lời Huyên nói là đúng, rằng Yến đã thực sự trở thành một con quỷ?

- Bố, bố có sao không?

Huy đến gần ông Hoài, đỡ ông dậy và vuốt lưng cho ông thoải mái. Ông Hoài lắc đầu xua tay kinh sợ nói:

- Không, bố không sao...

Ông vẫn còn đang kinh hoàng không hiểu chuyện gì xảy ra, lại thấy những bức ảnh chụp tập hồ sơ tại máy điện thoại của Huy, chiếc điện thoại ấy đang rơi dưới đất. Ông vồ lấy chiếc điện thoại rồi cầm lên đọc. Bỗng ông trợn mắt hoảng sợ nhìn Huy hỏi như quát:

- Mày đã về làng rồi có đúng không?

Huy ú ớ, chưa hiểu chuyện gì xảy ra thì ông Hoài đã nhoài đến túm cổ áo anh:

- Mày nói đi, có phải mày đã về làng rồi không?

Bỗng ông Hoài đang nói liền dừng lại, nửa phút sau quay sang ôm đầu, rồi gục xuống đất ngất lịm.

Choang!

Bà Ích đang bê trên tay bát tô canh, không nhìn được khiến nó trượt rớt xuống mặt sàn, vỡ nát. Qua lời đối thoại giữa hai bố con, bà đã hiểu hết mọi việc. Bà hoảng hốt, miệng méo xệch than thở:

- Trời ơi con tôi, sao số nó khổ thế hả trời. Đã tránh đi rồi mà sao cái số kiếp nó vẫn ập đến nhà tôi thế này...

Bà ngồi thụp xuống đất khóc ròng. Huy rất bất ngờ, anh chạy đến đỡ bà ngồi thẳng dậy gặng hỏi:

- Mẹ! Mẹ nói cho con biết đi, đã có chuyện gì xảy ra?

Bà chỉ sụt sùi khóc một lúc, cố nuốt nước bọt nói:

- Kể từ cái ngày mày rời làng đi, là hồn của con Yến nó hành hạ bố mẹ mày đến sống dở chết dở con ơi! Đáng lý ra mẹ phải nói cho mày biết ngay việc ấy, nhưng tại bố mày cứ gàn...

Bà thở dài bắt đầu kể về câu chuyện cũ, chuyện cái ngày hồn ma của Yến trở về tìm hai ông bà.

...

***

hon-ai-da-hoa-quy-phan-2

Năm đó, vào một đêm đông giông bão. Ông Hoài đi ra đồng thì chợt bắt gặp một người con gái áo trắng. Cô ta đứng thất thểu ở gốc cây đa đầu làng. Giữa trời mưa giông, sương mù lại hơi đậm nên ông Hoài chẳng nhìn rõ là ai.

Khi ông tới gần để muốn hỏi chuyện thì người con gái ấy đột nhiên biến mất. Ông Hoài hoảng quá nghi là ma cỏ, về kể cho bà Ích biết chuyện này thì bà chỉ chửi ông là dở hơi và nghĩ quẩn. Nhưng bà nào có biết, hồn Yến cứ bám theo ông đeo đẳng không rời từ lúc bấy. Cứ mỗi khi ông Hoài ra đồng luôn có một người con gái theo đến đầu đường. Và cứ mỗi khi ông Hoài cất tiếng gọi, cũng là lúc nó biến mất không còn chút tăm hơi.

Nó cứ đeo đẳng ông mãi như vậy. Cho đến nửa tháng sau thì cũng là lúc nó hành động.

Hôm ấy ông đi làm đồng về, trời nhá nhem tối. Bà Ích kể từ chiều đã qua nhà bác Hiền phụ giúp đám giỗ. Nên lúc ấy trong nhà không hề có người. Nhưng mà lạ thay cửa nhà vẫn mở toang.

Ông vào nhà, lại nom thấy có bóng người lui cui ngồi ở góc giường, tóc người ấy xõa ra khiến ông không nhìn rõ mặt. Người ấy chải tóc, miệng lẩm bẩm gì đó ông nghe không rõ.Ban đầu ông còn tưởng đó là bà Ích, nên yên trí ngồi xuống ghế băng, rồi đem ấm trà ra pha. Uống trà được một lúc, ông mới thoải mái cất giọng và hỏi bóng người ở góc nhà:

- Trời thì tối om om như thế này, mà sao bà không bật cái đèn điện lên cho nó sáng. Gớm chứ cứ tiếc được vài cái đồng bạc lẻ thì có được cái tích sự gì, đến khổ. Cứ bật đèn lên để muỗi nó thấy sáng nó còn bay đi hết, tôi bị muỗi nó đốt rát chân rồi đây này...

Người trong góc giường vẫn không nói gì, chỉ vuốt ve mái tóc hồi lâu. Ông Hoài thấy sự lạ, bèn đặt chén chè xuống bàn, rồi tiến đến gần cái cột nhà, tự bật bóng đèn lên nhìn cho rõ.

Vừa bật xong cái bóng đèn, ông quay lưng lại thì người ngồi góc giường đã biến đâu mất, chỉ còn lại một cái lược ngà nằm trên chiếc chiếu cói.

Ông Hoài hoảng quá, ú ớ không nói được gì. Đúng lúc có giọng bà Ích vọng từ ngoài cổng:

- Chịu cái nhà ông này, ra vào thì gắng mà khép cái cổng lại. Để mở thế này gà nó xổng khỏi vườn ra ngoài hết thì ai đi lùa?

Bà làu bàu, dắt cái xe đạp vào trong sân, rồi đóng lại cánh cổng sắt.

Khi bà vừa vào nhà, bắt gặp đôi mắt mở to đầy vẻ kinh hãi của ông Hoài đang kinh sợ nhìn về góc giường.

Liền giật mình vội hỏi:

- Trời ơi, ông bị làm sao thế kia, lại trúng gió hả?

Rồi bà hối hả sấn lại gần, nắn bóp chân tay cho ông. Ông Hoài liên tục lắc đầu, một lúc sau thì mới nói được vài câu:

- Tôi vừa mới thấy có người ngồi ở cái góc giường đằng kia kìa, rõ ràng là ngồi chải tóc, còn nói cái gì đấy. Tôi còn ngỡ là bà, ai ngờ bật đèn lên thì thoắt cái đã không thấy nó đâu...

Nghe đến đây, hai mắt bà Ích chợt đảo đến góc giường, nơi bà nhìn thấy chiếc lược ngà sờn cũ năm nào. Bà chạy đến cầm chiếc lược ấy lên rồi ngạc nhiên nói:

- Ơ, đây là cái lược ngà hồi mẹ mất để lại cho tôi mà. Trời ơi, tôi còn cứ tưởng là mất hẳn không tìm được, hóa ra là nó nằm ở đây...

Ông Hoài gấp giọng:

- Đấy, chính là cái lược ấy, khi nãy chính là cái lược mà nó chải. Giờ người thì mất, lược thì vẫn còn...

Bà Ích xua tay:

- Thôi! Lại nói vớ vẩn, rồi giống mấy cái lần mà ông nhìn thấy bóng người con gái áo trắng ở đường đồng chứ gì, lại thần hồn nát thần tính cả thôi. Giờ người ta hay có cái bệnh về đằng tâm lý, tưởng tượng ra những thứ lung tung. Để nay mai tôi đưa ông lên viện huyện khám xét thử xem, chứ không để lâu khéo hóa thần kinh chứ chẳng đùa...

Ông Hoài cố sống cố chết lắc đầu khẳng định nói:

- Không, rõ ràng là tôi tận mắt nhìn thấy mà lại, không thể nào mà lại nhầm được. Vì chính khi nãy nó chải cái lược ấy, mà giờ này cái lược còn người thì lại mất. Thế thì không thể nào là do tôi hoa mắt hay tự tưởng tượng ra được...

Bà Ích ngẩn người, rồi giơ chiếc lược đưa lên trước mặt nhìn kiểm chứng, cũng thấy lời ông Hoài nói có vẻ có lý. Không dưng cái lược này lại xuất hiện ở đây như thế được, hẳn là phải có nguyên do. Tuy vậy, bà không đồng tình cũng không khẳng định, chỉ nói:

- Cứ cho là có ma quỷ gì đó nó lẩn quẩn quanh đây. Nhưng nếu nó muốn làm gì thì đã làm rồi, chứ chẳng chỉ dọa xuông như thế. Để mai tôi qua bà cô họ hỏi thử xem, bà ấy mấy năm nay cũng lập điện thờ chúa nên khéo biết việc này đấy.

Ông Hoài thở dài phất tay nói:

- Thôi cứ tạm thế đã, rồi bà đi nấu cơm đi. Cả ngày hôm nay hì hục ngoài đồng đã được hạt cơm nào vào bụng đâu!

Bà Ích cười, trỏ tay vào rỏ xe đạp ngoài sân rồi nói:

- Tôi đi giúp đám giỗ, cũng mang về được tí thức ăn, chỉ cần hâm nóng cái chỗ ấy lên là tối nay hai vợ chồng mình cũng chẳng phải nấu gì nhiều!

Nói xong, bà đon đả chạy lại chỗ chiếc xe đạp, thoạt đầu thò tay vào cái rỏ, bỗng liền thảng thốt kêu lên:

- Rõ ràng là cái túi bóng thức ăn khi nãy tôi vẫn còn để đây cơ mà. Sao giờ lại không cánh mà bay đi đâu được nhỉ, hay là cái rỏ thủng nên rơi mất?

Bà Ích căng mắt nhìn vô cái rổ xe, rồi rõ ràng nhìn thấy là nó không hề bị thủng. Hay là có khi nào con Ki nó ngửi thấy mùi đồ ăn, rồi nhân lúc bà vào nhà đã nhảy chồm lên cái rổ, cắp mất túi thức ăn đi hay không?

Con Ki là con chó trắng bà nuôi cách đây một năm trời, Ki càng lớn càng khôn lại hiểu ý chủ. Trước nay chỉ cần bà nói một là nó hiểu hai, mà tính nó xưa nay chưa bao giờ dám ăn vụng. Nên việc ấy bà Ích nghĩ là khó xảy ra những vẫn quen miệng muốn gọi. Vì thói đời của loài động vật xưa nay dù có khôn lanh đến đâu, thì chắc hẳn cũng có lúc chúng mắc phải lỗi lầm theo bản năng của loài.

Nghĩ đoạn, bà liền chống tay vô hông quát to:

- Ki, Ki đâu?

Bà gọi to như thế, thì một lát sau liền thấy bóng con Ki lười nhác từ cạnh cái đống rơm nhổm dậy đi về phía bà. Nó còn ngáp ngủ như chưa được ngủ đã, chứng tỏ là vừa rồi nó vẫn còn đang ngủ chứ chẳng thể thức mà cắp mất túi thức ăn của bà được.

Bà Ích phân vân quá, không biết phải làm sao thì tiếng ông Hoài đã vọng ra:

- Bà tìm cái gì ở ngoài đấy, không thấy cái đĩa thức ăn đang ở trên ban thờ à? Bày biện thì rõ là đẹp như thế mà còn quên hay sao?

Ông Hoài lười nhác trỏ tay chỉ lên cái mặt ban thờ, nơi đang có cái đĩa thức ăn bày biện ngay ngắn đẹp mắt. Bà Ích ngạc nhiên quay lại nhìn.

Một lát sau nét mặt bà chợt chuyển sang tái mét rồi nói:

- Thôi chết rồi ông Hoài ơi, lời ông nói quả là không có sai đâu, nhà mình có ma nó ám rồi!

Ông Hoài giật bắn mình, người run mà tay phát lạnh. Trước nay bà Ích vẫn là người cứng miệng nhất nhà. Nhiều lần ông gặp cái bóng người kia mà bà Ích vẫn khẳng định là không có việc ma quỷ, khiến ông cũng an tâm phần nào. Ấy vậy mà giờ đây chính bà cũng đã mở miệng thừa nhận là quả thực có ma xuất hiện, thì cái bức vách niềm tin cuối cùng của ông có thể bấu víu, cũng đã bị sụp đổ.

Ông Hoài hoảng sợ nói:

- Thế thì phải làm sao đây? Từ xưa đến nay nhà mình có ăn ở thất đức với ai đâu mà ma nó theo được?

Bà Ích lắc đầu:

- Ma quỷ thì khó nói lắm, nhưng nếu nó đã theo mà ám quẻ mình thì hẳn là phải có lý do. Cái bóng người áo trắng mà ông nhìn thấy có lẽ là thật, vậy thì rất có thể từ khi ấy nó đã theo dáng ông về tận nhà. Tính từ cái lúc ông kể cho tôi nghe chuyện ấy, thì cũng đã được đến nửa tháng trời rồi. Mà ngày hôm nay nó mới hành động, vậy thì hẳn là sau này nó vẫn sẽ tiếp tục hại nhà mình, chỉ có điều là sẽ rất chậm thôi đấy!

Ông Hoài càng hoảng, nói:

- Thế bây giờ thì mình phải làm sao hả bà?

Bà Ích thoáng lau mồ hồi trên mặt, rồi bước đến gần cái ban thờ, nhìn vô cái đĩa thức ăn được bày biện đẹp mắt. Chợt bà thoáng thấy có cái mảnh giấy nhàu nát được kê ở dưới đĩa. Bà run tay nhấc cái đĩa lên, rồi cầm lấy mảnh giấy, đưa ra cái bóng đèn điện soi kĩ xem nó là thứ gì.

Cái mảnh giấy cũ nhàu nát, lại ướt nhẹp tả tơi. Trong ấy có loáng thoáng vài chữ đã phai mực, bà phải cố gắng căng mắt ra lắm thì mới đọc được dòng chữ trong ấy: "Con... dâu... hiếu kính... bố mẹ..."

Đọc được một nửa thì bà Ích liền quăng vội mảnh giấy mà ngã thụp xuống đất tái xanh mặt. Vì cái nét chữ trên mảnh giấy khi bà vừa đọc xong thì cũng trở nên nhòe đến mức tan biến trong cái lớp nước.

"Con dâu hiếu kính bố mẹ!" Những chữ này rốt cuộc là có ý gì? Từ hồi nào tới giờ bà có mỗi Huy là con trai, mà Huy thì sớm đã đi du học còn chưa có lấy vợ, vậy thì cô con dâu ấy ở đâu ra?

Bà Ích ngồi thừ một lúc lâu, ông Hoài phải cố sức lắm thì mới lay được bà ngồi thẳng dậy mà gặng hỏi:

- Trời ơi bà làm sao thế? Thế trong cái mảnh giấy ấy nó ghi cái gì mà lại khiến bà phát hoảng đến vậy?

Bà Ích xua tay thở dốc nói:

- Không xong rồi ông ơi, ma nó ám nhà mình thật rồi! Nó còn tự xưng nó là con dâu của vợ chồng mình kia kìa, nó muốn hiếu kính mình nên mới bày đĩa thức ăn như thế. Mà từ hồi nào tới giờ thằng Huy có lấy vợ đâu mà lại có con dâu nhỉ...

Nói đoạn bà phân vân, rồi chợt túm chặt tay ông Hoài rít lên:

- Hay là ông có con rơi con vãi gì ở ngoài mà giấu tôi, rồi giờ đứa con rơi của ông nó ăn ở thất đức hại chết người, nên ma nó mới về tìm vợ chồng mình mà trả thù?

Ông Hoài xua tay quát lên:

- Vớ vẩn, giải ngũ xong là tôi về quê ngay, ngày ấy chiến trường đánh nhau giữ mạng còn không xong, tòm tem với đứa nào sao được... Cái giống đàn bà như bà là chỉ hay nghĩ vớ vẩn thôi...

Ông Hoài nói đoạn liền tức giận, quay đầu ngồi xổm ở trên cái ghế đôn. Bà Hoài gạt nước mắt, rồi ngửa đầu nhìn lên chỗ ban thờ, ngẫm nghĩ một lúc mới nói:

- Được rồi, ông cứ ở nhà đi. Chuyện đã thế này thì ngay bây giờ tôi phải chạy qua nhà bà cô để hỏi cô ấy xem, chứ không thể để mãi như vậy!

Nói đoạn, bà Hoài đi ra sân, dắt cái xe đạp ra phía cổng. Mở cổng rồi phóng xe thoăn thoắt biến mất ở cuối con ngõ nhỏ...

Trong căn nhà, chỉ còn một mình ông Hoài là đang ngước nhìn lên cái ban thờ. Chính ông cũng hơi run vì cứ có cảm giác luôn có một bóng ma lẩn khuất đâu đấy quanh mình mà không nói rõ được.

Ông chẳng nhìn thấy nó, nhưng lại mường tượng nhớ lại cái bóng dáng ấy từ những lần trước đây khi ông gặp cái bóng người con gái áo trắng, rồi cũng có cảm giác như cái bóng người ấy đang nấp sau lưng mình vậy.

Con Ki lững thững đi lại ngoài sân, nó lười nhác đảo mắt khắp nơi như tìm kiếm thứ gì đó. Rồi chợt nó quay đầu đi vào trong nhà, hướng chỗ ông Hoài mà đi tới, rồi chõ mõm ngồi xổm liếm mép trước mặt ông.

Ông Hoài nom thấy thế liền quát lên:

- Gớm chửa, đến tao giờ này cũng chưa được miếng nào đây này!

Ông biết là con Ki đang đói nên đòi ăn, giờ này mọi hôm là bà Ích đã chuẩn bị xong cơm hai vợ chồng ngồi ăn. Và cũng y cái lúc ấy thì con Ki sẽ ngồi gần mâm thè lưỡi chờ vài mảnh xương vụn rơi vãi của hai ông bà. Nhưng hôm nay thì khác, chính ông Hoài lúc này cũng đang rất đói mà chẳng có thứ gì bỏ bụng. Con Ki lẽ thường cứ theo lệ là đúng giờ vào ngồi tại vị trí cũ mà chầu trực, mà bữa nay chẳng được miếng nào khiến cả ông cả nó đều cảm thấy tủi. Ông Hoài nhìn con vật đáng thương mà chỉ biết thở dài.

Ông vốn nghĩ, bà Ích khi nãy về thì sẽ nấu cho ông nồi cơm, ấy vậy mà bà lại bị cái chuyện vừa rồi dọa cho chạy sang nhà bà cô, bỏ ông ở lại nhà đói đến há miệng.

Ông Hoài ruột gan sôi cồn cào, đành phải tự động mò xuống dưới gian bếp, định bụng tự nấu lấy nồi cơm, rồi ăn chỗ thức ăn bày trên ban thờ kia. Dẫu gì thì cũng chưa biết là cái hồn ma ấy nó có ý tốt hay ý dở, nhưng cứ phải ấm bụng cái đã.

Mà khi ông vừa định mò vào cái gian bếp tối nhem, thì lại chợt thấy lửa ở trên bếp gio lập lòe. Có bóng người con gái đang lui cui dụi bếp. Bóng người ấy chợt thoáng quay qua nhìn ông, ông Hoài hơi giật mình kinh hãi. Cái gương mặt của người ấy căng phềnh, mái tóc ướt nhẹp rủ xuống, đôi mắt đen láy không có lòng trắng.

Con Ki lẽo đẽo theo ông, dường như nó cũng nhìn thấy những cảnh tượng ấy, nó chợt nhe răng gầm gừ. Tru lên những âm thanh đầy chói tai...

Bóng người ấy thoắt cái lại biến mất, ông Hoài dụi mắt như không tin nổi vào mắt mình. Ông tiến đến gần con Ki nép sát vào người nó như đang cố sức muốn nương tựa một người bảo vệ. Giờ này ngoài ông với nó ra thì trong nhà này làm gì còn ai cả.

Trong dân gian thường có một câu chuyện, chuyện kể rằng khi tổ tiên của loài chó là loài sói hoang sống chung với những thứ siêu nhiên, chúng có khả năng nhìn thấy giống loài mà quỷ và có thể xua đuổi giống loài ấy bằng tiếng tru của mình. Khi loài chó trở thành vật nuôi được con người thuần hóa, chúng đã bớt đi vẻ dữ tợn, nhưng bản năng trong chúng là không thể mất đi. Tiếng tru luôn làm ma quỷ kinh sợ, và cũng như một lời cảnh cáo của chúng dành cho chủ nhân phải cẩn thận.

