AE BB mạnh(mr shit)
|
Người đầu tiên phát hiện ra thầy Thiện mất tích chính là Lô sư phụ ở căn tin trường học. Bây giờ vốn đang được nghỉ hè, căn tin đã ngừng nấu ăn, thế nhưng bởi vì bình thường thầy Thiện và Lô sư phụ có quan hệ không tệ, cho nên Lô sư phụ chỉ đáp ứng với mỗi thầy ấy - trong mấy ngày thầy Thiện chưa về nhà, bộ phận căn tin vẫn mở cửa để nấu ăn. Thế nhưng trong vài ngày liên tiếp, căn bản là thầy Thiện không tới căn tin. Lô sư phụ cảm thấy tò mò - mấy ngày nay thầy ấy ăn cái gì? Cuối cùng, sau năm ngày, Lô sư phụ cũng không nhịn được mà đi tới phòng ngủ của thầy Thiện. Ông muốn biết rõ ràng là có chuyện gì. Gõ cửa, không có ai trả lời. Lô sư phụ nằm sấp ở trước cửa sổ nhìn vào bên trong - trong đó căn bản là không có người. Thầy Thiện không chào hỏi mà đã âm thầm ra đi rồi hả? Đây là suy nghĩ đầu tiên của Lô sư phụ. Nhưng rất nhanh, ông ta liền phát hiện rằng chuyện này không có khả năng - quần áo của thầy Thiện vẫn phơi ở trên cửa sổ, hai cái vali của thầy ấy cũng không hề bị xê dịch mà vẫn đặt ở chỗ cũ. Lô sư phụ cẩn thận cân nhắc, cảm thấy chuyện này có điểm không hợp lí. Ông khẩn trương hỏi mấy hộ gia đình gần trường học mới phát hiện mấy hôm nay đều không có người trông thấy thầy Thiện. Trực giác của Lô sư phụ nói cho ông ta biết, thầy Thiện đã xảy ra chuyện. Ông ta lập tức báo cho cảnh sát địa phương biết việc này. Cảnh sát tới nhà của thầy Thiện cũng không phát hiện được điểm khác thường nào. Đồn trưởng đồn cảnh sát phái người tìm kiếm khắp Nam Hương và hỏi thăm tung tích của thầy Thiện. Thế nhưng tìm một ngày, căn bản là không thể tìm được thầy Thiện. Gọi điện thoại về quê của thầy, người trong nhà cũng nói thầy Thiện hoàn toàn không trở về nhà. Tin thầy Thiện mất tích nhanh chóng lan truyền khắp Nam Hương, một nhóm người trong thôn có lòng tốt dồn dập tổ chức các cuộc tìm kiếm thầy Thiện - trong đó bao gồm cả cha mẹ bốn người Mai Đức. Dường như mọi người đều đã lục soát khắp từ trên xuống dưới Nam Hương, vậy mà vẫn không tìm được thầy Thiện. Bọn họ cảm thấy rất quái lạ - một người sống to lớn như vậy lại có thể bốc hơi khỏi trần gian ư? Một người dân trong thôn tìm đến đồn trưởng đồn cảnh sát, hơi do dự nói: “Trường học gần đây có một đầm nước, thầy Thiện anh ấy chắc sẽ không...” Đồn trưởng nhíu mày nghĩ ngợi, nói: “Lập tức tổ chức vớt người trong đầm nước!” Mấy giờ sau, những trai tráng trong thôn chủ động tìm một cái lưới đánh cá thật to, thử tiến hành vớt người trong đầm nước, bọn họ không xác định có thể vớt được thi thể của thầy Thiện thật hay không. Nhưng trong lòng bốn người Mai Đức và Viên Tân lại hiểu rõ vô cùng, lần vớt này sẽ có kết quả gì. Bọn nó cùng mấy chục người trong thôn khác đều đứng cạnh đầm nước chờ xem lần vớt này - bọn