
Giữa trang giấy ngà còn vương mùi chì cũ,
một thiếu nữ bước ra từ những nét dịu dàng.
Mái tóc đêm ôm lấy vầng trán lặng,
đôi mắt buồn như giữ cả mùa sang.
Những đóa hồng nở trên vành mũ mỏng,
kể chuyện thời gian bằng cánh hoa phai.
Chuỗi đá tím rung theo từng khoảng lặng,
như giấc mơ nào còn mắc ở tương lai.
Gò má hồng mang sắc chiều rất nhẹ,
môi khép rồi mà tựa muốn thành thơ.
Có điều gì trong ánh nhìn xa ngái,
khiến người xem đứng lại giữa bâng khuâng chờ.
Bên cạnh nàng, một bóng hình màu sắc,
như thanh xuân đang ghé gọi tên mình.
Một nửa là hoài niệm bằng chì xám,
một nửa là hy vọng nhuộm lung linh.
Và góc nhỏ nơi chữ ký đã đổi thay,
“mdang” nghiêng nghiêng như lời chào rất khẽ.
Để bức họa không chỉ là tranh nữa,
mà là một phần tâm hồn người vẽ.
Nơi mỗi nét run đều mang hơi thở,
mỗi khoảng mờ đều cất giữ một câu.
Bức tranh đẹp bởi không hề hoàn hảo,
giống trái tim người — chân thật và sâu. ✨