Con Ki gầm gừ tru lên, rồi lại chuyển sang sủa tợn. Thoắt cái thì cái mũi của nó khịt khịt, nó quay sang một hướng khác ngay sau lưng ông Hoài rồi lại bắt đầu nhe răng. Ông Hoài hoảng quá, vì nếu như con Ki đúng thì nó chính là một thứ có thể nhìn được ma quỷ, thì việc mà nó chọn lựa vị trí để chõ mõm nhe răng lại chính là sau lưng ông, vậy thì không thể khác được chính là thứ vật kia đang ở rất gần ông chứ chẳng sai.

Ông Hoài choàng người đứng dậy hớt hải chạy ra cổng, muốn thoát khỏi cái bóng ma đang đeo bám mình. Nhưng ông chạy đến cổng để kéo cái chốt cửa cổng xuống, thì không hiểu sao cái chốt cửa cứ cứng đơ như mắc kẹt, gắng sức đến thế nào thì cũng không thể kéo ra nổi. Cái chốt cửa cứ như bị đóng đinh, sức ông khỏe thế mà lay mãi không được.

Ông Hoài toát mồ hôi hột, lại quay ngược trở lại chạy đến gần chỗ con Ki muốn nương tựa nó. Thì lại thấy con Ki đang sủa tợn chợt ngưng bặt, tiếng sủa của nó như tắc nghẹn ở cổ họng, miệng nó trào bọt mép kêu lên những âm thanh ư ử đầy thống khổ.

Bóng đêm tối sầm, ngoài sân chỉ có ít ánh đèn điện hắt héo ra đủ để ông Hoài nhìn thấy cái cảnh tượng ấy. Ông chỉ thấy con Ki dần gục xuống, nó thoi thóp trong những hơi thở cuối cùng. Rồi nó quay sang nhìn ông, với đầy vẻ van lơn như cầu xin sự giúp đỡ.

Nhưng ông Hoài chẳng thể làm gì để cứu nó, vì chính ông giờ này cũng hoảng sợ đến mức chân tay run lẩy bẩy. Ông nghĩ đến giữ mạng mình còn chưa xong thì nào đâu có thể lo cho nó được. Việc cái hồn ma này giết chết con chó của ông, chứng tỏ là nó đã chính thức thể hiện ra việc nó không có ý định gì tốt lành. Ông Hoài phân vân quá, chạy thì chẳng thể chạy được, mà có ở lại thì cũng không rõ sống chết ra sao. Đến cái bóng ma nó ở đâu thì ông cũng chẳng thể nhìn thấy, bóng đèn điện trong nhà thì lại chợt lập lòe chập chờn sau đó tắt hẳn. Ông Hoài nom thấy nơi duy nhất còn ánh sáng là ở trong căn bếp, thì liền chạy hồng hộc vào trong đấy. Ông nép sát gần cái bếp, bên cạnh cái nồi cơm đang bốc khói nghi ngút, miệng lẩm bẩm cầu cho bà Ích sớm về với ông, rồi cầu cho là cái bóng ma kia sẽ giống như mọi lần mà buông tha cho ông.

Bên cạnh ông, cái nồi cơm sôi lên ùng ục, bốc ra những thứ mùi khó chịu. Ông Hoài mở nắp nồi, rồi nom vào bên trong thì chỉ thấy một lớp mốc meo xanh đỏ ở bên trên miệng nồi, ở dưới thì vẫn đang sôi ùng ục những thứ cơm nhão nhoét.

Ông Hoài kinh tởm quá, muốn lợm giọng, vội đóng lại cái nắp nồi rồi ngồi co ro một góc bếp, miệng khấn vái mong rằng mình sẽ qua cái đận này đêm nay.

Ở giữa sân, thì xác của con Ki đã nằm xõng xoài, người nó cứng đơ như khúc gỗ. Dù nó đã chết những từ miệng nó bọt mép vẫn không ngừng trào ra bên ngoài.

Ông Hoài tỏ vẻ mệt nhọc, khoanh chân ngồi xổm, tay bắt chéo qua đầu gối, ôm chặt cái đầu gối cho đỡ sợ. Mắt ông nhắm lại đờ đẫn, ngồi cạnh bếp gio lửa cháy nóng rực mà vẫn có cảm giác rét run.

Một lúc sau, ông mở mắt lơ đãng nhìn ra ngoài sân muốn ngắm nhìn lại hình bóng con chó tội nghiệp của mình. Ông lập tức hoảng hồn kêu lên thất thanh những âm thanh sợ hãi, vì đã tự lúc nào, xác con Ki đã không cánh mà bay. Trên nền sân chỉ còn vương vãi thứ bọt mép của nó trào ra khi nãy.

Vậy con Ki đã đi đâu rồi? Không lẽ nó còn sống?

Nghĩ đoạn ông vừa mừng vừa nghi, nhưng vẫn cố gọi:

- Ki... Ki...

Nhưng đáp lại ông vẫn chỉ là cái tiếng âm thanh im lìm của màn đêm.

Ông vừa đói vừa sợ, lại vừa mệt, chỉ còn biết nép sát vào cái vách tường gắng sức nhắm mắt lại muốn chợp mắt ngủ một lát.

Khi ông vừa thiu thiu ngủ, thì lại nghe thấy thứ âm thanh sột soạt gần bếp lửa. Ông vội mở mắt, thì liền nom thấy con Ki đang sục cái mõm vào trong cái nồi cơm thiu sôi ùng ục mà tợp tợn. Cái nồi cơm thoáng cái bị con Ki liếm cho sạch bay, mặc dù cái nồi to như thế, cho dù là cơm chín ngon lành thì cũng phải ba người ăn thì mới hết, vậy mà nó lại ăn không còn chút gì.

Ông Hoài chợt mừng, vì thấy con Ki vẫn còn sống. Chỉ có điều ông lại luôn thắc mắc, là vì sao cái nồi đang sôi ùng ục lên như thế kia mà con Ki vẫn có thể chõ mõm vào ăn được, nó không sợ bị bỏng sao? Nước nồi sôi như thế thì thịt nhúng vào có mà chín tái cả ra.

Ông toan quay qua gọi tên nó, thì chợt thấy con Ki thoắt cái quay về phía ông, nó nhe răng gầm gừ tợn. Mắt nó đen láy như mắt cái hồn ma kia, răng nó nhe ra miệng vẫn không ngừng trào bọt mép đầy kinh tởm. Nó sủa tợn rồi hướng về phía ông mà càng sủa hăng.

Ông Hoài quát lên:

- Ki... ra ngoài kia, không được lại gần tao!

Nhưng những câu nói của ông dường như không có hiệu quả, con Ki vẫn tiến lại gần ông nhe răng đầy dữ tợn, rồi bất chợt nó liền chồm tới muốn táp cái mõm kinh tởm của nó vào mặt ông.

Ông Hoài chỉ kịp thét lên một thứ âm thanh hoảng sợ rồi lăn vào ngất lịm.

Tạt!

Một thứ chất lỏng mát lạnh dội lên khuôn mặt ông Hoài khiến ông nhanh chóng tỉnh lại. Ông mở mắt ra thì liền lập tức la thất thanh:

- Ki, mày điên rồi...

Ông ngơ ngác nhìn quanh, thì liền thấy bà Ích đang đứng trước mặt ông, trong tay bà đang cầm cái gáo nhỏ. Hẳn là vừa rồi chính bà đã tạt lên mặt ông một gáo nước lạnh, khiến cho ông tỉnh lại.

Ông Hoài hoàn hồn, nhìn lại thân xác mình mới thấy không mảy may xước xát gì mới cảm thấy yên tâm. Sau đó ông liền hỏi:

- Con Ki nó đâu, nãy rồi nó định giết tôi đây bà có biết không?

Bà Ích gật đầu thở dài nói:

- Phải, nếu tôi không về đúng lúc thì giờ này ông chẳng nằm trong cái áo quan rồi!

Ông Hoài hỏi:

- Thế nó đâu?

Bà Ích trỏ tay ra ngoài sân nói:

- Nó được cô Thêm với thằng Cường chôn ngoài góc vườn kia kìa. Vừa nãy thằng Cường nom thấy thế thì phải vội lấy đá ném vỡ đầu nó rồi mới cứu nổi ông đấy. Gớm thật...

Ông Hoài thở dài, rồi lại ngước ra ngoài sân thì thấy vết máu vương vãi khắp nơi, vết máu ấy hẳn là của con Ki rơi lại. Ông chỉ thương con Ki, chết đi rồi mà vẫn bị hồn ma sai khiến về hại ông. Ông lại quay sang nhìn bà Ích rồi hỏi:

- Bà có mời được cô Thêm qua không? Rồi cô có nói cái gì không?

Bà Ích ngồi xuống cái bệ cửa thở dài nói:

- Có, tôi có mời được! Khi nãy tôi qua còn chưa nói được câu nào, mà cô vừa mới nom thấy mặt tôi, thì đã tỏ kinh sợ. Còn gọi ngay thằng cháu Cường lấy xe rồi hối tôi đưa cô qua bên này. Nhìn sắc mặt cô thì còn hoảng hơn cả vợ chồng mình!

Ông Hoài cảm thấy hơi lạ, không biết bà Thêm vì sao lại có cái thái độ ấy, nhưng cũng chỉ gật đầu cho có lệ, đứng lên phủi bụi quần áo.

Lát sau, từ chỗ góc vườn, có hai người đang lùi lũi đi về phía gian bếp. Một bà già chừng bảy mươi tuổi là bà Thêm, một người thanh niên chừng mười chín tuổi là thằng Cường. Cả hai người đều là họ hàng bên đằng ngoại của bà Ích.

Bà Thêm vừa bước đến mép cửa, đã dùng giọng nạt to:

- May mà tao nhanh trí, không thì sang muộn tí nữa là thằng cháu Hoài về chầu tổ tiên rồi!

Bà Ích quay sang nhìn bà Thêm, lễ phép nói:

- Cô ơi, cô giúp cháu với, chứ giờ mà cứ thế này thì vợ chồng cháu đến chết mất thôi!

Bà Thêm chau mày rồi nói:

- Tao nói thật, vợ chồng mày là gặp quỷ rồi chứ chẳng phải là ma cỏ thông thường đâu. Vì chỉ có quỷ mới có khả năng sai khiến được linh hồn đã chết mà thôi. Khi con Ki nó chết, nó bị sai về giết thằng Hoài chứ chẳng phải tự dưng mà nó làm vậy!

Bà Ích hỏi:

- Vậy tụi con phải làm cách nào hả cô?

Bà Thêm nói:

- Con quỷ này nó khôn lanh lắm, nó vốn là ma da chết đuối ở dưới giếng. Nhưng mà vì giết quá nhiều người nên hóa thành quỷ, có khả năng đặc biệt thoát khỏi được nơi nó chết. Giờ muốn trị được nó thì khó lắm, nhưng muốn thoát không cho nó hại thì vẫn còn có cách, chỉ có điều cách này thất đức lắm vợ chồng mày có làm nổi không?

Ông Hoài liền hỏi ngay:

- Là cách gì hả cô?

Bà Thêm ngừng một lúc nghĩ ngợi, rồi mới gắng sức thở dài nói ra:

- Dùng một người khác chết đuối thay ở dưới giếng, rồi chịu chung nghiệp quỷ với nó. Trong thời gian ấy, chúng mày bỏ làng mà đi, thì may ra mới giữ được mạng sống. Con quỷ này nó liên quan đến nghiệp kiếp của thằng Huy, nếu có thằng Huy ở đây thì may ra mới giải được. Nhưng giờ nó lại không có ở đây nên chỉ còn cách ấy. Mà tao nói trước, nếu như làm cách này, thì sau này cho dù thằng Huy có trở về thì cũng không thể nào hóa được nổi nghiệp quỷ. Chúng mày chỉ còn cách vĩnh viễn rời khỏi cái làng này thôi...

Ông Hoài run giọng hỏi:

- Vậy chứ nếu không làm theo cách ấy thì hả cô?

Bà Thêm chợt trợn mắt nói:

- Vậy thì chỉ trong vòng mấy hôm là hai vợ chồng mày sẽ chết, mà nó còn kéo theo cái nghiệp tang trùng tang kéo hết cả người trong dòng họ nhà mình chết theo. Mày muốn như thế à?

Ông Hoài bà Ích rùng mình hoảng sợ không dám nghĩ đến. Bà Thêm dọa xong một chặp rồi lại dịu giọng nói:

- Cũng đâu nói là chúng mày phải giết người thế mạng, chỉ cần nghe theo lời cô thôi. Lấy một cái quần, một cái áo hoặc một vật đeo, mặc tùy thân của người chết thế thân, để cô làm lễ, rồi sau đó quẳng thứ ấy xuống cái giếng nơi con quỷ đã chết. Khi ấy chúng mày chỉ cần cuốn gói đi khỏi làng là xong...

Bà Ích không hiểu liền vội hỏi:

- Làm như thế nghĩa là sao hả cô?

Bà Thêm hơi liếc xéo nhìn bà Ích rồi nói:

- Con quỷ ấy sẽ làm việc còn lại, nó bị tao làm phép nên chỉ chú ý đến người chịu cùng nghiệp quỷ của nó mà thôi, sau khi nó giết được người ấy thì nó mới để ý đến việc khác. Nó bị phép che mắt nên trong thời gian ấy hai vợ chồng nhà mày có thể trốn được. Hiểu chưa?

Bà Ích không dám nghĩ thêm, chỉ dám bấm bấm móng tay vào thịt đến mức đau rát như để kiểm chứng mình không nghe lầm. Bà nghĩ đi nghĩ lại thì cái việc làm ấy sao mà thất đức quá, bà không làm nổi, cho dù có là không giết người, nhưng mà cũng là gián tiếp hại người. Ông Hoài thì ngồi ôm đầu suy nghĩ, rồi lại quay qua nhìn bà Thêm rồi nói:

- Thôi cô ạ, cô cứ về bên nhà trước đi, rồi để vợ chồng chúng cháu suy nghĩ xem thế nào đã!

Bà Thêm cao giọng:

- Không phải suy nghĩ gì hết, việc này là việc họ việc hàng, liên quan đến mạng sống của nhiều người, nào đâu có phải việc chúng mày quyết cho được. Thằng Cường đâu, nghe theo lời bà, từ dày mày phục ở đây, tìm người thân thiết với thằng Huy ngày trước, rồi trộm quần áo của người ấy đem qua cho bà, nghe rõ chửa?

Thằng Cường cúi đầu bối rối hỏi:

- Dạ thưa bà, tại sao lại phải tìm người thân thiết với anh Huy ạ?

Bà Thêm giải thích:

- Con quỷ này ngày trước quen thân với thằng Huy, nếu bà tính không nhầm thì là nó với thằng Huy phải có duyên nợ gì nặng lắm. Con quỷ này là con quỷ cái, nó hay ghen tuông lại lụy tình. Nên phải tìm một người thân thiết với thằng Huy, lại là đàn bà con gái đôi mươi, ít tuổi hơn thằng Huy càng tốt. Cái người ấy sẽ khiến con quỷ ghen tuông mà vật chết người ấy chịu nghiệp quỷ giống nó, bị nó sai khiến. Có như vậy thì phép của bà mới linh, mày hiểu chưa?

Thằng Cường gật đầu vâng dạ, rồi từ hôm ấy ở dịt bên nhà ông Hoài không đi. Cơm nước gì là ông bà cũng phải lo cho nó tất, cứ như ông trẻ trong nhà. Vì chính bà Thêm đã có nhời, là thằng Cường sẽ làm thay việc thất đức cho hai vợ chồng ông Hoài, cho nên hai người phải chăm cho nó như là ân nhân.

...

Nửa tháng sau.

Bà Ích rầu rầu ngồi trước nhà, mắt dõi xa xăm. Mấy đêm liền bà thức trắng không ngủ được, vì cứ mỗi khi bà đặt lưng nằm xuống chợp mắt, là lại có giọt nước tanh hôi từ đâu nhễu xuống, khi bà bàng hoàng mở mắt ra thì thấy có bóng người con gái, mở hai mắt to đen láy trợn trừng nhìn bà. Sau đó liền biến mất trước mặt bà như chưa từng có vậy.

Được mấy lần bà thử đặt lưng xuống giường để ngủ thì đều xảy ra tình trạng tương tự. Bà hãi quá, nên mấy đêm nay đều thức trắng, chỉ canh canh lúc ban ngày có chợp mắt tranh thủ được lúc nào thì hay lúc ấy.

Giờ này đang là buổi trưa, thường thì bà Ích lại chuẩn bị tranh thủ đi ngủ để hồi sức. Vì ban ngày quỷ không có xuất hiện, nó chỉ có hiện về vào ban đêm.

Mà đúng lúc bà định đứng lên từ cái chõng trước nhà, quay đầu đi vào buồng trong. Thì liền có tiếng con gái vọng đến từ cái cổng ngoài sân:

- Cô Ích, cô Ích ơi!

Bà Ích đờ đẫn, ngoái cái cổ quay đầu lại. Thì liền phát hiện ra người ấy là Huyên, người cháu gái hàng xóm cũ của bà. Năm nay Huyên mười sáu tuổi, bước vào cái tuổi dậy thì nên Huyên có nhiều thứ thay đổi so với trước đây. Cách đây bốn năm, Huyên vẫn thường lẽo đẽo bám theo Huy. Ngày ấy Huyên chỉ là một cô bé ngây thơ, nhưng giờ cô trông đã ra dáng thiếu nữ lắm. Mái tóc cô dài đen huyền, mũi dọc dừa, môi hồng đỏ xinh trông rất xinh đẹp.

Sở dĩ gọi Huyên là cô cháu gái hàng xóm cũ, là bởi vì năm ngoái cô đã chuyển khỏi căn nhà cạnh căn nhà ông Hoài, ra đầu làng, gần giếng làng Thượng, để tiện bề cho việc làm ăn của ông Phúc bố của cô.

Cô vẫn thường thi thoảng tới lui thăm bà Ích, coi bà như mẹ và luôn hỏi thăm tin tức về Huy. Dẫu rằng đã bốn năm trôi qua, nhưng cô không sao có thể quên được người anh trai ấy, cái người đã suốt ngày bao bọc cô khỏi sự chòng ghẹo của đám bạn.

Thường thì tuần nào cũng thấy Huyên lui tới một lần, khi thì có món gì ngon ngon mới nấu được là cô sẽ đem qua một phần để biếu bà Ích, khi thì sang thăm bà rồi chăm hộ bà luống rau, xào ruộng.

Nhưng kể từ hai tuần nay Huyên không sang, không biết vì lý do tại sao. Mà bà Ích vì lo nghĩ lắm chuyện không đâu, lại bị ma ám nửa tháng nay nên cũng không nghĩ được. Lúc này bà vừa nom thấy mặt Huyên thì liền mừng rỡ lắm. Bà toan chạy ra mở cổng cho Huyên vào, nhưng chợt và nghĩ đến chuyện gì đó, sắc mặt liền chuyển sang hoảng hốt. Bà chạy đến gần sát cánh cổng, dùng giọng thì thào nói chuyện với Huyên:

- Huyên, con mau đi đi, đừng ở lại đây, nghe lời cô, cô xin con!

Bà vừa nói, vừa lấm lét nhìn vào trong nhà.

Trong nhà, có tiếng lịch kịch từ cái giường gỗ ở ngoài gian khách, có tiếng thằng Cường ngáp dài, rồi có tiếng dép loẹt quẹt chạm xuống nền đất. Tiếng bước chân, tiếng dép lê càng vang dần ra phía cửa nhà.

Bà Ích hoảng lắm, bà cố gắng đẩy Huyên đi rồi nói với vẻ khẩn thiết:

- Cô xin con, con đi đi, hôm nào cô sẽ qua nhà tìm con, đừng ở đây lúc này, nghe lời cô đi con...

Huyên không hiểu, cô cứ ngơ ngác vì sự xua đuổi của bà Ích. Rồi chợt cô đăm mặt lại suy nghĩ, cô kiên quyết gạt tay bà Ích ra rồi nói:

- Không, con không đi. Cô có chuyện gì giấu con phải không, cô có chuyện gì thì cô phải nói cho con biết, cô không được giấu con. Kể từ ngày anh Huy đi, cô chú già cả không ai chăm sóc. Con nợ anh Huy nhiều, nên phải trả, con có nghĩa vụ phải lo cho cô chú. Cô chú không được giấu con đâu...

Huyên nói xong liền túm lấy tay bà Ích, gạt tay bà ra rồi tự mở then cửa cổng đi vào sân. Bà Ích rơm rớm nước mắt, khóc tu tu van nài Huyên:

- Huyên ơi cô xin con, cô coi mày như con cái trong nhà nên mới nói vậy. Mày mà có mệnh hệ gì thì sau này cô chú biết nói thế nào với thằng Huy đây hả con?