nó biết chắc rằng, sau khi cảnh sát vớt được thi thể của thầy Thiện lên, bọn nó sẽ bị kết án như thế nào. Lúc ấy là đã qua tám giờ tối, mọi người đốt lửa hướng về phía cái lưới trong nước. Trong ánh lửa lập lờ Mai Đức và Viên Tân cùng nhìn nhau một cái, bọn nó có thể nhìn ra được từ vẻ mặt của đối phương - trái tim hai người đều đang đập điên cuồng. Công việc vớt người tiến hành trong khoảng một tiếng, trên lưới đánh cá chỉ có lọ thủy tinh, rất nhiều rong rêu cùng một chút đồ bỏ đi. Nhưng lại không thể tìm được thi thể của thầy Thiện. “Được rồi, kết thúc công việc thôi.” Đồn trưởng nói, “Trong đầm nước này không thể có người được.” Nhóm người trong thôn nhẹ nhàng thở ra, xem ra sự tình không như bọn họ nghĩ, thầy Thiện chỉ bị mất tích thôi. Mọi người bắt đầu suy đoán, có lẽ thầy Thiện chỉ là đi đến nơi khác làm chuyện gì đó mà không nói cho bất cứ ai biết mà thôi. Nhóm người trong thôn vừa thảo luận vừa rời đi. Cảnh sát cũng về đồn công an, chuyện này tạm thời được xác định là trường hợp mất tích. Ở lại cạnh đầm nước, chỉ có bốn người Mai Đức là đang trợn mắt há hốc mồm. Bốn người bọn nó nhìn nhau, trên mặt mỗi người đều tràn ngập sợ hãi và nghi ngờ - bọn nó không hiểu, đây là có chuyện gì? Bốn người nặng nề rời đi, ở trên đường, Viên Tân đột nhiên dừng bước. “Mai Đức, Dư Huy, còn có Lý Viễn. Tao... Tao rất sợ...” Âm thanh của cậu đầy run rẩy, “Vì cái gì mà thi thể của thầy Thiện không có ở trong đầm nước? Nó... Nó sẽ chạy đi đâu?” “Đúng vậy... Nếu là con sông, là con sông, còn có khả năng là trôi tới hạ lưu... Nhưng mà... Đây chính là một đầm nước! Là ao tù nước đọng!” Dư Huy cũng không rét mà run. Mai Đức cũng bắt đầu cảm thấy hoa mắt chóng mặt: “Có lẽ, thầy Thiện thật sự không chết?” “Nhưng mà, chúng ta rõ rành đã tận mắt nhìn thấy ông ta...” “Được rồi!” Mai Đức đột nhiên hét lớn một tiếng, “Chuyện này dừng ở đây thôi! Ai cũng đừng nói nữa!” Mấy người cùng nhìn cậu. “Từ giờ trở đi, chúng ta không cần quản sự sống chết của thầy Thiện. Chúng ta chỉ cần nhớ kỹ một điều: thầy Thiện không phải do chúng ta hại chết, ông ta là tự mình không cẩn thận nên rơi xuống đầm nước, việc đó cùng chúng ta không có quan hệ gì!” “Nhưng trên thực tế...” Lý Viễn muốn nói cái gì đó. “Nghe đây!” Mai Đức hung dữ nhìn cậu ta, “Chúng ta chỉ vô ý! Chuyện kia là ngoài ý muốn! Mày đã hiểu chưa?” “Đúng, chuyện kia là ngoài ý muốn.” Viên Tân hùa theo nói. “Quả thật là ngoài ý muốn, không phải lỗi của chúng ta.” Dư Huy cũng nhìn Lý Viễn. “Cho nên, từ hôm nay trở đi, chúng ta không cần xen vào chuyện này nữa, dù sao thì cảnh sát cũng đã xác định vụ án này là vụ án mất tích. Dựa theo những lời lúc trước, chúng ta tuyệt đối không thể nói cho bất cứ ai về chân tướng của vụ việc.” Mai Đức nói. “Tao