Huyên nở nụ cười tươi rói, cô nói:

- Đấy nhé, cô chú nhận con làm con rồi đấy, chỉ chờ anh Huy nữa thôi. Anh Huy về rồi cô chú cho con làm con dâu của cô chú nhé!

Bà Ích gật đầu, nằng nặc nói:

- Con muốn gì cũng được nghe Huyên, chỉ cần con nghe cô, về ngay đi, đừng chần chừ thêm phút nào ở đây nữa...

Bà Ích vừa nói vừa khóc, Huyên lại càng lắc đầu:

- Không được, cô càng nói thế thì con càng thấy chuyện này không đơn giản. Cô chú gặp chuyện khó thì con phải giúp, con là con dâu của cô chú mà...

Huyên tinh nghịch nháy mắt, cô e hèm vài cái thật đáng yêu, rồi dựa theo cái ánh mắt hoảng loạn của bà Ích. Tìm ra cái hướng mà bà không muốn cô đi tới nhất, chính là gian khách.

Tiếng thuốc lào rít long sòng sọc vang lên ở trong nhà, có thứ âm thanh hát ngân nga tởm lợm giọng đàn ông, giọng của thằng Cường.

Thằng Cường nghe tiếng nhí nhéo bên ngoài, cũng hiếu kỳ lắm, nhưng vẫn thèm hơi thuốc lào nên phải rít xong một bi thì mới tính ra dòm.

Khi nó đang rít thuốc lào, chợt thấy Huyên bước vào.

Thằng Cường mở to hai mắt tròn xoe, nó nhìn thấy một cô cái xinh đẹp, chắc kém tuổi nó. Nên cũng chỉ gật gù hỏi dò:

- Cô là?

Huyên toan tự giới thiệu, thì bà Ích đã hồng hộc chạy từ sân vô trong nhà, sau đó giới thiệu thay cho Huyên, bà nói:

- Ôi nó là đứa cháu hàng xóm ấy mà, tính nó ngoan hiền, từ trước đến nay hay qua nhà giúp cô! Hôm nay nó qua đây để chăm hộ cô cái luống rau ở vườn sau đấy...

Cường gật đầu, cũng tỏ vẻ không quan tâm cho lắm. Vì suy cho cùng Huyên cũng chỉ là hàng xóm của bà Ích, chắc sang đây có chuyện gì đấy.

Nhiệm vụ của Cường được bà Thêm giao, là tìm kiếm người con gái thân quen với Huy. Người ấy vẫn chưa xuất hiện, Huyên tuy cũng là con gái, nhưng không phải là đối tượng mà Cường cần quan tâm nên gã cũng chỉ mặc kệ. Cường đoán rằng phải lâu lâu nữa thì chắc hẳn sẽ có một vài người bạn của Huy qua hỏi thăm, khi ấy Cường có thể dựa vào manh mối ấy mà điều tra ra một đối tượng thích hợp cho bà Thêm.

Cường tuy là anh em họ với Huy nhưng từ nhỏ đã ở khác huyện, vốn hai anh em ít chơi với nhau, nên cũng không rõ bạn bè của nhau có những ai. Thậm chí từ nhỏ đến lớn, ngoài việc lễ tết đến nhà nhau chúc vài câu, thì Cường chưa bao giờ gặp Huy riêng ở ngoài.

Chính vì vậy tình trạng của hai anh em rất xa cách, Cường cũng không biết rõ mối quan hệ của Huy. Bằng không chỉ cần Cường biết một chút manh mối thôi, là gã đã hành động từ lâu rồi.

Nhìn Cường với bộ dạng trịch thượng, lại còn là phận cháu mà dám nói với bà Ích như vậy. Huyên hơi tỏ ra bực mình, cô nói:

- Cô Ích, việc gì mà cô phải ăn nói thưa gửi với anh ta như vậy, anh ta đâu có đáng!

Rồi cô lại nhằm thẳng mặt Cường mà hỏi:

- Anh nói đi, anh là ai? Tại sao anh lại ở đây, có phải anh đang bắt ép cô Ích hay không? Tôi nói cho anh biết, từ khi anh Huy đi khỏi đây, hai cô chú không có người chăm nom đã rất khổ sở rồi. Người già cả như vậy mà anh cũng không buông tha, tôi đã hứa với anh Huy là chăm sóc cho hai cô chú. Anh mà động đến hai cô chú, là không xong với tôi đâu...

Cường toan châm đóm rít thêm bi nữa, thì liền trợn mắt ngoái đầu nhìn Huyên.

Gã buông cái ống điếu thuốc lào xuống, đặt lại vô bô. Rồi quay sang nhìn Huyên hỏi dồn:

- Cô có quen biết với anh Huy?

Huyên chống tay vào hông, hơi hất mặt vẻ bất mãn, nét mặt cô yêu kiều nói:

- Đúng! Cô chú còn nhận tôi là con dâu nữa đấy nhé, anh mà bắt nạt cô chú là không xong với tôi đâu...

Huyên nói được nửa chừng, thì bà Ích đã choáng váng ngã lăn xuống đất bất tỉnh. Bà Ích khi ngã xuống còn thều thào một câu:

- Con...

Rồi mới bất tỉnh hẳn.

Huyên ngơ ngác không hiểu chuyện gì, vội chạy tới đỡ bà Ích, hoảng hốt lay gọi bà:

- Trời ơi, cô Ích, cô làm sao thế này?

Rồi Huyên quay sang nhìn Cường dùng giọng quát nạt nói:

- Anh nói đi, anh là ai? Hay là đòi nợ thuê, nếu anh thiếu tiền thì tôi sẽ nói với ba mẹ tôi trả tiền cho anh, việc gì phải ép uổng cô chú như vậy?

Cường cười, gã xua tay nói:

- Không không em hiểu lầm rồi, anh là cháu họ của cô Ích, chứ nào có chuyện đòi nợ thuê gì đâu. Chắc cô sợ mất con dâu, nên không muốn em vào nhà, sợ anh tán tỉnh em, rồi em theo anh mà bỏ anh Huy nên mới làm vậy đấy!

Huyên bĩu môi nói:

- Hừ, người như anh mà cũng muốn tôi theo sao?

Huyên không cho là đúng, cô xoay qua xoa ấn đường, bấm thái dương lay lay cho bà Ích tỉnh lại.

Lát sau, hai mắt bà Ích chậm rãi mở ra, bà nhìn thấy Huyên thì chỉ biết lặng lẽ khóc rồi thở dài. Còn Huyên thì vẫn xoa bóp cho bà, cô nói:

- Trời ơi cháu còn tưởng là cô giấu cháu chuyện gì, thì ra là cô sợ mất con dâu đấy. Cô yên tâm đi, con mong làm con dâu của cô còn chẳng được, chỉ cần anh Huy vẫn quý con như hồi còn nhỏ, thì có dù người ta có buộc dây thừng trói con con vẫn về với cô mà!

Huyên nháy mắt, cô nở nụ cười sáng, hai chiếc răng khểnh duyên dáng nhếch lên sau làn môi đỏ hồng. Khuôn mặt xinh đẹp như hoa của cô khiến cho Cường cũng phải lặng cả người. Cường thầm tặc lưỡi cảm thấy tiếc hận, một phần tiếc hận vì số Huyên sinh ra đẹp người những có lẽ sắp yểu mạng, một phần tiếc hận là vì sao một người con gái đẹp như vậy lại yêu thích Huy, anh họ của gã.

Cường thở dài, nhìn bà Ích ngất đi thì cũng hiểu được phần nào. Có lẽ bà Ích sợ Cường sẽ ác độc ra tay hại người con gái này, nên mới cố sức ngăn cản Huyên vào đây. Cường cũng cảm thông cho suy nghĩ của bà, nhưng suy cho cùng thì Cường vẫn phải làm theo lời bà Thêm. Thời gian càng để dài, con ma kia sẽ giết chết hết hai ông bà. Đến lúc ấy thì bà Thêm cũng không cứu nổi, mà cả mạng Cường khéo cũng nguy to.

Vậy cho nên khi vừa biết tin Huyên chính là đối tượng mà gã đang tìm bấy lâu, thì Cường có vẻ có phần mừng rỡ còn nhiều hơn cả tiếc hận. Chờ nửa tháng trời nay thì gã cũng có ngày thu hái được thành quả.

Mỗi ngày gã ở đây đối mặt với hồn ma mà sợ phát khiếp. Có hôm gã đi ra giếng vục mặt xuống vại nước cạnh giếng rửa mặt, khi gã nhấc khuôn mặt mình lên, thì từ trong bóng nước, gã có thể nhìn thấy một bóng người con gái lập lòe đang nhòm xuống phía gã, từ ngay cái cây nhãn sau lưng gã. Cô ta ngồi trên cây, chăm chú nhìn gã bằng đôi mắt đen kinh khủng. Ánh nhìn chòng chọc khiến gã gai người đứng chôn chân.

Mỗi ngày trôi qua thì hồn ma ấy tra tấn những người trong nhà như một cực hình. Cường có cảm giác đôi hôm nữa thôi, là cả ba người trong căn nhà này sẽ không thể chịu nổi thêm nữa, dù con quỷ không giết người, nhưng cũng khiến cho người ta phải kiệt sức mà ngã gục.

Chính vì vậy, gã tiều tụy từng ngày, lòng gã nóng như lửa đốt không sao kìm được. Trong đầu gã chẳng nghĩ được việc gì khác ngoài việc phải tìm được người chết thay cho vợ chồng ông Hoài.

Gã mười chín tuổi, cũng trai tráng hừng hực, thấy gái xinh là cũng phơi phới lắm. Thế nhưng vì mấy hôm nay nghĩ nhiều, mà chính cái lúc Huyên bước vào, cô xinh đẹp như thế mà gã cũng chẳng thèm bận lòng.

Huyên đỡ bà Ích vô buồng nằm nghỉ, rồi mới quay ra phòng khách nói chuyện với Cường:

- Thế anh ở đây có việc gì? Anh nói anh là cháu trai của cô, mà từ trước tới nay tại sao tôi chưa từng nhìn thấy anh nhỉ?

Cường cười, gã nói:

- Anh sống từ nhỏ ở huyện bên kia, ít khi qua đây lắm. Đến hồi nhỏ hai anh em anh cũng ít chơi với anh, thì làm sao mà em biết được!

Huyên hơi cong cong môi, tỏ vẻ khó hiểu, cô nói:

- Rồi thì anh qua đây có việc gì? Tôi đoán là anh có việc gì đấy nên mới khiến cô Ích phải bận lòng đến như vậy?

Cường lắc đầu nói:

- Không hề, đúng như anh vừa nói khi nãy, chỉ có lý do ấy thôi!

Huyên lại lắc đầu không cho là đúng, cô nói:

- Không phải, lý do ấy đơn giản quá. Cô Ích thương tôi tôi biết, nhưng lý do ấy chưa đủ để khiến cho cô ấy làm như vậy đâu!

Cường hơi nghiêng đầu rồi hỏi:

- Vậy em thử đoán xem, là tại sao?

Huyên nói:

- Chắc chắn anh là kẻ đòi nợ thuê rồi!

Cường đảo mắt suy nghĩ một hồi, việc của gã là giờ phải làm sao mới có thể lấy được một phần quần áo của Huyên giao cho bà Thêm. Suy nghĩ một lúc, gã chợt chuyển giọng nghiêm mật:

- Thôi được rồi, anh đành nói thật vậy! Anh chính là đòi nợ thuê đây, cô Ích nợ ông chủ anh số tiền mấy chục triệu, mà không trả được. Nên mấy bữa nay anh phải ở dịt bên nhà cô chú không đi, chờ khi nào lấy được tiền thì ông chủ anh mới cho về...

Huyên nghe xong liền tròn mắt, cô vân về đầu ngón tay rồi suy nghĩ. Nhà cô làm nông, mấy chục triệu tuy không lớn nhưng cũng là to lắm. Cô nói:

- Vậy để tôi cố tìm cách xoay cho anh, mà tôi cũng cảm thấy lạ. Anh Huy từ hồi đi du học, hay gửi tiền về cho cô chú trang trải lắm mà, cũng đâu đến nỗi túng thiếu. Mà bình thường thì cô chú có tiêu gì đến tiền đâu mà lại nợ lớn thế được?

Cường tỏ vẻ rầu, thở dài rồi nói:

- Lẽ thường thì chắc đúng là như vậy! Nhưng đợt rồi chú Hoài vay ông chủ anh ít tiền để trồng vụ cam, chú mua cả cái vườn rộng mấy mẫu ở làng bên để trồng cam. Mà rủi sao mùa vụ đen quá, cam trồng chưa lớn mà giống chết sạch. Chú thua lỗ trắng tay, nợ cao quá mà không trả hết. Thú thực với em, ông chủ anh là người cho vay nặng lãi, nếu là vay thông thường thì còn chờ anh Huy gửi tiền về được. Chứ còn thì bây giờ lãi mẹ đẻ lãi con, lịch thanh toán lại gấp, nên chú Hoài mới đâm ra suy nghĩ đấy. Em thấy chưa, cô Ích mặt cũng tiều tụy thế kia cơ mà...

Mắt Huyên long lanh, rưng rưng nước hai hàng, cô nói:

- Hay để tôi qua nhà hỏi mượn bố tôi tiền, anh đừng làm khó cô chú ấy nữa, tội lắm!

Cường gật đầu nói:

- Được rồi, em giúp được cô chú ấy gấp thì anh cũng mừng. Em cứ cho cô chú ấy vay tạm rồi trả nợ cho đứt lãi, rồi sau anh Huy gửi tiền về trả em. Cũng không đi đâu mà thiệt...

Huyên gật đầu, mắt cô dần chuyển sang thiện cảm, nhìn Cường nói:

- Cũng may anh không giống ông chủ của anh, là người thấu tình đạt lý, chứ không thì...

Cường cười, gã tỏ vẻ thân thiện nói:

- Em yên tâm đi, anh là người tốt mà, rồi nhà em ở đâu, để anh qua lấy luôn cho tiện. Chứ anh ở bên này mệt người mà cũng tội cô chú lắm, cô chú cứ nhìn thấy mặt anh mà lại lo!

Huyên nói:

- Nhà tôi ở đầu làng, giờ thì anh đi theo tôi. Qua nhà gặp bố tôi để lấy tiền thử xem...

Huyên ngây thơ khờ dại, cô bước đi dẫn đường cho Cường đi theo. Còn Cường thì âm thầm nở nụ cười lạnh vì con cá đã sa lưới. Gã theo Huyên về nhà cô, trên quãng đường còn liên tục trò chuyện quan tâm, tỏ vẻ rất tử tế khiến Huyên yên tâm.

Về đến nhà, cô đã thấy ông Phúc đang đăm chiêu ngồi tính toán sổ sách gì đấy, đang nhập hàng kiểm hàng.

Hôm Phúc từ ngày chuyển ra ngoài này, buôn bán cũng khấm khá nên có của ăn của để. Nhà cửa cũng trang hoàng hơn xưa.

Ông Phúc đang tính toán sổ sách, chợt thấy Huyên dẫn một người đàn ông lạ tiến tới thì liền đặt sổ sách xuống đất, chợt hỏi:

- Huyên, ai thế hả con?

Huyên trỏ tay chỉ về phía Cường, giọng bẽn lẽn nói:

- Dạ đây là anh Cường...

Ông Phúc tỏ vẻ hơi bực mình, ông hơi nghi, có lẽ nào đây là là người yêu của Huyên. Con bé mới có tí tuổi đầu, mà đã dính vào yêu đương, vậy thì ông phải đánh cho què chân.

Đoạn ông hỏi:

- Rồi thì sao, nó có liên quan gì tới con?

Huyên sợ ông Phúc hiểu lầm, liền vội lắc đầu xua tay nói:

- Dạ không, anh Cường liên quan đến cô chú Hoài...

Huyên nói nửa chừng lại ấp úng, ông Phúc phải gằn giọng:

- Cô chú Hoài làm sao?

Huyên cúi đầu nói:

- Dạ cô chú ấy thiếu tiền người ta, giờ túng lắm, cần tiền gấp. Bố có tiền trả giúp cô chú ấy qua đận này đi bố, tội nghiệp cô chú ấy lắm!

Ông Phúc ngẩn người, chợt hiểu ra đôi chút, liền quay sang nhìn Cường rồi hỏi:

- Vợ chồng ông Hoài mượn tiền của cậu hả?

Cường lắc đầu xua tay vờ giải thích:

- Dạ không phải mượn tiền của cháu, mà là của ông chủ cháu!

Huyên ghé miệng sát tai ông Phúc nói nhỏ:

- Ông chủ của anh ta, là phường vay nặng lãi đấy bố. Bố trả giúp chú Hoài, rồi ít hôm nữa anh Huy gửi tiền về trả bố sau...

Ông Phúc suy nghĩ, rồi thở dài, lát sau gật đầu hỏi:

- Thôi được rồi, vậy vợ chồng ông Hoài nợ cậu bao nhiêu?

Cường gãi đầu gãi tai, tỏ vẻ khó xử rồi nói:

- Dạ cũng không nhiều, chỉ khoảng bốn mươi triệu thôi ạ!

Ông Phúc hoảng hốt, miệng thét lên:
- Cái gì? Những bốn mươi triệu?

Bốn mươi triệu có thể coi là số tiền toàn bộ gia sản mà ông tích cóp được. Ông Phúc nào có thể giao cả gia sản của mình ra, để trả nợ cho một gia đình hàng xóm được. Ông lắc đầu nói:

- Không được, cậu về đi. Tưởng nếu vài triệu bạc thì tôi còn giúp được, chứ mấy chục triệu như thế thì...

Huyên cúi gằm mặt, cô cũng bứt dứt lắm, lại xuống giọng năn nỉ ông Phúc:

- Hay là bố trả cho người ta vài triệu, thư thư tiền lãi cho vợ chồng chú Hoài, rồi thì anh Huy gửi tiền về trả nốt số còn lại?

Ông Phúc ngồi im ngẫm nghĩ, rồi quay qua hỏi Cường:

- Cậu nghĩ thế nào?

Cường đưa tay vê cằm, rồi gật đầu nói:

- Cũng được, nhưng cháu cần vật làm tin, như vàng bạc gì đó thì mới được. Ông chủ cháu thích những thứ ấy thì mới thuận, bằng không thì khó lắm...

Ông Phúc gãi đầu khó nghĩ, nói:

- Vàng bạc thì tôi tạm thời không có, hay là...

Ông chợt quay sang hỏi Huyên:

- Có phải con có đôi bông tai mẹ mới mua phải không? Hay là lấy ra đỡ tạm đi con?

Huyên ngẫm nghĩ, hai mắt chợt tươi sáng reo lên:

- Vâng đúng rồi, con giờ mới nghĩ ra. Đôi bông tai ấy con gói trong cái khăn quàng cổ của con, để giờ con lấy ra đưa cho anh ta...

Cường nghe thấy vậy thì liền mừng rỡ, như vớ được vàng, gã còn chêm thêm cho chắc chắn:

- Phải rồi, như thế cũng được. Mà em cho anh mượn nguyên cả cái khăn ấy nhé, không để vàng riêng nó lại rơi mất!

Huyên vui quá, cũng chẳng nghĩ ngợi gì nhiều nên gật đầu đáp ứng ngay. Cô chạy vào trong buồng của mình, rồi lấy ra một cái bọc, bên trong là chiếc khăn lụa quấn kĩ. Cô mở chiếc khăn lụa ra, đưa cho Cường kiểm chứng. Cường nhận lấy mở ra nhìn đôi bôi tai cho có lệ, rồi gật đầu vội nói:

- Thế này được rồi, thôi cháu đi đây. Chỗ này đủ tiền lãi cho hai tháng, hai tháng tới chắc cô chú Hoài sẽ có tiền trả cho ông chủ cháu, nên chú với cả em đây không cần phải nghĩ ngợi gì nhiều đâu!

Cường lại quay sang nhìn Huyên nói:

- À còn cái khăn này của em thì em cho anh mượn tạm nhé, quấn tạm đôi bông tai cho nó đỡ rơi ấy mà. Nay mai anh lại trả...

Huyên tin tưởng ngay, cô gật đầu đồng ý mà chẳng nghĩ ngợi gì.

Sau đó, Cường liền hối hả đi tới nhà bà Thêm. Căn nhà ở huyện Yên Mỹ, tại thôn Ốc Nhiêu, căn nhà tọa lạc ngay gần bến sông. Nơi ấy có hàng dài người dân xếp đứng chờ vào nhờ bà Thêm làm lễ. Từ ngày bà lập điện thờ chúa, có lắm người muốn dựa hơi bà mà cầu chuyện tài lộc, đường tình duyên, nên cửa bà lúc nào cũng thịnh hương khói lắm. Bà Thêm còn được mệnh danh là bà chúa cao tay trong vùng về việc trừ tà ma quỷ ám, khiến khí số làm ăn được thịnh vượng.

Cường bước đến cửa điện, chẳng chờ xếp hàng đã xông thẳng vào trong. Bà Thêm vừa nom thấy bóng Cường, thì đã vội chồm dậy, đuổi ngay cái người đang ngồi thờ điện chờ bà làm lễ ở dưới ra ngoài. Rồi lệnh cho mấy đứa ở là giải tán hết đám đông, ngày hôm này bà không làm nữa.

Dáng bà Thêm lòng khòng, điệu như một bà già ốm sắp chết. Tóc mai dụng hết, mái tóc bạc trắng. Bà dùng giọng khàn khàn hỏi Cường:

- Thế nào rồi, rồi mày tìm được người nào như tao nói không?

Cường gật đầu, vui vẻ nói:

- Dạ có tìm được, còn đem cả vật về cho bà đây!

Nói xong Cường xòe tay đưa ra tấm khăn lụa, bà Thêm nheo mắt, rồi chợt chồm tới vồ lấy tấm khăn lụa. Giọng bà ta vui mừng nói:

- Phải rồi, tốt lắm, họ nhà mình được cứu rồi! Cái khăn này tao vừa nom là đã thấy nó hợp khí số, mà làm phép bỏ bùa là linh lắm!

Bà Thêm trợn mắt rồi nói:

- Rồi nhà con bé ấy ở đâu?

Cường nói:

- Nhà cô ta lại ở ngay trước cái giếng làng bên ấy mới hay chứ bà!

Bà Thêm lẩm nhẩm, quay sang bấm bấm đốt ngón tay rồi mừng rỡ nói:

- Thôi đúng là vận số rồi, nhà nó ngay gần chỗ con quỷ chết! Vậy thì phép càng linh, chỉ dăm hôm thôi là thành!

Rồi bà quay sang nhìn Cường rồi hối:

- Mày phải hối vợ chồng thằng Hoài chuyển lên thành phố mà ở, rồi thì tiền nong gì tao lo tất. Nhắm luôn một căn nhà trên ấy cho vợ chồng nó đi, dăm bữa nữa tao gửi tiền!

Bà Thêm từ hồi lập điện, tiền bạc dư giả lắm, cho nên việc lần này bà vung không tiếc tay. Miễn sao cho xong chuyện là được.

Thằng Cường mừng rơn, qua nhà ông Hoài, thúc hai ông bà chuyển đi vì thủ tục đã xong rồi.

Bà Ích mắt rầu rầu, nhìn về hướng nhà Huyên mà khóc ròng. Sau hôm ấy thì gia đình bà cũng bị ép chuyển lên thành phố ở. Bà sau đấy cũng không còn biết tin tức gì trong làng nữa. Ít bữa sau hỏi dò bà Thêm, rồi mới tra ra được thân thế của con quỷ ám ảnh nhà bà chính là Yến, là người yêu cũ của Huy. Rồi từ đấy mới biết được ý nghĩa trong mảnh giấy, là vì sao lại có chuyện chữ có ghi "con dâu hiếu kính bố mẹ!" Chắc cũng là vì hồn ma của Yến hồi còn sống vẫn muốn được trọn vẹn chuyện tình với Huy, nên sau khi chết đi vẫn muốn làm liều.

Bà Ích không trách Yến, mà chỉ cảm thấy thương cảm cho số phận của cô. Rồi ngày Huy len lén về nước mà không báo cho bà biết, bà không ngờ là lại xảy ra cớ sự như vậy.

Lúc này đây, nhìn Huy xoa bóp cho ông Hoài, mà bà chỉ biết khóc ròng. Vì bà biết rằng, Huy đã vô tình vướng vào lời nguyền không sao dứt ra nổi. Hồn ma của Yến vốn đã hết cơ hội, vậy mà giờ đây nó lại có thể quay trở lại ám ảnh gia đình bà, chỉ vì một lỗi lầm của bà.

Bà chỉ tiếc hận cho số phận của Huyên. Vài tháng trước, bà có nghe tin Huyên đã chết, con bé chết thương tâm lắm, bị hồn ma của Yến quần đả dưới ao cho đến chết. Chính miệng bà Thêm kể lại, rằng Huyên bị hồn ma của Yến lôi xuống giếng mà giết, giống như bao người khác. Còn về việc tại sao lâu như vậy mà hồn ma của Yến mới hành động, thì bà Thêm giải thích rằng. Yến muốn trả đũa Huyên nên mới ám ảnh cô đến sống dở chết dở rồi mới giết.

Bà Ích thương cảm lắm, nghĩ đến Huyên mà chỉ muốn khóc, tội nghiệp cho cô. Huyên ngây thơ khờ dại, lại dễ tin người, tại bà, tại Huy mà cô phải chết.

Huy nghe xong câu chuyện của bà Ích kể, mà cũng bùi ngùi lạc giọng nói:

- Con thương Huyên quá, mà cũng không dám trách Yến, chỉ tại con thôi. Giờ con mà chết, để trả hết lỗi lầm cho Yến con cũng cam. Chỉ tội cho bố mẹ vì con mà phải trả nợ thay thôi...

Nói xong Huy gạt nước mắt, rồi quay sang hỏi:

- Nhà bà Thêm ở đâu? Mẹ có số của bà không để con gọi, phải có cách gì thì mới giải quyết được trọn vẹn đôi đường chứ?

Bà Ích thở dài nói:

- Ngày ấy bà Thêm cũng nói rồi, sau khi dùng cái cách cho con Huyên thế thân thì cho dù con có về cũng hết đường giải, phải chịu thôi con ạ. Số kiếp đến đâu hay đến đấy, ngày mai mẹ đi lễ chùa, mong sao cửa phật thanh tịnh, khéo lại giúp được phần nào!

Khanh khách!

Bà Ích đang nói, thì chợt có âm thanh cắt ngang. Cái bóng đèn điện phụt tắt, Huy hoảng hồn, anh vội hét lên:

- Yến, là Yến phải không em?

Không có âm thanh đáp lại, trong nhà đèn điện bị tắt nên không gian tối đen như mực. Thi thoảng bóng đèn lại lập lòe sáng lên cứ như trong bar. Huy cố dõi mắt nhìn, nhìn về hướng ông Hoài. Thì từ lúc nào, đã thấy có bóng người con gái, ngồi gần ông Hoài, tóc xõa, không rõ hình thù khuôn mặt. Cái lọn tóc đang thò vào trong cổ ông Hoài như một cánh tay, bịt kín lấy cổ ông.

Ông Hoài hua tay, muốn lôi lọn tóc ấy ra, nhưng lọn tóc ấy như một thứ vô hình mà tay ông không sao chạm được. Ông chỉ giãy lên, cố sức chống chọi muốn ngộp thở.

Huy gào lên:

- Yến, em tha cho bố anh đi, lấy mạng của anh đây này!

Anh lao đến ôm chặt ông Hoài, cố sức lôi lọn tóc từ cổ ông ra, đẩy cái thân người ngồi gần ông. Nhưng anh đẩy mãi mà chỉ đẩy vào khoảng không, cái thân người ấy vẫn ngồi đấy, lùi lũi như một thứ vô tri.

Rồi nó chậm rãi, dần dần ngửa cái đầu lên, lồ lộ dần ra cái khuôn mặt trắng bệch kinh tởm, đôi mắt đen vô hồn sâu hoắm. Lọn tóc dài đang dần vươn đến vuốt ve khuôn mặt Huy, nó khẽ thì thào nói:

- Anh Huy, đến gần em đi...

Giọng nói của Yến, nhưng lại có chút gì đó pha tạp của Huyên. Rồi cái hồn ma ấy lại chợt chuyển sang cười khanh khách, khuôn mặt vẫn là của Yến nhưng giọng lại của Huyên, nó nói:

- Anh Huy, em thích anh, sao anh không đáp lại tình cảm của em?

Huy gào lên:

- Huyên, là em đấy ư

20 0
Khánh Ly | Chat Online Report
Like nè =))
Nhớ trả bằng đánh giá 5 sao nha ><
2 0
Ziin Ziin | Chat Online Report
like này anh thiên
#Duật 
1 0
Nguyễn hoàng linh | Chat Online Report
@.@ like
1 0
Thảo Phạm | Chat Online Report
ủa đáng sợ zữ
1 0
T2P.Thaor | Chat Online Report
like nè
1 0
Người có hai chân | Chat Online Report
Like, trả he, thanks...
Uầy tối mờ còn đọc này chắc đập đầu du gối chớt, kinh hãi tột độ:((((((((((
#Cam_sợ_dyma
2 0
Sứa | Chat Online Report
Tui thik đọc tr ma :>>> ..... Nhưng đừng ai dọa ma tui T_T
1 0
sc vlogs | Chat Online Report
thấy cũng hay
2 0
Bitch_♕ | Chat Online Report
Vãi chưởng! vừa dài vừa sợ. Mà chắc mị sợ hơ hơ, đọc mỏi vừa mỏi mắt vừa mỏi tay.
Like -> Trả
1 0
Bánh Tráng Sữa | Chat Online Report
Đang đọc và tự dưng thấy ảnh con ma.Phản ứng của T:/Uả,đm,làm tao hết hồn,sợ muốn rụng lồn hà/
0 0
Xem thêm 10 bình luận tiếp theo
Đăng nhập tài khoản để có thể bình luận cho nội dung này!

Đăng ký | Đăng nhập

trần hạo thiên
Link | Report
2020-03-21 14:06:35
Chat Online
TRUYỀN THUYẾT MA TRÙNG

Ở ngay đầu làng ngày hôm nay, người ta đột nhiên phát hiện ra một cái xác bị đốt cháy đen nhìn không rõ mặt mũi. Cái xác ấy cao chừng mét rưỡi, thân người mảnh dẻ lại có lơ xơ những sợi tóc dài hơi quăn quăn. Người ta phải nhìn kĩ lắm thì mới phần nào đoán ra được có lẽ người bị thiêu rụi này là một người phụ nữ, hơn nữa còn là một người phụ nữ rất trẻ.

Dân làng bu vào chỗ ấy, vây quanh đông lắm. Người ta không biết tại sao lại có cái xác này ở đây, và rằng tại sao xác người phụ nữ này lại bị đốt cháy một cách dã man đến như vậy.

***

truyen-thuyet-ma-trung

Nghe tin người làng báo, ông Đồng là trưởng thôn phụ trách việc công đã nhanh chóng xuất hiện. Mặt ông ta đỏ bừng bừng thở dốc, hẳn là ông ta vừa mới trải qua một chầu rượu say nhòe rồi mới có mặt ở đây.

- Tất cả tránh hết ra xem nào, để người có thẩm quyền như tôi vào giải quyết!

Ông Đồng hét to, vừa đi vừa loạng choạng trực muốn ngã dúi xuống đất.

Vừa nhìn thấy cái bản mặt của ông Đồng xuất hiện, là đám người làng lập tức chuyển sang bu lấy ông kể lể. Có người trình báo nói hăng quá còn văng vãi cả nước bọt tứ tung:

- Sáng nay tôi vừa dắt trâu từ nhà ra đồng, thì đã thấy cái xác nó nằm ở đây rồi. Khổ thân cái người chết cháy, không biết cái quân ác độc dã man nào mà nó lại ra tay tàn bạo đến như thế!

Một người đàn ông vừa cầm cái thừng kéo con trâu, vừa chống tay một bên chỉ trỏ vào cái xác rồi nói:

- Tối qua tôi thấy lửa cháy rừng rực ở chỗ này này, còn tưởng là đứa nào đốt rơm cơ đấy. Hóa ra là chúng nó thiêu người chứ chẳng phải thiêu rơm à?

Một người đàn bà chanh chua cũng xen vào cuộc kể lể:

- Nhìn cái dáng người này, thì khéo là người làng khác chứ chẳng phải làng mình. Bởi làng mình thì làm gì có ai lại dám ra đồng vào ban đêm thế này!

Ông Đồng lắc đầu đến mấy lượt cho thật tỉnh hơi men rồi mới chợt quát to:

- Tất cả im hết đi, toàn nói vớ nói vẩn không có cái gì liên quan đến vấn đề cả!

Nói xong, ông Đồng lại nháo nhác nhìn quanh như tìm kiếm ai đó, rồi chợt rung vai cười hưng phấn chỉ về một phía gọi to:

- Cái thằng Quân đây rồi, mày phong tỏa hết chỗ này lại cho chú! Để lát chú đi trình báo trên xã, nhanh lên không người làng lùa trâu đi qua lại hỏng hết hiện trường bây giờ!

Một người đi ra từ trong đám đông, theo hướng mà ông Đồng vừa chỉ. Đó là một người thanh niên độ chừng hai mươi hai tuổi, lưng rộng dáng cao, có thân hình bệ vệ to lớn. Người này tên là Quân, là dân quân tự vệ của Vũ Thôn. Quân bỏ học từ nhỏ nên chữ nghĩa chẳng có, chỉ chuyên đi làm thuê quét vôi vữa khắp xã. Được dịp tuyển dân quân, ông Đồng thấy Quân to khỏe nên tuyển ngay anh ta vào đội dân quân tự vệ của thôn vì tính Quân vừa cù lì lại dễ sai bảo.

Nghe tiếng ông Đồng gọi mình, Quân đang ngồi xổm một góc quan sát cái xác cũng phải đứng dậy lùi lũi đi về phía ông, đầu hơi nghiêng nghiêng ra chừng không hiểu ý.

Ông Đồng thấy Quân dường như chưa rõ thì liền nhắc lại:

- Mày phong tỏa hiện trường lại cho chú, lấy mấy cái dây thừng buộc với bốn cái cọc gỗ rồi đóng cố định bốn góc vào để chắn cho người ta không dắt trâu qua! Rồi giải tán hết đám đông đi...

Quân nghiêm người hét to:

- Vâng thưa chú Đồng, cháu đi làm ngay đây!

Ông Đồng hơi giật mình vì hành động của Quân. Ông trợn mắt liếc xéo qua lừ anh ta một cái. Sau đó nhìn đám người làng rồi nói:

- Thôi, giờ thì ai về nhà nấy cả đi, ai có ra đồng thì nhớ là dắt trâu vòng qua chỗ này đấy biết chửa? Kẻo phá nát hiện trường là tôi kêu dân phòng kéo lên trên xã nhốt dăm bữa nửa tháng chứ chẳng chơi đâu. Cái tội phá nát hiện trường thì phải quy cho là đồng phạm với cái lũ tội phạm...

Nói xong, ông Đồng chân đi bắt chéo loạng choạng gật gù lao về phía cái chỗ xe đạp dựng gần gốc cây nhãn. Vì vừa rồi ông ta thấy dân tình bu ở quanh cái xác đông lắm nên mới gác tạm cái xe đạp vào thân cây ấy để đi xem xét nhanh cho kịp việc.

Ông Đồng trèo lên xe đạp rồi đạp xe đi mất hút ở cuối con đường mòn của thôn.

Đợi ông Đồng vừa đi khuất, Quân cũng hì hục đem mấy cái cọc gỗ chôn xuống dưới đất, rồi bắt đầu căng dây thừng xung quanh để đòi bảo vệ hiện trường.

Đến trưa, ông Đồng mới về. Lần này ông ta dẫn theo cả một đám người ở xã Cộng Hòa, nào là chủ tịch, phó chủ tịch, bí thư rồi đến cả trưởng công an xã để bọn họ về xem xét.

Nghe tin có người trong xã chết, ở trên huyện cũng cử công an tuyến huyện xuống để điều tra, nhưng cũng phải đến chiều thì mới xuống đến nơi. Trong thời gian ấy, cấp huyện ra lệnh cho cấp xã phải bảo vệ hiện trường và thu thập thông tin để khi có người phụ trách xuống thì còn báo cáo.

Ông Đồng hớn hở lắm, chạy lăng xăng khắp làng để hỏi han, vì nếu như ông mà moi móc được chút tin tức gì thì khéo lại lập công lớn. Cả làng Vũ Thôn đều bấn loạn, có người thì thào nói với nhau rằng:

- Cái xác chết này hệt như cái xác chết một năm trước vào dịp tết, cũng bị thiêu cháy đen hết cả người. Nhưng mà vụ việc ấy xảy ra ở Dương Thôn chứ chẳng phải là ở Vũ Thôn. Nghe bên Dương Thôn cũng đồn là mấy tháng trước cũng có đến vài người chết như vậy mà không rõ lý do. Giờ thì sự việc lan cả từ bên ấy sang bên này rồi cơ đấy!

Người khác lại nói:

- Nghe người ta đồn, cứ mỗi lần chuẩn bị có người chết cháy, là cả thôn bên ấy đều ngửi thấy cái mùi khét, mà khét lắm nhé, khét như mùi đốt nhựa mà cũng chẳng bằng đâu!

Một người lại gật gù nói:

- Thôn mình xưa nay có cái tục là cấm có ai đi đêm bao giờ, vì giờ ban đêm là giờ mà trùng đi bắt người. Ngày xưa làng mình chết mấy vụ như thế nên người ta kiêng lắm, bởi thế cho nên cái người chết cháy này không thể là người làng mình.

Người làng cứ râm ran bàn tán xôn xao, đến chiều thì ở trên huyện cử xuống một đội điều tra gồm ba người. Một người là trung úy công an Trần Chí Kiên, một người là thiếu úy Đinh Xuân Dũng còn một người phụ nữ nữa cũng khá trẻ đẹp mặc sắc phục công an là thiếu úy Hoàng Kiều Như...

Ba người được phòng cảnh sát hình sự thuộc công an huyện Hưng Hà cho xuống để đón đầu điều tra, nếu không tìm ra manh mối thì còn phải mời cả công an tỉnh Thái Bình, công an trung ương về chứ không phải là việc nhỏ.

Việc Dương thôn mấy năm nay có nhiều vụ án xác người chết cháy đen mà người ta không tìm ra lý do. Giờ sự việc lan cả sang Vũ thôn ở ngay cạnh đấy càng khiến cho dân xã Cộng Hòa hoang mang hơn. Có độ mấy nhà còn vì việc ấy mà còn bỏ làng chạy lên vùng cao làm ăn mà chẳng về nữa.

Nghe tin trên huyện cử ba người công an về, ông Đồng mừng lắm, chạy ra đón ngay ở đầu làng rồi tay bắt mặt mừng.

Kiên xuống xe đầu tiên, đi trước hai người còn lại lập tức tiến đến hiện trường để xem xét. Dũng thì lái xe vòng qua một bên còn Kiều Như thì cắp một cái cặp sát nách đang cầm một cuốn sổ gì đó để ghi chép lại vụ việc.

Ông Đồng được dịp vui sướng cười toe toét, cứ bám sau lưng Kiên mà kể lể:

- Được tin ba đồng chí xuống điều tra là tôi đã thu thập thông tin khắp làng rồi đấy. Làng này không có ai mất tích, vậy nên cái xác cháy đen này hẳn chỉ có thể là người làng khác chứ chẳng phải làng tôi.

Nghe ông Đồng giãi bày, Kiên hơi nhau mày suy nghĩ đến một vấn đề gì đó. Anh chui vào bên trong hiện trường, đeo găng tay cao su vào bàn tay rồi bắt đầu xem xét cái xác thật kĩ lưỡng.

Cái xác này là cái xác của một người phụ nữ, qua một số đồ vật trên người cô ta thì có thể đoán được cô ta vào độ hai mươi hai, hai mươi ba tuổi gì đó thôi. Chân cô ta đi giày cao gót và đã bị cháy đen mất một nửa, trên mặt đeo một cặp kính cận cũng đã bị cháy gần hết. Qua nhận dạng sơ bộ cho thấy, người phụ nữ này rất có thể là bị đánh gục ở sau gáy, rồi hung thủ mới bắt đầu ra tay thiêu đốt cô ta. Không những vậy còn là thiêu sống cô ta chứ không phải là chết rồi mới hỏa thiêu.