đồng ý.” Viên Tân nói. “Tao cũng không có ý kiến gì.” Dư Huy nói. Bọn họ đều nhìn về phía Lý Viễn. “Được rồi... Tao cũng... cũng đồng ý.” Lý Viễn hết cách nói. “Tốt lắm, từ giờ bốn người chúng ta cùng qui ước: Từ nay về sau, ai cũng không được nhắc lại chuyện này, vĩnh viễn không được nhắc lại! Đương nhiên, cũng tuyệt đối không thể tiết lộ chuyện chúng ta giữ bí mật cho nhau!” Mai Đức nói. Mấy người nhìn nhau vài giây rồi đồng loạt gật đầu. Sau đó, bọn họ cùng chụm tay phải lại một chỗ. Về sau, chuyện này giống như bọn họ đã từng nghĩ, vụ án được xác định giống như hơn trăm ngàn vụ mất tích khác. Căn bản là cảnh sát không hề nghi ngờ gì đối với kết quả này. Theo thời gian trôi qua đám người Mai Đức cũng dần dần lãng quên đại họa mà bọn họ gây ra. Sau khi tốt nghiệp trung học cơ sở, bọn họ đến trường trung học phổ thông ở trên huyện. Rời khỏi Nam Hương, bọn họ càng thoát khỏi bóng ma tâm lí, trải qua cuộc sống trời yên biển lặng bình thường. Nhoáng một cái, mười năm đã trôi qua. tập 6 đó lâu zồi chưa ra chia tay ny đừng hỏi zì cả
áng sớm ngày hôm sau, Mai Đức rời khỏi giường sớm, chưa kịp ăn sáng đã chạy đến Viên gia. Viên Tân bị Mai Đức đánh thức, mơ màng hỏi:“Mai Đức? Mới sáng sao lại tới nhà tao?” “Mau rời giường! Có chuyện quan trọng!” Mai Đức thúc giục nói. Viên Tân nhanh chóng mặc quần áo. Sau khi rửa mặt hoàn tất, Mai Đức không nói tiếng nào liền kéo cậu đến nhà Lý Viễn. Nửa giờ sau, bốn người có mặt. Viên Tân, Lý Viễn cùng Dư Huy khó hiểu nhìn Mai Đức, bọn họ không hiểu tại sao mới sáng sớm Mai Đức đã tập trung cả bọn lại làm gì. “Chuyện ngày hôm qua, chúng ta đã phạm vào một sai lầm lớn.” Vẻ mặt Mai Đức nghiêm túc. “Cái gì?” Cả bọn đều khẩn trương. “Hôm qua chúng ta cứ tưởng rằng: Mặc dù thi thể của thầy Thiện được phát hiện ở dưới đầm lầy, mọi người sẽ nghĩ thầy đến đầm bơi lội rồi sơ ý để mình chết đuối -- nhưng tối hôm qua tao đột nhiên nghĩ đến, chuyện đó là không có khả năng xảy ra!” “Vì sao?” Viên Tân vội vàng hỏi. “Lúc thầy nghe chúng ta nói thằng Chung Lâm rớt xuống nước, liền vứt lại cái bút máy trên bàn; Ngay cả nắp bút cũng chẳng thèm đóng lại; Thậm chí thầy chỉ xỏ một chiếc giày rồi chạy ra ngoài ngay. Tụi mày ngẫm lại xem, có ai đi bơi mà vội đến mức bút cũng chưa đóng nắp, giày chỉ xỏ một chiếc?” Sắc mặt Viên Tân trắng bệch: “Ý mày là......” “Sau khi thi thể thầy bị phát hiện, chắc chắn sẽ có người đến ký túc xá. Chỉ cần phát hiện những dấu hiệu bất thường đó, đừng nói là cảnh sát, người thường cũng sẽ lập tức phát hiện – rằng thầy Thiện không chết đuối vì đi bơi. Nhất định sẽ nghi ngờ ẩn tình bên trong chuyện!” “Mà chỉ cần tiến hành điều tra...... Có khả năng sẽ đổ lên đầu chúng ta. Bởi vì ngày hôm ấy có vài người nhìn thấy chúng ta đi đến trường