Kiều Như đứng một bên ghi chép hiện trường, xong một lượt rồi chợt đi đến gần Kiên ghé sát tai anh và hỏi:

- Vụ án này giống hệt ba vụ án trước đó ở Dương Thôn, tình tiết không có gì thay đổi. Điểm khác lạ ở đây là Dương Thôn trước đây đều có người mất tích, còn sự việc lần này lại xảy ra ở Vũ Thôn nhưng lại cũng không phải là người trong thôn.

Kiên cũng gật đầu nói:

- Đúng vậy, tựu chung các cái xác đều có liên quan đến một cách giết người của kẻ sát nhân. Tên này rất có thể là một kẻ cuồng tín. Chuyên án DT26 này được lập ra cách đây ba tháng rồi, vậy mà vẫn chưa có manh mối nào để có thể tìm ra được hung thủ.

Dũng cũng vừa mới từ trên xe bước xuống, anh ta đảo mắt nhìn cái xác một lượt rồi nhìn Kiên nói:

- Vấn đề khó ở đây là việc các nạn nhân giường như đều không có mâu thuẫn gì với ai. Và kẻ sát nhân này ra tay hình như cũng chỉ như là một sở thích thú tính của hắn ta vậy!

Kiên lắc đầu không cho là đúng nói:

- Nếu chỉ là sở thích thì không hẳn, bởi vì các đối tượng mà hắn lựa chọn, lại chính là các cô gái đều còn rất trẻ, hơn nữa đều có một chiều cao quy chuẩn chung là khoảng một mét năm mươi.

Kiều Như chợt suy nghĩ đến một vấn đề gì đó, cô chợt nói:

- Hay là hung thủ muốn giết cô ta ở Dương thôn, nhưng vì sự việc bị vượt ngoài kế hoạch của hắn ta nên nạn nhân mới bị chạy đến đây. Sau đó hắn vì sợ bại lộ nên đã không kiêng kị gì hết mà giết nạn nhân ngay tại chỗ này?

Kiên gật đầu:

- Suy đoán của em rất đúng, rất có khả năng này! Cấp trên ra lệnh cho chúng ta phải báo cáo lại tối đa trong vòng bảy ngày nữa. Theo anh nghĩ, chúng ta nên nằm vùng ở đây một thời gian để điều tra sự việc thì mới kịp được!

Kiều Như cũng gật đầu đồng tình:

- Đúng vậy, nằm vùng là phương án tối ưu nhất. Hơn nữa em nghĩ để tránh hung thủ nghi ngờ, chúng ta nằm vùng ở ngay Vũ Thôn này chứ không phải ở Dương Thôn. Nếu chúng ta nằm vùng ở đây, gã hung thủ ở Dương Thôn sẽ không biết được. Vụ việc con cá lọt lưới hắn giết lan sang cả Vũ Thôn này rất có thể chỉ là một sự sơ xuất của hắn ta mà thôi.

Dũng lại hỏi:

- Vậy còn cái xác này thì sao?

Kiên trầm ngâm suy nghĩ một lúc rồi mới trả lời:

- Trước hết chúng ta đem xác nạn nhân chuyển về cục giám định pháp y để xác minh thân phận, đồng thời cử một người bí mật qua Dương Thôn dò xét xem có ai bị mất tích hay không, tránh việc nằm vùng bị bại lộ.

Nghe Kiên bài trí, cả hai người còn lại đều đồng ý nghe theo.

Sau đó, cả ba người đồng loạt rời khỏi hiện trường mang theo cái xác về cục công an tỉnh Thái Bình.

Hai hôm sau, cả ba người đều trở lại một cách bí mật và mặc thường phục. Họ cải trang thành ba người bán đổ một xe cam sành ở ngay đầu thôn, rồi lân la hỏi thuê một căn nhà vắng ở trong thôn để tiện bề hành sự. Nhưng thật không may cho họ là học không thể thuê được căn nhà ấy vì người chủ căn nhà ấy bệnh nặng nên người nhà không tiếp.

Cuối cùng bất đắc dĩ, ông Đồng vào sẩm tối đêm hôm ấy được đám người của Kiên triệu tập ra nhà văn hóa của thôn để bàn bạc.

Nhìn thấy mấy người Kiên, ban đầu ông Đồng còn hơi ngờ ngợ vì đúng là trước đó ông mới chỉ gặp họ có đúng một lần, mà lại chỉ gặp thoáng qua một chốc rồi họ đi ngay. Lần này đám người của Kiên về chỉ mặc thường phục, lại đứng ở đầu nhà văn hóa của thôn không tự giới thiệu nên ông Đồng cứ ngỡ mình gặp phải người lạ. Phải đến khi Kiên kéo ông ta quay lại nói thầm vào tai ông ta mật lệnh của cấp trên thì ông ta mới biết.

- Ôi! Thì ra là đồng chí công an huyện đấy à? Vậy mà tôi không nhận ra...

Kiên đưa ngón tay trỏ lên trước miệng ra giấu suỵt khẽ khàng nói:

- Ông nhỏ tiếng thôi! Bại lộ hết sự việc bây giờ, giờ chúng tôi cần ông sắp xếp cho một chỗ nghỉ ngơi tạm thời trong làng để nằm vùng điều tra, phải thật bí mật đấy ông biết chưa?

Ông Đồng hơi ngẩn người, rồi chợt như hiểu ra. Ông ta vội vã hồ hởi nói:

- Chuyện đấy thì không khó gì, mấy đồng chí cứ đến nhà tôi ở mấy hôm. Thôi, đi nhanh lên không kẻo trời tối mất!

Ông Đồng nói xong liền quay đầu, kéo tay Kiên đi theo cùng. Thì Kiên liền giữ tay ông ta lại rồi nói:

- Chúng tôi tạm thời chưa đi theo ông được, tối nay chúng tôi còn phải tranh thủ điều tra. Đến đêm khoảng hơn mười giờ ông lại ra đây đón chúng tôi về nhà ông nghỉ tạm.

Ông Đồng nghe thấy thế liền không đồng tình. Ông ta hoảng sợ xua tay nói:

- Không được đâu! Người làng này có cái lệ là trời tối thì không được đi ra ngoài vì sợ trùng bắt. Các đồng chí cũng nên thế, đi theo tôi về nhà nghỉ ngơi đi, rồi ngày mai đi điều tra vào lúc sáng sớm cũng được!

Nghe ông Đồng nói vậy, Dũng liền liếm môi hiếu kỳ hỏi:

- Trùng bắt à? Trùng là cái gì mà người làng ông sợ thế?

Kiên cũng gật đầu tỏ vẻ khó tin nói:

- Việc này liên quan đến án mạng người, không đùa được đâu, ông đừng có mà linh tinh với chúng tôi nhé!

Ông Đồng giãy nảy lên nói:

- Tôi nói thật chứ nào có chuyện nói đùa. Làng này ngày xưa có cái truyền thuyết về cái giống ấy thật. Mà nghiệm mấy đời nay dòng họ nhà tôi cũng cấm có sai bao giờ!

Kiều Như cũng rất hứng thú với việc này, cô liền nói:

- Vậy ông mau kể rõ mọi chuyện cho chúng tôi biết đi. Kể càng chi tiết càng tốt!

Ông Đồng nháo nhác nhìn xung quanh một chặp rồi nói:

- Thôi được rồi, kể thì cũng được thôi. Nhưng giờ đã sắp tối, sắp đến cái giờ cấm kị của làng rồi. Mấy đồng chí cứ theo tôi về nhà, lo cơm nước xong xuôi đã, rồi thì để đóng cửa ngồi trong nhà tôi kể cho mà nghe.

Thấy ông Đồng cứ nằng nặc khẳng định, đám người của Kiên không biết làm cách nào khác đành phải nghe theo. Bọn họ theo chân ông Đồng đi về nhà ông ta.

Về đến nhà, vợ ông Đồng là bà Chì, nhìn thấy chồng dẫn theo ba người rất trẻ về nhà, hơn nữa lại còn nói chuyện rất khách sáo thì liền biết là khách quý. Không chờ chồng dặn, bà Chì đã nhanh chóng thịt gà làm cơm tươm tất để đãi khách.

Khi bà Chì làm xong mâm cơm, bê mâm lên nhà trên là cũng vừa lúc trời đổ tối sầm. Bà Chì cho gà lên chuồng, sau đó đóng cửa cổng, cửa nhà lại. Rồi dặn cái Liễu con gái bà cũng ngừng việc vãi lúa ngoài sân mà nhanh chân vào nhà trên để cài then.

Cả nhà quây quần bên mâm cơm, trong đó có rất nhiều món quê mà nhà ông Đồng đem ra thết đãi ba người Kiên, Kiều Như và Dũng.

Trong mâm cơm quây quần, Dũng vừa gắp xong miếng thịt gà vào trong bát thì liền bỏ đôi đũa đặt xuống cạnh mâm, nhìn ông Đồng với vẻ sốt ruột rồi hỏi:

- Được rồi! Giờ thì chúng tôi đều đã ở trong nhà theo tục lệ của làng. Ông có thể đem việc ấy kể cho chúng tôi biết được chưa?

Hai người Kiên với Kiều Như cũng dừng hẳn gắp thức ăn, chăm chú nhìn ông Đồng và chờ ông ta giải thích.

Ông Đồng đem cái đũa quẹt qua miệng đến mấy lần để lau mỡ, rồi mới suýt xoa nói:

- Tôi nói các đồng chí ở trên huyện lại không tin, lại cho là dân Vũ Thôn chúng tôi mê tín, chứ quả thực là chuyện này có thật. Nó được để lại cái tục này từ thời cụ cố tôi kia, cho đến bây giờ thì cũng chưa từng có ai dám phạm vào. Mà người có từng thử phạm vào cái quy tắc ấy thì giờ cũng không còn sống để mà kể lại nữa.

Cái Liễu con gái ông Đồng ngồi bên cạnh bố cũng gật đầu phụ họa nói theo:

- Phải đấy các anh chị ạ! Hồi bé em còn tận mắt trông thấy có lần trùng bắt người nữa cơ mà!

Kiên hơi khẩn trương, giọng anh gấp gáp hỏi dồn:

- Thế trùng nó là cái gì? Ông giải thích rõ cho chúng tôi biết xem nào? Ông cứ vòng vo tam quốc mãi làm chúng tôi chẳng hiểu cái gì cả.

Ông Đồng cười, gãi đầu gãi tai nói:

- Thì cũng phải để tôi kể ngọn ngành mới rõ mọi chuyện được chứ! Liễu, đi vào trong buồng lấy mấy tập ảnh cũ của ông bà ra đây cho bố!

Nghe ông Đồng gọi, Liễu đang ăn liền vội bỏ bát cơm xuống mâm, rồi lẹ làng đứng dậy chạy vô buồng trong lấy ra một xấp ảnh rất cũ kĩ đen trắng, rồi đưa cho ông ta.

Ông Đồng đón lấy xấp ảnh, rồi nhấp một ngụm rượu cay xè nhăn trán rồi mới bắt đầu kể chuyện:

- Trùng này có lời kể từ xa lắm rồi, từ thời cụ nội tôi mà vẫn còn chỉ biết nó là cái tục không biết bắt đầu từ đâu. Nghe nói nó bắt nguồn từ cái nghiệp mà tổ tiên dòng họ cái người khai khẩn ra đất này. Người này vì khi sống trộm nhiều của cải bất nhân, nên khi chết bị người âm cho trùng về bắt hết con cháu cho tuyệt tử tuyệt tôn. Việc nếu chỉ có thế thì không nói làm gì, nhưng nghe đồn là con cháu người này khi chết đi, lại còn báo nhầm sang tên của người họ khác, thành ra là trùng cứ bắt nhầm, bắt loạn hết cả làng. Sau cùng thi nó không kiêng kị gì bắt theo tên họ nữa, mà cứ người nào ở trong Vũ Thôn này ban đêm mà ra ngoài là nó bắt tất!

Bà Chì cũng tiếp lời chồng:

- Phải đấy các chú ạ, người mà bị trùng bắt chết đáng sợ lắm. Miệng cứ há hốc hết cả ra, mà da thịt nó cứ nhợt nhạt hết cả lên. Tôi có thằng cháu họ, cũng phá lệ đi đêm về, thế mà cũng chỉ vì uống rượu thôi đấy, vừa về đến cổng là lăn ra chết đến nhăn răng.

Liễu cũng nói:

- Sau hôm anh ấy chết, trùng vẫn chưa chịu tha các anh chị ạ. Người nhà em đêm hôm nào cũng nghe thấy tiếng anh ấy gọi ra mở cửa. Là do trùng hóa thành, muốn lừa người nhà ra ngoài để nó bắt nốt đấy! Sợ lắm...

Ông Đồng hơi gật gù, lại kể thêm:

- Tôi nghe nói ở vùng khác hình như cũng có trùng. Chúng xuất hiện khi nhà mới có người chết, và thường hay hóa thành giống chim lợn đậu ở bờ rào ấy. Rồi đêm đến khi người ta ngủ say, chúng giả giọng người thân hay bạn bè người trong nhà gọi cửa. Nếu người ta mà đáp lại trả lời là chết với chúng ngay!

Ông Đồng vừa kể, lại vừa đem xấp ảnh cầm trên tay ra chỉ trỏ để thuyết trình:

- Đây này, ảnh này là ảnh bà nội tôi, cũng là cụ nội của con bé Liễu. Hôm ấy cũng chính mắt con Liễu nó nhìn thấy trùng bắt người. Liễu, kể lại cho các anh chị nghe đi con...

Ông Đồng vừa nói vừa hối Liễu kể lại tường tận.

Liễu tranh thủ uống một ngụm canh rồi cũng bắt đầu kể rành rọt:

- Em nhìn thấy thật đấy mấy anh chị ạ, hôm ấy cụ nội em sống chết đòi ra ngoài vại nước ở chỗ đầu sân. Cụ kêu là cụ nghe thấy tiếng ông gọi, cụ bảo là cụ nghe thấy cụ ông kêu cứu, là ra nhanh lên không cụ ông bị trùng nó bắt chết mất. Mà cụ ông thì lúc ấy vẫn ở trong buồng ngủ rõ ràng mà lại. Thế mà cụ bà như ma xui quỷ khiến thế nào, cứ đâm đầu ra thôi. Thế là ôi thôi, cụ ra ngoài chưa được chục bước thì em thấy có cái bóng lửa lập lòe ở chỗ bờ rào. Nó chồm về phía cụ, rồi cụ ngã lăn ra ở sân, miệng há hốc hết cả ra, mắt mở to mà da nhợt nhạt như người chết trôi. Lúc ấy bố mẹ em đi vắng hết, có mỗi ông bà ở nhà thôi. Em còn bé nên có biết cái gì đâu. Chỉ đòi ra kéo cụ vào nhưng ông bà em không cho. Đến sáng hôm sau mới có người dám ra đem xác cụ mang đi khâm niệm đấy!

Nghe Liễu vừa nhấn nhá kể vừa quyết liệt khẳng định, ba người Kiên tuy là công an trước nay đã từng đối mặt với nhiều tình tiết ghê rợn cũng phải hơi hơi gai người.

Một lúc sau, Dũng không cho là đúng, anh nói:

- Dân gian ta thường hay có mấy cái chuyện trùng hợp rồi mê tín, lại nói bà cụ chết, không khéo là trúng gió chứ chẳng phải là thứ trùng gì!

Kiều Như cũng hơi gạt mồ hôi, cô bình tĩnh suy xét mọi sự:

- Lại nói đến tình tiết của vụ án, tại sao nạn nhân không phải là người làng này. Rất có thể là vì hắn sợ cái tích chuyện trùng bắt người như thế này, nên không dám lộng hành ở Vũ Thôn. Chúng ta có thể nhân chuyện này, lấy đó làm vỏ bọc thật tốt để ẩn náu tại đây. Rồi hằng đêm bí mật đi qua Dương Thôn để điều tra, nhất định có thể sẽ có được manh mối!

Kiên gật đầu đồng tình với hành động của hai người rồi nói:

- Tình tiết vụ án sáng tỏ hay không mấu chốt nhất chính là vào lúc này! Ba tháng trôi qua, thời gian các nạn nhân chết ngày càng gần nhau hơn. Vụ án thứ hai cách vụ án thứ nhất một tháng, vụ thứ ba thì là nửa tháng, đến vụ thứ tư là một tuần. Thời gian các vụ án cứ chia nửa ra liên tục như một quy luật. Nếu tính toán là như vậy, thì đêm nay hẳn là hắn ta sẽ lại tiếp tục giết người nữa đây!

Kiều Như gật đầu tiếp lời:

- Khoảng thời gian cô gái tối qua chết giám định pháp y cho biết là vào đúng chín giờ tối. Như vậy tối nay cũng rất có khả năng hung thủ ra tay vào chính khoảng thời gian này.

Dũng cũng nói theo:

- Vậy chúng ta ăn xong nhanh đi, rồi còn phải qua Dương Thôn điều tra ngay thì mới kịp!

Nghe ba người nói như vậy, ông Đồng hoảng sợ xua tay không đồng tình nói:

- Mấy đồng chí tuyệt đối không được làm như vậy, việc mà chúng tôi kể ra đây là có thật. Mấy người không tin cũng không sao, nhưng cũng không nên đi, nhỡ xảy ra vấn đề gì thì tôi biết ăn nói sao với lãnh đạo huyện?

Kiên bình tĩnh cười, trấn an ông Đồng:

- Việc này sẽ có người ở chính quyền xã báo cáo thay ông. Chúng tôi là công an, không vì mấy cái lời kể mê tín này mà lung lạc được đâu. Giờ đang là lúc nước sôi lửa bỏng, hung thủ sắp ra tay giết người. Chúng tôi không ngăn cản được thì cũng như tội đáng phải chết. Vì thế nên dẫu có là bị cái giống trùng gì đó như ông kể hãm hại, chúng tôi cũng vẫn phải đi.

Ông Đồng thở dài, biết là không can ngăn được quyết định ba người nên chỉ dặn dò vài câu:

- Trùng bắt người đều có lý do cả đấy! Ba người đi ra ngoài vào ban đêm thì cũng được, nhưng nếu ở trong địa phận thôn này thì tuyệt đối đừng nói câu nào. Ra khỏi thôn rồi hẵng nói, mà có nghe thấy tiếng nhau gọi thì cũng đừng tin đấy là thật đấy nhé. Có thấy người bị nạn hay bị thương gì đó thì cũng đừng có chạy tới hỏi han, cứ làm ngơ đi cho tôi!

Kiên thấy mình không đồng ý với ông ta thì không xong, lại nghe ông ta lải nhải cả buổi nên bèn tặc lưỡi hứa chắc nịch với ông ta cho qua:

- Được rồi! Chúng tôi sẽ không nói gì hết, mà cũng không giúp ai hết. Ông yên tâm đi, đến lát nữa tối mịt bọn tôi về thì ra mở cửa cho bọn tôi vào!

Ông Đồng xua tay nói:

- Gọi tôi cũng chẳng dám mở. Đây, tôi đưa mấy tấm ảnh, khi nào về thì cứ luồn nó qua khe rồi gõ cửa, tôi trông thấy thì sẽ mở cửa cho mấy người vào!

Kiên đưa tay cầm lấy mấy tấm ảnh, rồi cẩn thận đút vào túi áo cho khỏi rơi.

Ăn xong bữa cơm, cả ba người bắt đầu chuẩn bị vũ trang đầy đủ để qua Dương Thôn phục kích hung thủ.

Ba người bước ra khỏi nhà ông Đồng, là đã lập tức rảo bước đi thật nhanh hướng tới Dương Thôn. Vì Vũ Thôn không có ai dám ra ngoài vào ban đêm như thế này, nên cả ba người không cần phải trốn tránh bất cứ ai phát hiện khi di chuyển, mà cứ đi lại nghênh ngang trên đường làng.

Đường đêm vắng vẻ tịch mịch, lại chỉ có thể nhìn thấy bóng đèn điện từ mấy hộ hắt ra mà không có đèn đường. Cả ba người phải cẩn thận đi sát vào nhau để tránh việc bị lạc, hơn nữa lại còn phải im hơi lặng tiếng cố gắng không phát ra bất cứ một tiếng động nào.

Mặc dù không tin lời của ông Đồng dọa dẫm lắm, nhưng cả ba người vẫn cố gắng rời khỏi địa phận Vũ Thôn rồi mới bắt đầu thì thầm bàn bạc với nhau:

- Đã tám giờ tối rồi, sắp đến giờ hung thủ hành động! Giờ này người Dương Thôn vẫn còn chưa ngủ, hai người đoán xem, hắn sẽ lựa chọn ra tay ở đâu?