học...” Dư Huy ý thức được tính nghiêm trọng của sự tình. “Cho nên, cảnh sát đương nhiên sẽ xem chúng ta là nghi can số một.” Mai Đức nói,“Suy nghĩ một chút, bốn người chúng ta chỉ cần lộ ra một chút sơ hở......” “Trời ơi! Lúc đấy chúng ta liền tiêu đời!” Dư Huy ôm chặt đầu, thống khổ ngồi xổm trên mặt đất. “Chúng ta nên làm cái gì bây giờ? Làm sao được?” Viên Tân cũng hoàn toàn hoảng loạn. “Đừng hoảng hốt!” Mai Đức dùng thủ thế ý bảo bọn họ tỉnh táo lại,“Bây giờ chúng ta vẫn còn cách!” “Chẳng lẽ, mày muốn......” Dư Huy gần như đoán được ý tứ của Mai Đức. “Chúng ta hiện tại không có lựa chọn nào khác. Chỉ còn cách đến chỗ ở của thầy xử lý chỗ bất thường đó.” Mai Đức nói. “Cái gì? Còn muốn đi đến chỗ đó?” Lý Viễn có chút lúng túng. “Như thế nào, mày sợ? Quỷ nhát gan!” Mai Đức trừng mắt nhìn,“Hiện tại ban ngày ban mặt, mày sợ cái gì! Chúng ta có đến 4 người cơ mà!” Viên Tân khẽ cắn môi:“Thế thì cứ làm như mày nói, hoặc là không làm, đã làm phải làm đến cùng!” Vài người lặng lẽ đi đến trường học, phía sau vườn trường là một mảnh yên tĩnh, không có một bóng người. Thầy Thiện ở trong kí túc xá thuộc kiểu nhà đơn, cửa ra vào đã đón, nhưng cửa sổ lại mở toang. “Mau, đi vào nhanh!” Mai Đức nhỏ giọng nói. Chỉ chưa gần một phút, bốn đứa nhóc đã lọt vào trong kí túc xá. Bọn họ nhìn chăm chú vào căn phòng nhỏ: Chỉ có một chiếc giường đơn, một chiếc bàn học, mấy ghế dựa cùng vài cái thùng, thật sự là rất đơn sơ. Mai Đức chú ý tới cái bàn học kia – trạng thái vẫn nguyên vẹn so với hôm qua. Trên bàn là một cuốn sổ, bên cạnh là bút máy vẫn chưa đóng nắp. “Mày khép cuốn sổ lại, đóng nắp bút vào.” Mai Đức nói với Viên Tân. Sau đó cậu xoay người nhìn Dư Huy cùng Lý Viễn:“Chúng ta mau tìm chiếc giày còn lại.” Mọi người chia nhau hành động. Viên Tân đến gần cái bàn học, liếc mắt nhìn thấy cái bút máy, đóng nắp bút vào. Sau đó, Viên Tân chuẩn bị khép cuốn sổ lại. Trong nháy mắt,cậu vô tình liếc mắt nhìn nội dung viết trong sổ. Vài giây sau, Viên Tân quát to một tiếng, sau đó té ngã trên đất. Mai Đức cùng Dư Huy nhanh chóng tiến lên đỡ cậu ta dậy, hỏi:“Mày làm sao vậy?” “Kia...... Quyển sổ kia......” Viên Tân mặt tái xanh, hiển nhiên là hoảng sợ cực độ. Toàn thân cậu lạnh ngắt, ngón tay hướng về phía cuốn sổ, trên môi run run, nói không ra lời. Mai Đức cùng Dư Huy nghi hoặc liếc mắt nhìn, hai người bọn họ cùng nhau đứng lên, đi đến trước bàn, nâng quyển sổ kia lên. Trên mặt sổ là một đoạn chữ viết, cũng chính là nét chữ quen thuộc của thầy: “Bốn người chúng mày lừa tao, hại chết tao. Tao có thành quỷ cũng sẽ không tha cho chúng mày! Chúng mày sẽ chết thảm… Chúng mày sẽ chết rất thảm… ...... ......” Chỉ nhìn mấy câu mở đầu, Mai Đức và Dư Huy liền “A” to một tiếng, toàn thân một trận rét run, tóc gáy đứng thẳng, hai chân lùi về phía sau một bước, cuốn sổ rơi xuống mặt đất. Lý Viễn tiến lên nhặt cuốn sổ, nhìn hai câu nói phía sau, sợ đến độ mặt cắt không còn một giọt máu, cơ hồ muốn ngất đi. Vài phút kế tiếp, gian phòng bên trong tĩnh mịch, chỉ còn nghe thấy tiếng hít thở phì phò. Rốt cuộc, Dư Huy chịu không nổi, cậu hét lớn:“Chúng ta bị báo ứng! Hồn ma thầy Thiện trở lại, nó muốn giết chết chúng ta!” Mai Đức vội vã che miệng Dư Huy, nói với hai kẻ còn lại:“Mau tìm chiếc giày còn lại, cả quyển sổ này nữa, chúng ta lập tức rời đi!” Viên Tân bình tĩnh lại, một bàn tay nhặt quyển sổ kia, một tay còn lại cầm chiếc giày, đứng dậy. Lý Viễn nhanh chóng mở cửa, bốn người hốt hoảng trốn ra khỏi gian ký túc xá. Bọn họ chạy đến gốc cây ngày hôm qua, thở hồng hộc, đối mặt nhìn nhau. Trầm mặc một lúc, Viên Tân mở miệng đầu tiên:“Tụi mày nói xem, có chuyện gì đang xảy ra? Chẳng lẽ, thật là hồn ma của thầy......” Cậu ngừng lại, không dám nói tiếp. Mai Đức phía sau thoáng khôi phục bình tĩnh, cậu nói:“Có phải hôm qua thầy vẫn chưa chết, thầy đã ngoi lên rồi......” “Điều này sao có thể? Rõ ràng hôm qua chúng ta thấy thầy chìm trong nước, bảy tám phút sau cũng chưa đi lên, này...... Làm sao người bình thường có thể sống sót trở lên?” Dư Huy cảm thấy chuyện ly kỳ này đã vượt xa trình độ hiểu biết của cậu. “Không, tuyệt đối không có khả năng.” Viên Tân nói,“Lại nói, nếu Thầy Thiện còn sống, thì bây giờ thầy ở đâu? Vì sao không trực tiếp tới tìm chúng ta?” “Kia...... Nói như vậy, chẳng phải thật sự chính là......” “Đủ rồi! đừng nói nữa!” Lý Viễn hét lớn,“Tao chịu không nổi, tao muốn đem chuyện này nói cho cảnh sát!” Nghe đến câu này, Mai Đức quay đầu mạnh, bám lên áo Lý Viễn:“Mày điên rồi? Như vậy sẽ hại chết chúng ta!” “Chẳng lẽ chúng ta từ đây phải lo sợ sống chết mỗi ngày ư? Mày thấy rồi đấy, Hồn Ma thầy Thiện sẽ không bỏ qua cho chúng ta!” Lý Viễn cơ bản là một đứa trẻ nhát gan, hét lớn về phía Mai Đức. Mai Đức chậm rãi buông lỏng áo cậu, gục đầu xuống, không nói một lời. Không khí nặng nề giằng co vài phút, mọi người đều đứng ngây ra, không có ai nói chuyện. Cuối cùng, Viên Tân đánh vỡ cục diện bế tắc:“Tao thấy, hay là thế này đi?” Ba người ngẩng đầu nhìn cậu. “Thầy Thiện đã chết, cho tới bây giờ chuyện này gần như không có ai biết, nhưng sớm muộn gì cũng sẽ bị phát hiện...... Cho đến lúc đó, nếu tất cả mọi người cho rằng Thầy Thiện tự mình chết đuối, chúng ta sẽ không nói ra sự thật; Mà nếu cảnh sát điều tra đến chúng ta, chúng ta sẽ không giấu diếm nữa, thành thật khai báo tất cả.” “Ý của mày là, tùy theo số trời?” Dư Huy hỏi. Viên Tân gật gật đầu:“Chính là ý này.” Mai Đức nghĩ nghĩ.