Kiên ngồi cạnh một bụi cây, dùng giọng cẩn thận phân tích nói.

Hai người Kiều Như với Dũng cẩn trọng suy nghĩ, rồi cũng phát biểu đôi lời:

- Mọi lần trước đều phát hiện cái chết của những cái xác ở ở đường đê ven sông, như vậy thì lần này rất có thể cũng sẽ xảy ra ở đó!

Kiều Như khẳng định nói như vậy.

Kiên không cho là đúng, anh nói:

- Tôi lại nghĩ khác, cách mà hắn lựa chọn để thiêu đốt nạn nhân, giống như là thực hiện một nghi lễ tế nào vậy. Rất có thể hắn thuộc một loại tôn giáo nào đó trên thế giới, sùng về đạo, thờ cúng quỷ Satan chẳng hạn nên mới làm như thế. Việc hắn giết người theo quy luật, rất có thể là để gọi con quỷ lên để mưu cầu lợi ích cá nhân. Thế cho nên, hắn sẽ chọn một nơi khuất gió và kín người. Đường đê quá nhiều gió vì ven sông, mà thực hiện thiêu xác ở đó sẽ bị người ta phát hiện, cho nên không phải!

Dũng nhăn trán nhéo mày hỏi:

- Nhưng rõ ràng mọi lần những cái xác đều xuất hiện ở đường đê cơ mà, hắn không ra tay ở đó thì ra tay ở đâu?

Kiên gõ vào đầu Dũng một cái chửi xéo:

- Cậu dốt thật, học ngành công an mà không biết hung thủ còn có thể ngụy tạo hiện trường giả hay sao?

Dũng lắc đầu nói:

- Không phải là em không biết việc ấy, nhưng hắn không thể nào ngụy tạo hiện trường giả khi cả nền đất cũng bị đốt được! Không có lẽ...

Dũng đang nói nửa chừng liền tỏ vẻ kinh sợ, rồi không dám nói tiếp.

Còn Kiên thì gật đầu, trả lời nối tiếp cho suy đoán của Dũng:

- Cậu suy nghĩ chính xác rồi đấy, hung thủ chính là thiêu sống nạn nhân, rồi ép nạn nhân di chuyển khi cô ta đang bị cháy rừng rực lửa, một hành động cực kỳ tàn bạo.

Kiều Như nuốt nước bọt, trong cổ họng cô cảm thấy hơi kinh tởm vì thủ đoạn như vậy. Nhưng suy cho cùng, Kiều Như cũng là công an nên loại cảm giác vừa rồi cũng rất nhanh bị cô lấn át đi rồi biến mất không còn suy nghĩ đến.

Tám giờ bốn mươi lăm phút tối, còn chính xác đúng mười lăm phút nữa là khoảng thời gian mà hung thủ hành động. Cả ba người vẫn chưa đoán biết được hiện trường mà kẻ thủ ác chọn làm nơi gây án.

Cuối cùng, bọn họ bất đắc dĩ phải đồng ý. Tuy đường đê không phải là nơi đầu tiên gây án, nhưng cũng có thể trông thấy hung thủ, chỉ cần đến khi ấy bọn họ ra tay thật nhanh chóng, là vẫn có thể kịp cứu nạn nhân khỏi bị chết cháy, mà cũng có thể nhanh tay khống chế được hung thủ rồi bắt hắn ta về quy án.

Mọi kế hoạch được thống nhất một cách gọn lẹ, ba người trốn trong một cái chòi canh đê bị bỏ không. Rồi cẩn trọng chờ đến giờ hung thủ có khả năng xuất hiện.

Đúng như việc bọn họ dự đoán, tuy muộn hơn khoảng một phút thôi. Nhưng hung thủ đã thực sự ló mặt, và điều khủng khiếp hơn nữa là quả nhiên nạn nhân cũng xuất hiện theo. Như Kiên suy luận ban đầu, nạn nhân ấy đúng là đang bị bốc cháy rừng rực lửa. Một gã đàn ông chừng trung niên, đi một chiếc xe tải chở nạn nhân trói ném cô ta ở đằng sau thùng xe. Và khi đến giữa đường đê, gã ta lại tiếp tục đổ ben cho cô gái rớt xuống đất. Sau khi cô gái bị rớt xuống đất, gã ta còn cẩn trọng dùng chổi quét kĩ càng từng vết lốp bánh xe sau khi chiếc xe đi qua để xóa đi vết tích.

Đoàng!

Không chờ thêm được nữa, Kiên bắt đầu nổ phát súng đầu tiên phát động cuộc vây bắt truy lùng hung thủ. Dũng như chỉ chờ phút giây ấy, anh được phân công lao tới cứu lấy cô gái. Anh đã chuẩn bị sẵn một tấm vải thấm đẫm nước, khi Kiên vừa phát động tấn công là anh đã xông tới chùm kín chăn ướt vào thân người cô ta để dập lửa. Mọi việc được diễn ra cực kỳ nhanh chóng. Kiều Như xông lên chĩa súng vào người đàn ông ngồi trong cabin chiếc xe tải kia để buộc hắn ta phải đầu hàng.

Nhưng gã quả là một người liều lĩnh, mặc cho Kiều Như uy hiếp bằng súng. Gã vẫn nhấn ga xe tô chạy như bay thoát khỏi tầm mắt cô.

Đoàng đoàng!

Hai phát súng nữa được Kiều Như bắn ra, nhưng hai loạt đạn ấy dường như chỉ làm bị thương vào cánh tay của tên hung thủ, còn việc ép hắn phải dừng xe lại thì không thành công.

Kiên tiếp cận định nhảy vô lên nắp thùng xe nhưng đã bị hung thủ mau lẹ đổ ben khiến anh lại ngã dội ngược trở lại.

Tức mình, Kiên chửi đổng một tràng:

- Mẹ khiếp thật! Gần như thế rồi mà còn vồ hụt.

Chiếc xe tải dần dần khuất bóng ở cuối đường đê. Dũng cũng đã thành công dập được lửa cứu cô gái bị thiêu cháy. Tuy vậy, tuy rằng cô ta không chết những cũng bị bỏng rất nặng.

Dũng đỡ cô ta dậy rồi nhân lúc cô ta còn đang tỉnh táo thì nhanh chóng khai thác thông tin về hung thủ, anh hỏi:

- Cô gái, cô có nhớ mặt hắn ta không? Cô có biết hắn ta là ai không?

Cô gái thì thào, cả người cô run lẩy bẩy:

- Tôi... có...

Cô nói được tấm hai tiếng ấy thì lăn đi ngất lịm, Dũng cố sức lay mãi mà cô ta chẳng tỉnh được. Bất giác Kiên đành phải chen ngang:

- Thôi đi Dũng, cậu đừng lay nữa. Cậu không thấy cô ấy kiệt sức rồi hay sao. Tạm thời cậu bế cô ấy lên trạm xá xã đi. Rồi đêm nay chúng ta thay phiên nhau canh gác cho cô ấy. Tôi đoán chắc hung thủ biết rằng cô ấy không chết, sẽ tìm đủ mọi cách để ra tay và giết cô ấy đấy.

Kiều Như cũng đồng tình, cô nói:

- Vậy trước để anh Dũng trông cô ấy đến khoảng hai giờ sáng. Chúng ta về Vũ Thôn nghĩ ngơi rồi thay phiên nhau canh chừng, đến sáng mai nhất định sẽ có xe cứu thương từ trên huyện xuống để đưa cô ấy đi chữa trị ở viện huyện.

Dũng gật đầu nói:

- Được rồi, vậy hai người cứ về Vũ Thôn nghỉ ngơi trước đi, tôi sẽ canh chừng cô ấy, nếu có tin gì thì tôi sẽ gọi điện cho hai người. Hai người nhớ đừng tắt điện thoại đấy nhé!

Nói xong, Dũng bế cô gái chạy về hướng trạm xá xã. Trạm xá xã nằm ở ngay đầu Vũ Thôn và cũng ở ngay gần Dương Thôn, nó là nơi giáp danh của hai thôn này. Nếu có xảy ra việc gì, chỉ cần Dũng gọi điện là hai người Kiên và Kiều Như hầu như sẽ rất nhanh có mặt để hỗ trợ.

Nhìn bóng Dũng đi khuất, Kiên nhoẻn miệng cười nhìn Kiều Như rồi nói:

- Tốt rồi, cậu Dũng cũng đi rồi! Giờ thì chúng ta có thể thoải mái với nhau hơn chứ.

Kiều Như chợt hơi đỏ mặt nói:

- Đến lúc nào thì anh mới tính công khai chuyện chúng mình yêu nhau đây? Rồi cả anh Dũng mà anh cũng giấu nữa...

Kiên nhấn ngón tay trỏ vào cái mũi trắng nhỏ xinh của Kiều Như nịnh hót:

- Anh không sợ thì em sợ cái gì! Chỉ sợ là người anh yêu xinh đẹp quá bị nhiều chàng theo đuổi, lại bỏ anh mà đi thôi!

Kiều Như hơi quay đầu bẽn lẽn, cô đi trước giả bộ không thèm nói chuyện với Kiên. Kiên cười, anh chạy tới nắm tay Kiều Như, rồi cả hai cùng đi về hướng Vũ Thôn.

Trong lúc ấy, bọn họ không biết rằng chiếc xe tải vừa mới chạy thoát đã quay ngược trở lại. Người đàn ông ngồi trong cabin chiếc xe tải hút thuốc lá rơi rụng lả tả tàn thuốc. Gã ta nhìn hình bóng hai người biến mất vào màn đêm mà đôi mắt tỏ ra sắc lạnh đến lạ kỳ.

Về đến đầu Vũ Thôn, Kiều Như với Kiên vẫn nắm tay nhìn nhau liếc mắt đưa tình. Hai người bọn họ đi vào trong con đường của thôn, vừa đi vừa chậm rãi ngắm nhìn sao trời.

Đang trong phút giây tình tứ ấy, thì Kiều Như chợt nhìn thấy có một bà già ngã ngất gục ở bờ ao ngay cạnh con đường của thôn. Kiều Như liền quay sang gọi Kiên nói:

- Anh Kiên, hình như có người bị ngã kìa!

Kiên cũng ngoái đầu nhìn theo hướng mà Kiều Như vừa mới chỉ, anh liền gật đầu nói:

- Ừ, đúng là có bà cụ ngã thật! Chúng ta ra giúp bà ấy...

Nhưng Kiều Như chợt lay tay của Kiên rồi nói:

- Ông Đồng đã căn dặn rồi mà, là thấy có người khác mà có gặp nạn thì cũng không được ra tay cứu giúp, kẻo cứu phải trùng đó anh!

Kiên đột nhiên cười, rồi lấy ngón tay gõ nhẹ trán Kiều Như nói yêu:

- Em là công an mà lại dám ăn nói mê tín như vậy hả, có tin anh báo cáo lên cấp trên là sau này cho em khỏi thăng chức không?

Kiều Như hơi cong môi, nhe hàm răng khểnh cười duyên dáng, hai mắt cô díp nhỏ xíu trông rất tươi đẹp đáp lại:

- Vậy thôi nghỉ yêu!

Kiên vờ thảng thốt, trừng mắt bộ liếc xéo:

- A! Em dám!

Kiều Như che miệng cười rồi xua tay:

- Thôi không đùa cợt nữa, thế rốt cuộc là có giúp bà cụ hay không đây?
Kiên ưỡn ngực khẳng định:

- Giúp chứ sao lại không giúp.

Rồi anh xắn tay áo, lăng xăng chạy tới gần bà cụ hỏi han đỡ bà ta dậy, nói:

- Trời ơi cụ làm cái gì mà trời khuya trời khoắt như thế này còn mò ra ao chi vậy? Con tưởng là thôn mình kiêng kị cái trùng chiếc gì lắm cơ mà, cụ ra đây ngã thế này rồi con cháu có biết không?

Kiên đỡ bà cụ lên hỏi như vậy, Kiều Như đứng xa xa ở ven đường thấy Kiên hỏi bằng mấy câu như vậy thì liền che miệng cười thích thú.

Kiên thấy Kiều Như đứng ven đường cứ cười bèn nói:

- Cô kia con cái nhà ai, sao không giúp bà cụ mà cứ đứng đó cười mãi vậy, người gì đâu mà vô duyên.

Kiều Như vẫn cười, cô bẽn lẽn định đi tới gần chỗ Kiên, chỗ bà cụ để giúp đỡ. Nhưng vừa bước được hai bước thì chợt nụ cười trên môi cô dần tắt hẳn. Mà nét mặt của Kiều Như thoáng chuyển sang sự kinh hãi.

Kiên đang hỏi han bà cụ, chợt quay sang nhìn Kiều Như liền thấy cô có nét mặt như vậy thì vội hoảng hồn hỏi:

- Kiều Như, em làm sao vậy?

Kiều Như lắp bắp, miệng nói ngắt quãng, tay run rẩy chỉ nói:

- Anh Kiên, bà cụ... bà ta... không phải là người đâu...

Kiều Như nói xong mấy câu mà như muốn ngất xỉu. Kiên cười, cho rằng Kiều Như lại đang nhát mình, anh nói:

- Được rồi, người hay không phải là người thì cũng mời cô nương xuống đây giúp dùm đi chứ.

Kiều Như cứ há to miệng, như muốn nói lắm nhưng nói không sao ra miệng. Kiên chợt ngoái đầu quay lại nhìn thì anh giật thót mình.

Hỡi ôi, cái gương mặt bà cụ sao có đôi mắt đen sì sì, miệng bà ta đang mở ra nhe răng nanh dài nhếch mép đầy kinh tởm.

Kiên hãi quá, liền vung tay đẩy phắt bà ta xuống đất. Nhưng lạ thay cái cánh tay gầy gò của bà ta cứ ghì chặt vào thân người anh khiến anh không sao động đậy được. Cả thân người anh đơ cứng, đôi chân run run không sao đi nổi.

Đoàng!

Đúng lúc này Kiều Như liền nổ một phát súng như cứu nguy. Cả thân người Kiên chợt cảm thấy nhẹ nhõm, cánh tay khoác lên vai anh cũng đã biến mất. Khi Kiên quay người nhìn lại thì cũng đã không thấy bà cụ đâu cả.

Anh hoảng sợ quá, liền kéo tay Kiều Như chạy như bay về phía nhà ông Đồng.

Về đến nơi, anh nhanh chóng rút tấm ảnh từ trong túi áo ngực ra định bụng đút qua khe cửa. Lúc này anh mới có dịp nhìn kĩ, cái người trong ảnh chụp này, lại chính là cái bà cụ vừa lúc nãy anh và Kiều Như gặp.

Kiên đập mạnh vô cửa nhà, rồi nhét nhanh tấm ảnh qua khe cửa gọi to:

- Ông Đồng, mở cửa cho chúng tôi nhanh lên!

Nghe tiếng động mạnh, ông Đồng hơi giật nảy mình. Nhưng ông ta cũng đã chuẩn bị trước tâm lý, nên cũng không cảm thấy ngạc nhiên cho lắm. Rất nhanh, ông ta đã phát hiện ra tấm ảnh được nhét ở dưới khe cửa. Ông Đồng liền khẳng định cho rằng đó chính xác là đám người của Kiên. Nên ông vội vã gạt then cài cửa xuống rồi mau chón kéo cánh cửa xô lệch qua một bên.

Mở cửa ra, ông Đồng liền nhìn thấy dáng người của Kiên và của Kiều Như đang xuất hiện ở phía sau cánh cửa. Hai người tóc tai bù xù như vừa gặp phải thứ gì đó, lại còn thở dốc hốt hoảng.

Ông Đồng vừa nhìn liền đoán được ra ngay phần nào câu chuyện. Ông dáo dác nhìn một chặp quang cảnh bên ngoài rồi lập tức hối thúc hai người:

- Hai người vào nhà nhanh đi!

Kiên gật đầu, liền kéo cánh tay Kiều Như đi theo mình. Khi hai người vừa bước vào nhà xong là ông Đồng cũng đóng sập cửa lại.

Lúc này, ở bên ngoài sân, chợt xuất hiện một cái bóng người lòng khòng đang đi dần đến cái cửa.

Ông Đồng không hề để ý, là tự lúc nào, tấm ảnh được Kiên nhét qua khe cửa để dưới đất đang bị từ từ rút lại qua khe cửa và lôi ra bên ngoài biến mất.

...

Ông Đồng chờ cho hai người ngồi xuống thở đều cho thật đã rồi mới hỏi:

- Hai người có phải vừa gặp trùng rồi có đúng không? Rồi đồng chí còn lại đâu, đừng nói với tôi là đồng chí ấy bị trùng bắt mất rồi đấy nhé!

Kiên vừa thở vừa xua tay nói:

- Cậu ấy không sao! Cậu ấy đang canh gác ở trạm xá xã, hai người bọn tôi về đây để nghỉ ngơi một lát thôi. Nhưng mà...

Kiên nói được nửa chừng thì hết hơi, nuốt nước bọt không nói được tiếp nữa. Ông Đồng liền phân tích ngay:

- Nhưng mà nửa đường hai người đi về thì gặp trùng đúng không? Rồi lại còn giúp nó nữa chứ gì?

Kiều Như bình tĩnh, hồi sức lại được trước liền đáp lời ông Đồng, cô nói:

- Đúng vậy, chúng tôi gặp phải ma thật. Nó vờ làm một bà cụ bị ngã ở bờ ao, khi anh Kiên đỡ bà ta dậy thì...

Ông Đồng thở dài gào lớn:

- Đấy, tôi biết ngay là kiểu gì cũng có chuyện mà. Thôi đêm nay hai người ở lại đây đi, đừng có đi đâu cả. Tối nay kiểu gì con trùng nó cũng gọi cửa, rồi lúc ấy nó giả giọng là đồng chí kia thì cũng không được mở cửa đâu đấy!

Ông Đồng nói xong, xoay người, định nhặt tấm ảnh ở dưới đất lên thì không thấy tấm ảnh đâu. Ông bèn quay lại hỏi hai người Kiên, Kiều Như:

- Tấm ảnh của tôi đâu rồi?

Kiên ngơ ngác nhìn quanh rồi nói:

- Nó không ở dưới khe cửa sao?

Ông Đồng lắc đầu với vẻ hơi hốt hoảng nói:

- Dĩ nhiên là không có, không có lẽ...

Ông Đồng hơi run người, nhưng liền khẳng định lại ngay sau đó:

- Thôi chết rồi, là con trùng nó lấy mất tấm ảnh chứ không sai. Giờ thì nó đã mò theo về tới tận đây, đêm nay thì cái nhà này khó mà yên ổn được với nó!

Cộc cộc!

Ông Đồng vừa nói dứt lời xong, thì bên ngoài liền có tiếng gõ cửa vang dội. Ông Đồng run bắn mình không dám động đậy.

Kiên vội gọi với vọng ra ngoài:

- Ai vậy?

Bên ngoài liền lập tức có tiếng đáp lại:

- Em là Quân, dân quân tự vệ của thôn, em nghe chú Đồng báo có các anh trên huyện xuống điều tra nên nửa đêm mang ít đồ qua tính ăn chung với anh chị cho vui.

Kiên chợt trừng mắt quay qua nhìn ông Đồng nói:

- Sao tôi bảo là ông phải giữ kín bí mật chuyện bọn tôi đi nằm vùng cơ mà!

Ông Đồng gãi đầu gãi tai nói:

- Thì thằng Quân nó là dân quân tự vệ của thôn, nó biết thì càng tốt để hỗ trợ chứ sao, tôi cũng vừa mới gọi điện báo cho nó biết xong thôi. Nếu đã có tiếng nó trả lời như thế, thì chắc là không phải trùng đâu. Để tôi ra mở cửa cho nó...

Ồng Đồng mở cửa ra, tính mở cửa cho Quân đi vào thì thật không ngờ. Nào đâu cái người mà vừa đứng đằng sau cánh cửa chẳng phải Quân nào cả, mà lại chính là cái bà già khi nãy Kiên và Kiều Như cứu giúp.

Ông Đồng trợn mắt, chưa kịp nói câu gì thì sắc mặt đã chuyển sang tái mét rồi gục xuống đất.

Trong đêm có tiếng thét đầy kinh hãi vang lên, cả nhà ông Đồng đều bị đánh thức dậy. Tiếng thét vừa rồi là của Kiều Như vì cô quá sợ hãi khi nhìn thấy cái bản mặt của bóng ma kia khi xuất hiện.