“Được, cứ làm như vậy! Từ giờ chúng ta xem như không có chuyện gì, mặc cho số phận đi. Việc trước mắt phải làm, là xử lý mấy thứ này.” Cậu chỉ vào sổ và giày trên đất. Lúc này đây, Mai Đức mang theo bật lửa, bọn họ thiêu hủy hết hai vật chứng. Rồi bốn người trở về nhà. Mấy ngày kế tiếp, bọn họ không gặp lại nhau. Mỗi người đều ở nhà với sự bất an riêng của mình. Thẳng đến ba ngày sau, sự tình mới có tiến triển mới tập 5 đó anh hai à Khoa học đã chứng minh Ank đã seen + Like cho cậu Kute nò ![]() Trả cko 5 sao và 1 vé theo dõi cho iem nha ![]() Tick thêm Cko bạn trong link sau luôn đy mờ : https://lazi.vn/user/yeuanh.vailon0110 ![]() Được thì cko thêm một vé slot luôn nhó ![]() Mơn cậu ![]() # Tương tác honq # Chán tek # yeww Matcha
xưa nay thế gian quanh mk ( https://youtu.be/ZZlBumFmC8I ) đăng kí hộ mk copy link bỏ vô youtube nha nhớ đăng kí với xem nhiều video thus vị khác nữa
Trong hồ nước này có rong rêu, mày quên rồi sao? Lúc còn nhỏ ba tao đã dặn, bảo tao không bao giờ được bơi lội trong cái hồ nước này. Chắc chắn thầy Thiện đã bị rong rêu cuốn lấy.!” “Trời ơi! Bây giờ chúng ta nên làm cái gì đây?” Dư Huy hoảng hốt. Mai Đức thở hổn hển nhìn quanh bốn phía một lần nữa, sau đó nhanh chóng cầm quần áo và giày sandal vừa cởi của thầy Thiện, thấp giọng nói:“Chúng ta mau rời khỏi nơi này!” Bốn người chạy mất mạng lên sườn núi, lại chạy đến bên phía cây rừng sâu trong núi. Nơi này rất ít có người đến. Mai Đức cẩn thận quan sát chung quanh, xác định rằng không có người phía sau, cậu ta thả quần áo và giày sandal của thầy xuống, ôm một đống lá khô phủ lên trên, nhỏ giọng nói:“Người nào trong tụi bây có diêm?” “Mày muốn làm gì?” Viên Tân hỏi. “Tất nhiên là thiêu hủy mấy thứ này! Nhanh lên! Tao không chắc rằng có người nào sắp đến nơi này hay không.” “Mày...... Mày muốn, giấu diếm chuyện này?” Viên Tân lùi về phía sau vài bước. Mai Đức tiến về phía trước một bước, cậu ta gắt gao nhìm chăm chằm vào mắt của Viên Tân: “Mày cho rằng chúng ta cách nào khác nữa sao?” “Tao...... Tao không biết.” Viên Tân lắc đầu liên tục, trong ánh mắt tràn đầy bối rối. “Nghe,” Mai Đức xoay người nói với Lý Viễn và Dư Huy,“Hiện tại chúng ta cần tỉnh táo trở lại, chuyện này đã xảy ra, không thể thay đổi.” Lý Viễn và Dư Huy không dám nói lời nào, liên tục thở mạnh. “Không thể nghi ngờ, thầy Thiện đã chết, tuy rằng đây là chuyện ngoài ý muốn, nhưng là bởi vì cái chú ý ngu xuẩn kia của chúng ta! Tụi mày có nghĩ tới hay không, nếu chuyện này để cho người khác biết rồi nói ra, chẳng những chúng ta bị đuổi khỏi trường học, còn có thể bị truy cứu trách nhiệm hình sự -- đời này của chúng ta coi như đã xong!” Mai Đức cúi đầu nói. Vẻ mặt Viên Tân tái nhợt, mồ hôi lớn như hạt đậu chảy từ trên trán cậu: “Nhưng mà, một người khỏe mạnh sống sờ sờ bỗng nhiên mất tích, chẳng lẽ sẽ không có người