Kiên cố kìm nén sự sợ hãi, anh nhanh trí kéo cả thân người ông Đồng vào trong rồi đóng sầm cái cửa nhà lại.

Nét mặt ông Đồng thất thần như người mất hồn, không hề nói câu nào. Ông ta tuy vẫn thở nhưng lại có sắc mặt tái nhợt như người đã chết vậy.

Một vài phút sau, hơi thở của ông Đồng cứ lịm dần, lịm dần rồi chuyển sang thoi thóp. Cho đến khi trong cổ họng ông khục khặc vài tiếng rồi tắt thở hẳn.

Con bé Liễu nhìn thấy cảnh bố nó chết thì liền không nhịn được mà gào lên:

- Bố ơi!

Rồi nó lao tới choàng ôm vào thân người ông Đồng, lay lay cái xác chết của ông mà gọi ông liên tục. Bà Chì thì cũng ngã lăn ngã lộn ra ngoài đất, gào khóc như điên như dại.

Mắt Kiên cứ nhòe đi, cứ mờ dần vì chính anh cũng đang khóc.

Ông Đồng đã chết chỉ vì lỗi lầm của anh với Kiều Như, giá như hai người bọn họ thực sự tin lời ông Đồng là thật, thì có lẽ ông ta cũng không bị thứ trùng kia giả giọng thành Quân mà bắt mất hồn.

...

Sáng hôm sau, cái tin ông Đồng bị trùng bắt đã lan ra cả Vũ Thôn. Người dân ở đây sớm cũng chẳng lạ gì với việc này vì xưa nay ở làng cái trường hợp người bất cẩn bị thứ trùng bắt rồi mất mạng cũng đâu có hiếm.

Hỗ trợ đám tang ma chay cho ông Đồng đến chiều, là Kiên cùng với Kiều Như cũng ra ngay trạm xá xã để gặp Dũng.

Dũng đã ngủ gục ở bên cạnh cô gái bị bỏng kia, cô ta vẫn còn sống nhưng hơi thở rất yếu. Chờ cho khi hai người Kiên và Kiều Như đến thì xe cứu thương từ trên huyện cử xuống cũng tới nơi.

Cô gái được Kiên xốc nách đưa lên xe cứu thương, rồi gọi Dũng tỉnh dậy hỏi chuyện:

- Đêm qua cậu có thấy gì kỳ lạ không?

Dũng vừa mới tỉnh lại vừa ngơ ngác vừa ngáp nói:

- Không có gì kỳ lạ cả, mà sao hôm qua hai người không ra đổi ca cho tôi thế. Làm tôi thức cả đêm đến sáng mới dám chợp mắt một tí...

Kiên thở dài đáp lời:

- Ông Đồng trưởng thôn chết rồi Dũng ạ.

Dũng đang mơ ngủ thì như bị dội một gáo nước lạnh bừng tỉnh trở lại:

- Anh nói cái gì? Ông Đồng chết rồi?

Dũng dụi mắt như không tin vào mắt mình, còn Kiều Như đứng bên cạnh Kiên thì cũng khẳng định nói:

- Đúng, ông ta chết rồi. Mà còn chết vì chính thứ mà chúng ta không tin... trùng!

Dũng cười không cho là thật nói:

- Hai người lại đùa tôi rồi, cái việc cợt nhả ấy của lão Đồng ấy mà cũng lừa được tôi sao? Đúng là khéo vẽ chuyện...

Kiên khẳng định nói:

- Chúng tôi nói thật đấy, làng này quả thật là có thứ trùng ấy. Đêm qua chính tôi và Kiều Như còn tận mắt gặp nó, hậu quả là chúng tôi đã làm liên lụy khiến ông Đồng phải chết.

Dũng như lặng người đi, anh còn cho rằng hai người này đùa cợt với mình hơi quá đà. Nhưng nhìn nét mặt nghiêm trọng của Kiều Như cùng với Kiên thì Dũng ngay sau đó cũng phải tin là thật.

Kiên lại hỏi:

- Hôm qua trong lúc cậu canh chừng cô gái, có biết được thêm thông tin gì không?

Dũng trả lời:

- Có một thông tin hết sức quan trọng đã được lộ ra. Cô ấy nói, kẻ sát nhân ấy không phải là người Dương Thôn, mà lại chính là người của Vũ Thôn!

- Người của Vũ Thôn sao?

Kiên hơi trầm ngâm suy nghĩ, rồi anh hơi giật mình nghĩ đến một vấn đề, anh phân tích:

- Nếu hung thủ là người của Vũ Thôn thì vấn đề có lẽ dễ giải quyết hơn rồi. Chính vì hắn là người của Vũ Thôn nên xưa nay thường dựa hơi vào cái tích chuyện trùng này để tạo vỏ bọc cho mình. Vì vậy cho dù xảy ra bao nhiêu vụ thảm án, hắn vẫn không bị phát hiện. Hơn nữa hắn lại còn chọn những nạn nhân là người Dương Thôn để đánh lạc hướng điều tra.

Kiều Như chợt nói:

- Nếu như thực sự hắn là người của Vũ Thôn thì thật dễ dàng giải quyết, bởi vì người của Vũ Thôn đều đi ngủ rất sớm, không có ai ra ngoài vào ban đêm cả. Chúng ta chỉ cần chia ra vị trí ba phía cổng ra của làng, núp sâu canh gác truy tìm. Chỉ cần thấy người nào của Vũ Thôn mà di chuyển trong đêm nay đi về hướng Dương Thôn, thì nhất định sẽ là hắn!

Kiên gật đầu đồng tình, nhưng lại tỏ vẻ khó xử nói:

- Vấn đề lớn nhất của chúng ta ở đây, không phải là có thể tìm được hắn hay không. Mà chính là về việc thứ ma trùng kia!

Dũng chưa gặp trùng bao giờ, cũng chưa từng sợ ma. Qua lời kể của Kiên và của Kiều Như, Dũng không mường tượng được sự khủng khiếp của trùng nên vẫn nói chắc nịch:

- Trùng chiếc thì sợ cái gì, cứ nghe theo lời ông Đồng trước đây, ba chúng ta mỗi người phục ở một góc, không được phát ra tiếng động, cũng không được chú ý đến bất cứ ai bị nạn mà lao ra cứu, chỉ cần phát hiện ra có người bất thường di chuyển ra khỏi Vũ Thôn đi về phía Dương Thôn, là lập tức nhắn tin để đánh động hai người còn lại cùng xuất phát. Nếu tuân thủ chắc chắn những điều ấy, thì trùng cũng không xuất hiện đâu!

Kiều Như cũng đồng ý với suy đoán của Dũng, cô nói:

- Rất có thể là vì tối qua chũng ta đã vô tình nói chuyện trong địa phận Vũ Thôn nên mới dẫn dụ con trùng đó ra, đêm nay chỉ cần chúng ta cẩn trọng hơn thì chắc là sẽ không xảy ra vấn đề gì đâu!

Kiên thở dài, anh rất lo lắng mọi việc sẽ xảy ra theo chiều hướng xấu đi như đêm qua. Nhưng thời hạn báo cáo với cấp trên đã sắp tới, hơn nữa hung thủ sát nhân hàng loạt đêm nay lại hành động. Nếu ba người bọn họ không ra tay lúc này, sẽ lại có thêm một mạng người nữa phải chết theo cách thức thiêu rụi tàn độc của hung thủ.

Cuối cùng anh gật đầu đồng ý với phương án của hai người Dũng và Kiều Nhi đưa ra, anh nói:

- Được rồi, hành động trước hết thống nhất như vậy! Tối nay ba chúng ta phải phục ở ba hướng cổng làng, mỗi người ở một cổng. Thống nhất là khi ẩn nấp không được phát ra tiếng động, mà chỉ cẩn trọng quan sát. Đặc biệt là thấy người bị nạn thì tuyệt đối không được mủi lòng cứu giúp nghe chưa.

Hai người kia tán thánh với ý kiến của Kiên.

Tối hôm đó, ba người dựa theo kế hoạch mà ẩn núp sát vào những bụi cây ở cổng làng.

Kiều Như được phân công trực núp ở cổng phía Tây, Dũng ở cổng phía Nam, còn Kiên thì canh chừng ở cổng phía Bắc.

Đến khi ánh nắng chiều tắt rụi, là ba người bắt đầu cảnh giác chui vào trong bụi cây nấp sát khẽ khàng thở cố gắng không hề phát ra bất cứ một tiếng động nào.

Khi trời tối, những hộ trong thôn đồng loạt chạy gấp rút chui vào trong nhà đóng cổng cài then rất kĩ càng.

Thời gian lặng lẽ trôi đi, từng tích tắc đồng hồ lướt qua mà từng giọt mồ hôi cứ thấm đẫm ướt vai Kiên.

Anh hy vong là suy đoán của mình lần này sẽ đúng giống như lần trước, kẻ sát nhân sẽ lộ diện ra khỏi bóng tối và anh có thể chấm dứt được chuỗi hành động tội ác của gã ta.

Đúng bảy giờ tối, một cái bóng đen lấp ló ở đầu con đường mòn của thôn. Kiên khẩn trương, nín thở cố gắng cho không gian lặng yên như tờ. Giường như trong không khí lúc này chỉ có thể nghe thấy tiếng kêu ve vãn của mấy con muỗi chết tiệt mà thôi.

Từ trên trán Kiên, những giọt mồ hôi dần đổ xuống dày đặc và ngày càng làm lưng áo anh ướt đẫm. Kiên khẽ khàng rón rén rờ tay vào cái khẩu súng lục ở bên vỏ bao súng đeo bên hông. Rồi lặng lẽ chờ đợi cái bóng đen dần tiến tới.

Ở cuối con đường mòn, một cái bóng đen người đàn ông cứ bước dần những bước chân hết sức đều đặn mà không hề phát hiện ra dường như có người nào đó đang rình mò mình.

Người đàn ông cứ thế lướt qua chỗ Kiên ẩn nấp, trong cái bóng đêm nhá nhem tối khiến Kiên chẳng thể nhìn rõ mặt mũi của gã ta.

Chờ cho gã ta đi xa một đoạn, Kiên bắt đầu rón rén bám theo gã ta sát nút không rời.

Cái bóng đen người đàn ông cứ bước đi chậm rãi, dáng đi khoan thãi với vận tốc nhịp nhàng không đổi như một cái máy. Kiên cũng phải giữ cho vận tốc bám đuổi của mình phù hợp nhịp nhàng để đuổi theo gã ta cho làm sao vừa không bị phát hiện, vừa vẫn có thể bám đuôi gã không rời tầm mắt.

Đang trong lúc cố gắng gấp rút chú ý hung thủ như thế, Kiên liền vội lui giật lại một góc nhà ngay sát mép đường mòn của thôn để ẩn nấp. Điện thoại trong người anh rung lên báo hiệu có tin nhắn vừa gửi tới. Kiên hơi cảm thấy ngạc nhiên, nhưng cũng vội rút điện thoại ra đọc lấy dòng tin nhắn trong điện thoại.

Đó là tin nhắn của Kiều Như, cô ấy nói:

- Tại cổng phía Tây, phát hiện nghi phạm tiến về Dương Thôn!

Kiên giật bắn mình kinh sợ. Vì Kiều Như nói là cô đã phát hiện ra có nghi phạm xuất hiện, vậy cái người mà từ nãy đến giờ mà Kiên bám theo là ai? Gã ta là người nào mà lại xuất hiện đi lại trong đêm trên căn đường mòn của thôn nghênh ngang đến như vậy?

Kiên cẩn trọng cất ngược cái điện thoại trở vô túi quần, rồi tiếp tục ló mặt ra nhìn về phía con đường mòn đến cổng Bắc đi ra khỏi làng.

Tại con đường mòn ấy, người đàn ông đó vẫn xuất hiện, vẫn đi với tốc độ đều đặn đi ra khỏi làng. Kiên định tiếp tục bám theo để chắc chắn xem liệu có phải gã ta cũng có ý định đi về Dương Thôn hay không. Nếu như gã quả thật có ý định như vậy, thì rất có thể trong vụ án này, sẽ là nhiều gã hung thủ, là một nhóm tội phạm chứ không phải là một kẻ riêng biệt. Nếu sự việc là như vậy thì nó sẽ trở thành một vụ án lớn hơn mà ba người không thể nào phụ trách nổi. Nếu một người thì có thể dùng sức ba người để bắt gã về quy án. Nhưng nếu là một nhóm người thì cần phải có thêm người hỗ trợ, nếu không chỉ cần sơ xuất một chút là nhóm đối tượng sẽ có kẻ chạy thoát.

Kiên vừa cẩn trọng bám theo người đàn ông, vừa thi thoảng để ý động tĩnh điện thoại xem có còn rung báo tin nhắn nữa hay không, bởi nếu lại tiếp tục có tin nhắn thì hẳn là bên cổng phía Nam của Dũng cũng có phát hiện về nghi phạm.

Nhưng một đoạn thời gian lâu nữa mà vẫn không có tin nhắn báo về, Kiên liền chắc mẩm là cổng phía Nam của Dũng không xảy ra vấn đề.

Đang lúc anh xoay người chuẩn bị tiếp tục bám theo gã đàn ông kia, thì bất chợt cả thân người gã ta lại lừ lừ quay lại.

Kiên giật mình vội núp sát vào một bên bụi cây. Anh lại tiếp tục quan sát gã đàn ông kia, gã ta không tiếp tục đi về phía cổng Bắc của làng, mà đột nhiên lại quay đầu đi ngược lại. Kiên hơi hoảng sợ suy đoán, không lẽ gã ta đã phát hiện ra là có người bám theo?

Anh cố sức cẩn thận núp vào bụi cây quan sát tình hình. Lúc này, khuôn mặt gã đàn ông kia khi quay đầu dần dần lộ diện ra trước mắt Kiên. Kiên chăm chú quan sát lắm, cái dáng người đàn ông kia đi lại càng gần, lại càng gần chỗ anh hơn nữa.

Kiên nín thở cố gắng không phát ra tiếng động, rồi đến một khoảng cách nhất định. Cả khuôn mặt người đàn ông đó đều lộ rõ trong bóng đêm nhá nhem. Kiên há miệng muốn kêu lên thất thanh. Nhưng may sao anh lại cố kiềm chế được cảm xúc của mình.

Cái người đàn ông mà từ nãy giờ anh vẫn luôn bám theo, thật không ngờ rằng... đó lại chính là... ông Đồng!!!

...

Hai mắt Kiên mở to tròn, căng hết cả mắt muốn lồi đôi con ngươi. Cả cuống họng anh cứ như muốn tắt thở vậy.

Thân người ông Đồng đang đi thẳng qua chỗ anh, bất chợt tới gần chỗ bụi cây mà anh núp thì liền dừng lại một lúc lâu.

Kiên thất thần, không lẽ mình đã bị ông Đồng phát hiện, anh hoảng sợ tự hỏi mình như vậy. Nhưng may sao, sau đó thân người ông Đồng lại di chuyển tiếp tục nhịp nhàng và không dừng lại. Ông ta đi ngược lại hướng mà ông ta xuất hiện như một cỗ máy vô hồn.

Kiên hoảng hồn thở dốc ngáp lấy ngáp để cho qua những phút giây chí tử vừa rồi. Ông Đồng như một quy luật, cứ lượn đi lượn lại trên con đường mòn của thôn. Sau cùng Kiên mới suy đoán được, là ông Đồng chết đã hóa thành trùng lang thang ở trong làng, chỉ chờ có người sơ hở là bắt mất hồn.

Kiên lại nhắn tin cho Kiều Như, hỏi xem nghi phạm mà cô nhắc đến liệu đã đi ra ngoài Vũ Thôn hay chưa. Nếu như nghi phạm chưa ra khỏi, thì đó rất có thể là một con ma trùng khác.

Nhưng Kiều Như nhanh chóng nhắn tin đáp lại, cô khẳng định chắc chắn đó là hung thủ. Vì cô bây giờ đã tận mắt nhìn thấy hắn ta lên chiếc xe tải nấp trong một bãi đậu hoang vắng gần bờ sông. Hơn nữa, trong cái thùng xe ấy cô còn có thể nhìn thấy nạn nhân tiếp theo. Cô đã thông báo việc này cho Dũng biết.

Kiên thở phào nhẹ nhõ, anh vẫn luôn lo lắng đến sự an nguy của Kiều Như. Lỡ cô bám theo nhầm phải một con ma trùng thì mọi chuyện sẽ trở nên rắc rối. Vì trùng là ma cho nên cô có võ vẽ giỏi đến đâu cũng thành vô dụng. Còn kẻ sát nhân lại là người nên mọi nghiệp vụ công an đều có thể phát huy tối đa đối với hắn.

Chờ thêm một

4 0
やまざき てがみ UwU | Chat Online Report
dài quá ko tg đọc hết
T^T
1 0
Đăng nhập tài khoản để có thể bình luận cho nội dung này!

Đăng ký | Đăng nhập

_ Bun_❤ | Chat Online Report
 - Like nhớ trả
​#Bun
0 0
phg hue | Chat Online Report
 Like nhớ trả
0 0
N hƯ | Chat Online Report

- Cg Xênh
​-Like nek
1 0
やまざき てがみ UwU | Chat Online Report
like rồi nha
0 0
vhkl | Chat Online Report
like 
​nhớ trả 

0 0
Linh Khanh Duong | Chat Online Report
R nha
0 0
Diệu Linh | Chat Online Report
đã like
nhớ trả tớ nhoe cạu
0 0
‿ღ℣ũ ❦ℋℴài❦ℵgọc❦ℵℎⅈ ²ᵏ₈ | Chat Online Report
like nhớ trả
1 0
Ziin Ziin | Chat Online Report
like nhớ trả nha a thiên
# DUẬT
0 0
Thỏ ngọc | Chat Online Report
Nhớ trả  like cho mik nha thiên
1 0
Xem thêm 10 bình luận tiếp theo
Đăng nhập tài khoản để có thể bình luận cho nội dung này!

Đăng ký | Đăng nhập

trần hạo thiên
Link | Report
2020-03-10 14:58:44
Chat Online
bạn có thể like tú đầu giúp mình nha...binh luan nha
30 1
Ngoanyeuu | Chat Online Report
like, nhớ trả nha
1 0
II iam Yoon II Quách_Thần_Thiên_Yoon | Chat Online Report
Like trả vào tus hộ Min nhé ><
#Min_xenhgai
#Min_chymte
#Minđangonline
1 0
Không tên | Chat Online Report
     
2 0
Ngô Thúy An | Chat Online Report
.
1 0
♡ℍuyềnnn đâyyyツ | Chat Online Report
Like
2 0
_. (Băng ✗)._ | Chat Online Report

like nek!
trả mk vào tuss đầu cậu nhé!
# băng
1 0
cccc | Chat Online Report
đã like nha ! :D
0 0
cccc | Chat Online Report

nhớ like lại đó nha :D


0 0
chào các bạn | Chat Online Report
like ha
0 0
Hường | Chat Online Report

Like cho cậu ewww nìa!! ><
Nhứ trả vô tus đầu cho Moon nháaaaaaaaaaaaaaaaa
#Moon
0 0
Xem thêm 10 bình luận tiếp theo
Đăng nhập tài khoản để có thể bình luận cho nội dung này!

Đăng ký | Đăng nhập

trần hạo thiên
Link | Report
2020-03-10 14:36:22
Chat Online
ok
12 0
Kai (Trí) | Chat Online Report
Đã like
0 0
Phuong Thao | Chat Online Report

like nè
​​#워너블  
0 0
II iam Yoon II Quách_Thần_Thiên_Yoon | Chat Online Report
Like trả vào tus hộ Min nhé ><
#Min_xenhgai
#Min_chymte
#Minđangonline
0 0
Diệu Linh | Chat Online Report
Like
nhớ trả
0 0
chào các bạn | Chat Online Report
ok
0 0
Hường | Chat Online Report

Like cho cậu ewww nìa!! ><
Nhứ trả vô tus đầu cho Moon nháaaaaaaaaaaaaaaaa
#Moon
0 0
❤❤❤Gấu Sao Băng❤❤❤ | Chat Online Report
like rùi
0 0
Đăng nhập tài khoản để có thể bình luận cho nội dung này!

Đăng ký | Đăng nhập

Nguyễn Phương | Chat Online Report
like nho tra
0 0
Hoa dayyyy | Chat Online Report
Uuu, min min
0 0
™゚°☆ Trà♥My ☆° ゚➻❥ | Chat Online Report
Like nè
0 0
#Ma_Đang ôn thii_Off | Chat Online Report
Like đúng như yêu cầu
​#Ma#
0 0
Nguyễn Thu Thảo | Chat Online Report
Like
0 0
chào các bạn | Chat Online Report
depj ha
0 0
Đăng nhập tài khoản để có thể bình luận cho nội dung này!

Đăng ký | Đăng nhập

Kun_Chan ( Heo lười ) | Chat Online Report
Like
1 0
Thảo Phạm | Chat Online Report
mèn ơi! họ tan rã r. Cặp đôi sóng gió của giới trẻ!!
1 0
Lp Minh Châu | Chat Online Report

nhớ 2 anh ghia
like nò
0 0
༻☠♕Vươηɠ Ϯɦเêй ηɦi♕☠༻《vô cảm cmnr》 | Chat Online Report
Yew anh(Jack)
#Munz_Thiên_Hànn
#Munz zui zẻ hông qạo
0 0
Bảo Chi | Chat Online Report
like jack
0 0
Thỏ | Chat Online Report

like hóng trả
#Sâu siu nhân_xanh
#Sâu của Ya
​#Sâu 2k18
1 0
Việt Hoàng | Chat Online Report
thương đôinày quá. Tối nay 8h j97 ra mv ms đó bn!!!
0 0
Toriki | Chat Online Report
Like rồi nhớ trả
0 0
Hạnh | Chat Online Report
like
0 0
Xem thêm 10 bình luận tiếp theo
Đăng nhập tài khoản để có thể bình luận cho nội dung này!

Đăng ký | Đăng nhập

trần hạo thiên
Link | Report
2020-03-05 14:40:30
Chat Online

Sài gòn những năm đầu thập niên 60, còn thưa dân và có những nơi vắng vẻ đến lạnh người. Chung quanh khu vực nhà thương Đồn Đất-tức Bệnh viện Nhi Đồng II bây giờ, những người yếu bóng vía thường không dám lui tới vào ban đêm. Ngay góc Mạc Đỉnh Chi và Nguyễn Du, là nơi lính Pháp tử trận trong năm 1859 khi hạ thành Gia Định được vùi tạm trước khi chuyển “hộ khẩu chính thức” về Đất Thánh Tây(công viên Lê văn Tám bây giờ).

ba-lao-an-xin

Bởi lẽ đó, những câu chuyện huyền hoặc và rùng rợn xảy ra không ít ở khu vực này, khiến những kẻ nhát gan xem là “vùng cấm”. Câu chuyện bác xích lô gặp cô gái đẹp đón và trả tiền xe bằng một bộ ruột bỏ vào chiếc rổ mang theo, dân Sài Gòn háo chuyện đồn đại khằp nơi.
Rồi câu chuyện chú lính tây đen cụt đầu ngồi dưới gốc me vào những đêm mưa dầm ngay góc tòa đại sứ Anh càng khiến nơi này trở nên vắng ngắt.
Sau trận Bình Giã, gia đình thiếu tá Ph. Pháo binh diện địa quân đoàn III chế độ Sài gòn, được cấp một căn nhà khá xinh xắn có cả mảnh vườn nho nhỏ, nằm ngay trên đường Đồn Đất(Thái văn Lung bây giờ).
Ngày qua ngày, gia đình thiếu tá Ph. quen dần với cuộc sống trong ngôi nhà trên con đường tịch mịch vắng vẻ này. Bạn bè cùng khóa ngày càng thăng quan tiến chức do lao vào chính trị trong khi thiếu tá Ph. chấp nhận làm một người lính sống kiếp công chức, sáng cắp ô đi tối cắp ô về nên vẫn cứ là một viên sĩ quan quèn không có cả lính hầu và xe Jeep cấp riêng. Nguyễn văn Thiệu trở thành chủ tịch Hội đồng lãnh đạo quốc gia, tức quốc trưởng và Nguyễn cao Kỳ chủ tịch Hội Đồng Hànmh Pháp trung ương tức vai trò thủ tướng, đã khiến thiếu tá Ph. đổi đời. Vẫn mang hàm thiếu tá nhưng ông Ph. được cử về làm biệt khu thủ đô và bắt đầu có lính, có thực quyền. Thiếu tá Ph. bằt đầu giao thiệp trở lại với những sĩ quan hào hoa cùng cánh hẩu với tướng râu kẽm Kỳ và Nguyễn ngọc Loan. Những cuộc chơi theo kiểu trưởng giả càng lúc càng nhiều và có những hôm thiếu tá Ph. không về nhà. Bà vợ thoạt đầu còn chì chiết, trách móc thái độ bỏ bê gia đình của chồng nhưng chỉ sau đó một thời gian ngắn, bà cũng bắt được nhịp với những vị phu nhân của tướng tá khác. Bà cũng bắt đầu sửa soạn quần là áo lượt, túm tụm mua sắm kim cương, bàn chuyện làm ăn nuôi lính ma lính kiểng.
Một buổi chiều nọ mưa nhỏ hạt nhưng dai dẳng, bà thiếu tá Ph. đi từ thương xá TAX về trên chiếc taxi. Trả tiền xong chợt bà lảo đảo như trúng gió khiến người tài xế không khỏi ngạc nhiên. “Thưa bà…bá có sao không? Hình như bà không được khỏe?” người tài xế hỏi và nhận được cái xua tay lắc đầu thay cho câu trả lời. Bà chạy vội vào nhà khi người giúp việc ra mở cổng mà không buồn mang theo đống hàng hóa trị giá hàng chục ngàn đồng mua từ thương xá. Người tài xế bưng vội vào giúp và còn dặn người giúp việc: “Hình như bà chủ củachi5 bị trúng gió…chị vô coi bả có bị gì không?”.
Vào đến nhà không thèm trả lời trả vốn gì những câu chào hỏi của 2 đứa con gái và thằng con trai út, bà đi nhanh vào phòng riêng đóng sập cửa lại. Ngay cả cô giúp việc đến gõ cửa để hỏi việc, bà thiếu tá Ph. vẫn im lặng không nói năng gì.
Ngày đó, thiếu tá Ph. lại khác với lệ thường, về nhà hơi sớm. Chẳng là ông nhận lời đi dự đám cưới của con trai một tay tư bản Chợ Lớn đang hùn hạp thầu rác Mỹ ở Cát Lái với ông. Ông hỏi đứa con gái lớn: “Má mày đâu?”. Đứa con gái chỉ vào phòng trong không buồn giải thích trong khi vẫn chúi mũi vào cuốn tiểu thuyết của bà Tùng Long.
Đến tận phòng gõ cửa, cũng không nghe vợ trả lời, thiếu tá Ph. ngạc nhiên đẩy cửa bước vào. Cô giúp việc cúm rúm theo sau. Bà vợ ngồi trên chiếc giường nệm, vẫn trong bộ quần áo đi chợ của mình, nhưng quay mặt vào nhìn chăm chăm vào vách.
“Bà làm cái gì vậy? Ra thay đồ lát đi đám cưới với tui…”. Không nghe trả lời, thiếu tá Ph. cau mày gắt: “Bà sao vậy?”. Cũng chẳng nghe trả lời., thiếu tá Ph. tiến lại gần hơn đặt tay vào vai vợ. “Giận tui cái gì hả?”. Cũng vẫn im lặng. Phát cáu, thiếu tá Ph. nạt luôn: “Bà muốn gì?”. Câu trả lời của bà vợ làm thiếu tá Ph. chưng hửng: “Tao muốn ăn phở!”. Trố mắt nhỉn vợ, thiếu tá Ph. bối rối khi bà chỉ quay đầu lại nhìn chồng thật nhanh rồi tiếp tục quay mặt vào vách. Có điều chỉ trong tictac ấy, thiếu tá Ph. thoáng rùng mình vì ánh mắt vô hồn và gương mặt lạnh tanh của vợ. “Cái gì nữa đây? Bà nghe ai nói tào lao cái gì rồi về sinh sự phải không?” Ông chồng cáu tiết gắt.
“Tao muốn ăn phở!” Bà vợ vẫn trả lời bằng điệp khúc gồm 4 từ.
Bực mình, thiếu tá Ph. bỏ ra ngoài. Ông quát với lũ con và bắt chúng vào hỏi vợ “muốn gì?”. Lũ con thay nhau vào và cả 3 đều mang ra đúng một câu: “Tao muốn ăn Phở!”. Ông chồng tức điên người nhưng cố dằn vì con cái đã lớn và cương vị của ông ta không cho phép có chuyện lùm xùm trong gia đình. Ông lại vào và tiu nghỉu quay ra, vì sau một hồi thịnh nộ cũng chỉ được nghe vợ nói đúng 4 chữ: “Tao muốn ăn phở!”.
Ngồi ghế bành một lúc cho dịu cơn nóng giận, thiếu tá Ph. sực nghĩ ra một giải pháp. Ông điện thoại cho gia đình người bạn thân mà vợ ông ta là người gần gũi vợ thiếu tá Ph. nhất. Sau khi trao đổi, thiếu tá Ph. ngồi xuống ghế chờ đợi. Lát sau 2 vợ chồng trung tá Nguyễn Khắc Bình đến. Sau khi nghe thiếu tá Ph. thuật lại, vợ trung tá Bình lãnh sứ mạng vào “khuyên nhủ”. Nửa giờ trôi qua, vợ trung tá Bình quay ra mặt hoang mang. “Sao? Chị ấy nói gì?”Trung tá Bình hỏi. Bà vợ nhún vai: “Tao muốn ăn phở!”.
Bàn bạc một lúc, vợ trung tá Bình chợt nêu ý kiến: “Trước đến giờ, thần kinh chị ấy ổn định không hả anh?”. Hai người đàn ông im lặng. Hơn ai hết, trung tá Bình là người đi hỏi vợ cho bạn nên biết gia đình giòng họ bên vợ của thiếu tá Ph. quả có hai trường hợp bị điên.
Thiếu tá Ph. đắn đo một lúc rồi mở miệng nhờ trung tá Bình: “Anh giúp dùm, tôi rối quá rồi…”. Sau vài cuộc điện thoại nhờ vả, trung tá Bình quay qua trấn an bạn: “Thằng Quy sẽ cử xe đến đưa chị ấy vào nhà thương Chợ Quán, khám xem sao…Toa(Toi) yên tâm, để Moa(Moi) giải quyết vụ này cho…”
Đêm hôm đó, trong khu dành riêng cho bệnh nhân loại VIP, các bác sĩ tay nhau khám bệnh, định bệnh. Các phương tiện tối tân, phương pháp khoa học và những bác sĩ trình độ nhất đưa đến kết luận: “Vợ thiếu tá Ph. hoàn toàn tỉnh táo, khỏe mạnh!”. Tuy nhiên các bác sĩ đều ngạc nhiên khi bệnh nhân luôn trả lời mọi câu hỏi bằng câu: “Tao muốn ăn phở!”…
Bà vợ được đưa về nhà và không chịu ăn uống gì. Thiếu tá Ph. bắt đầu hoảng, điện thoại cho hàng loạt bạn bè. Bất ngờ thiếu tá Phạm Kim Quy, bạn cùng khóa của thiếu tá Ph. nêu ý kiến: “Hay là ma nhập?”. Cả nhà đang đông đúc bạn bè đến thăm hỏi, bỗng lặng ngắt như tờ. Vợ trung tá Bình rụt rè: “Hổng chừng đúng đó…chiều đến giờ em có nghĩ đến mà đâu dám nói ra…”. Trung tá Bình nạt ngang: “Căn cứ vô cái gì mà bà nghĩ vậy?”. Bà vợ trả lời tỉnh rụi nhưng câu trả lời làm mọi người rùng mình như bước ra gió lạnh: “Giọng nói này đâu phải giọng của chị ấy?”. Thiếu tá Ph.cau mày suy nghĩ một thoáng rồi quày quả đi luôn vào phòng vợ. Ông đứng sau lưng vợ hỏi gằn: “Mày là ai?”
Lần này thì ông không còn nghe câu trả lời quen thuộc mà thay vào đó là một giọng đàn ông lạ hoắc: “Ờ, vậy chớ! Chiều đến giờ mệt mấy người quá…”. Lặp lại câu hỏi lần nữa, trong lúc mọi người cùng kéo nhau vào đứng chung quanh, thiếu tá Ph. nghe mà bủn rủn cả người: “Tao là trung sĩ nhất Đoàn thiện Hùng, số quân 50/ 789…phục vụ ở phòng 3 Tổng tham mưu…”.
Sau khi nghe “sơ yếu lý lịch” của một gã nào đó đòi ăn phở thông qua vợ mình, thiếu tá Ph. cùng mọi người lui ra ngoài bàn bạc.
Một linh mục quen biết lập tức được mời đến cầm theo cả sợi giây 7 buộc và quyển thánh kinh bọc bìa da đỏ. Ông vào phòng cùng thiếu tá Ph. và bắt đầu rảy nước thánh. “Thôi cha về đi, tui đâu có theo đạo đâu mà nghe lời cha! Tui chỉ muốn ăn phở thôi mà…gì mà rắc rối quá vậy?”. Chiêu thứ nhất coi như thất bại.
Cũng ngay trong đêm, vị sư trụ trì chùa trong quân trường Quang Trung, tên thật là Đặng Thành Tậm(quên mất pháp danh)được vời đến vì nghe nói ông đã từng trị khỏi nhiều ca ma quỷ nhập xác. Ông vừa đến nơi đã khoác mảnh y và cầm tràng hạt đi vào.
Sau một lát, ông tiu nghỉu quay ra, lắc đầu: “Nó biểu nó cũng không theo phật giáo, chỉ muốn ăn phở!”.
Sáng hôm sau, thiếu tá Phạm Kim Quy điện thoại cho một người bạn để vời cấp tốc một thầy pháp lừng danh Sài Gòn-Gia Định-Chợ lớn là thầy Chín Củi.
Trong lúc chờ thầy và sắm sanh đủ lễ vật lập đàn cúng, trung tá Bình điện thoại cho một loạt bạn bè ở Tổng Tham Mưu. Lý lịch của con ma đòi ăn phở hóa ra có thật 100%! Gã trung sĩ nhất này chết vì tai nạn giao thông cách đây tròn 1 năm và được chôn ở nghĩa trang quân đội Gò Vấp.
Xế trưa, “thầy Chín” đến trên xe Jeep có còi hụ đường hoàng. Bàn cúng được cấp tập bày biện. Đặt “ông tướng thầy ba”(một loại linh tượng nhỏ)lên bàn, thầy Chín bắt đầu xõa tóc vung gươm gỗ làm phép. Chưa kịp đốt xong lá bùa trừ tà thì con ma đòi ăn phở đã tuột xuống giường, xấn xổ vào thầy pháp giật thanh gươm gỗ chém nát cả đàn tràng! Sợ xanh mặt, thầy Chín lật đật cuốn tượng dông tuốt ra đường bắt taxi “quy hồi cố quận”!
Hết nước, thiếu tá Ph. bèn ngồi phịch xuống đất vái “vợ” như tế sao. Thiếu tá Quy và mọi người lắc đầu rút dần ra ngoài sân. Lúc này con ma đòi ăn phở đưa ra một yêu cầu thương lượng: “Nếu cho ăn 10 tô phở, sẽ hứa đi luôn không làm phiền gia đình nữa!”
Một ngày nữa trôi qua, thiếu tá Ph. lo sợ khi thấy vợ không ăn uống gì mà cứ ngồi trên giường “tôi nhìn tôi trên vách”. Bí thế, thiếu tá Ph. bàn với 2 ông bạn chí cốt là thiếu tá Quy và trung tá Bình: “Phải thua con ma này thôi!”.
Thế là “thể theo lời yêu cầu”, thiếu tá Ph. sai cô giúp việc đi mua phở. Vừa mang vào phòng, không buồn quay lại nhìn, con ma đã nạt: “Nhà giàu mà bần tiện quá vậy? Nói mua 10 tô mà sao mua có 2 tô?”. Cả nhà giật bắn mình vì quả thực là mua chỉ 2 tô.
Sá gì 10 tô phở, nhưng chỉ sợ “vợ”bị bội thực do con ma tham ăn nên thiếu tá Ph. cũng chỉ mua 5 tô, sớt ra 10 cái chén nhỏ.
Cũng không thể qua mặt con ma, gã nhấn mạnh: ”Mười tô là mười tô! Chín tô cũng không đi…”
Mười tô phở được sắp hàng trước mặt con ma trung sĩ nhất, gã hít một hơi rồi mỉm cười hài lòng. Thiếu tá Quy nghĩ sao chặn lại: “ Lỡ mai mốt ông ăn xong, quay lại nữa thì sao?” Con ma tỉnh rụi: “Tui hứa!”. Thiếu tá Quy mang giấy bút ra bắt con ma làm bản-cam-đoan. Dường như vì quá thèm nên con ma lật đật cầm giấy bút nguệch ngoạc mấy chữ rồi ký tên. Đoạn, gã cầm đũa thọc vào tô thứ nhật khiến cả nhà hồi hộp. Hóa ra gã chỉ nhúng đũa vào cả 10 tô rồi đưa lên mũi hít một cái!
Vừa xong, chợt bà vợ thiếu tá Ph. như lên cơn co giật rồi ngã ra bất tỉnh.
Khi tỉnh lại bà vợ hoàn toàn ngơ ngác không biết chuyện gì và ngạc nhiên khi thấy có quá nhiều người trong nhà. Được dặn dò trước, mọi người đều nói cho bà biết bà bị trúng gió mấy ngày nay và bác sĩ đã trị cho bà thuyên giảm.
Số lượng phở của con ma dùng qua, đưa cho người làm và tài xế đều bị trả lại vì chẳng hiểu sao tất cả đều bị sình chương và đổ nhớt!
Đáng ngạc nhiên hơn khi hôm sau, thiếu tá Quy mang về một số tài liệu có chữ viết của trung sĩ nhất Đoàn thiện Hùng. So tự dạng thì…giống hệt! Ba ông bạn nối khố gồm: thiếu tá Ph., thiếu tá Quy và trung tá Bình đi lên tận nghĩa trang quân đội Gò Vấp và đứng trước ngôi mộ của con ma đòi ăn phở, cả 3 đều có cảm giác rờn rợn.
Chuyện qua đi cho đến 2 tháng sau, một buổi chiều u ám, tên trung sĩ nhất lại trở về đòi ăn phở. Bực mình, thiếu tá Ph. đưa tờ giấy có bút tích của gã ra. Đọc lướt qua thật nhanh, gã “à há” một câu rồi xuất ra khỏi bà vợ ngay lập tức. Hóa ra, đây là một con ma hết sức trọng chữ tín và khá hài hước…
Cho đến giờ phút này, tất cả những người liên quan đã xuất cảnh sinh sống ở phương trời khác, có kẻ còn người mất, ngay cả căn nhà năm xưa bây giờ cũng đã phá bỏ để xây lên một khách sạn cỡ 2, 3 sao…nhưng câu chuyện về con ma đòi ăn phở vẫn là một câu chuyện ma ngộ nghĩnh nhất, theo nhận định của khá nhiều tướng tá của chế độ cũ, đặc biệt là của người trong cuộc-kẻ liên quan, cũng là người thuật lại câu chuyện: đại tá Phạm Kim Quy…
HẾT

11 0
Lp Minh Châu | Chat Online Report

chuyện hay đó
đã like
@sweet
0 0
chào các bạn | Chat Online Report
hay
0 0
_Oliviª© BlªckBell_ | Chat Online Report
dc đấy
0 0
Đăng nhập tài khoản để có thể bình luận cho nội dung này!

Đăng ký | Đăng nhập

trần hạo thiên
Link | Report
2020-03-05 09:06:22
Chat Online
like
19 0
Lan~Linh | Chat Online Report
like
3 0
chào các bạn | Chat Online Report
like
0 0
Đăng nhập tài khoản để có thể bình luận cho nội dung này!

Đăng ký | Đăng nhập

chào các bạn | Chat Online Report
đẹp ha
1 0
&amp;lt;*$^ Pé_Trang~min^$*&amp;gt; | Chat Online Report
like
1 0
Nguyenkhanhhung | Chat Online Report
like nhớ trả
2 0
chào các bạn | Chat Online Report
kawai
0 0
❤❤❤Gấu Sao Băng❤❤❤ | Chat Online Report
xinh
0 0
Đăng nhập tài khoản để có thể bình luận cho nội dung này!

Đăng ký | Đăng nhập

×
Mua sắm
+Gửi câu hỏi LAZI MALL
+500xu
×