nào biết?” Mai Đức làm một thủ thế, ý bảo cậu ta im miệng. “Bây giờ chúng ta suy nghĩ lại một chút, khi bốn người chúng ta chạy tới sư ký túc xá của thầy Thiện – cái phòng nhỏ không đên mười mét vuông đó, chúng ta có thể thấy được, chỉ có một mình thầy Thiện sống ở nhà.” “Sau đó, chúng ta nói dối thầy ấy Chung Lâm rơi xuống nước, thầy Thiện lập tức chạy tới triền núi nhỏ. Chúng ta liền đuổi theo ở phía sau, tụi mày có chú ý tới điều gì không, trong thời gian chuyện này xảy ra, có bị người khác thấy không?” Dư Huy suy nghĩ trong chốc lát, khẳng định nói: “Chắc chắn là không có ai thấy, lúc ấy tao cố ý nhìn bốn phía. Hiện tại chính là buổi tối, đa số mọi người đều ở trong nhà.” “Tốt, tiếp theo, thầy Thiện vô ý ngã vào trong nước -- mãi cho đến khi chúng ta rời khỏi hồ nước kia. Tao cũng đã quan sát, không có bị người nào thấy.” Mai Đức ngừng lại, mặt khác ba người nhìn cậu. “Tụi mày hiểu chưa? Chỉ cần bốn người chúng ta không nói, sẽ không ai biết thầy Thiện chết có quan hệ gì với chúng ta.” “Nhưng mà, vừa rồi tao đã nói, thầy Thiện bị phát hiện mất tích, là chuyện sớm muộn.” Viên Tân nói. “Mày suy nghĩ lại đi, có một chi tiết: thầy Thiện vì cứu người, trước khi vào nước đã cởi quần áo -- nói như vậy, lúc có người phát hiện thầy Thiện chết trong nước, có lẽ đã cho rằng thầy ấy chết đuối khi đến hồ nước bơi lội, mà không nghĩ đến chuyện này có quan hệ đến chúng ta.” Mai Đức nói. “Vậy chúng ta còn thiêu hủy quần áo thầy Thiện làm gì? Đặt ở gần hồ nước để người khác phát hiện không phải là được sao?” Dư Huy nhỏ giọng nói. “Đứa ngốc! Chúng ta thiêu hủy quần áo là vì để cho người khác không phát hiện thầy Thiện chết đuối trong hồ trong thời gian ngắn! Chuyện này bị phát hiện càng muộn, càng có lợi với chúng ta.” Mai Đức nói. “...... Trước đây thầy Thiện lão sư đối xử tốt với chúng ta như vậy, hiện tại chúng ta hại chết thầy ấy, lại còn làm như vậy, thật sự là tớ cảm thấy......” Lý Viễn lại muốn khóc lên. Mai Đức không đợi cậu nói xong, cầm lấy áo cậu ta, hung hăng nói: “Vậy cậu cứ nói chuyện này ra đi, mấy người chúng ta cùng nhau ngồi tù!” Lý Viễn bị dọa hoảng sợ, cậu ta không ngừng run rẩy. Im lặng vài phút, Viên Tân nói: “Vậy cứ như Mai Đức nói mà làm, chúng ta xử lý đống quần áo của thầy Thiện, sau đó bất kỳ người nào cũng không được nhắc đến chuyện này!” Ba người còn lại cũng liếc mắt nhìn nhau, lần lượt gật đầu. “Ai có diêm?” Mai Đức lại hỏi một lần nữa. Mấy người người sờ sờ túi quần, không có ai mang diêm trên người. Mai Đức cúi đầu suy nghĩ trong chốc lát, bỗng nhiên ngẩng đầu nói: “Lý Viễn, vừa rồi cậu dể mảnh nhỏ của kính lúp kia ở đâu? Đưa nó cho tớ.” Lý Viễn sửng sốt một chút, nhưng lập tức hiểu rõ -- hiện tại là thời điểm ánh sáng mãnh liệt nhất, có thể dùng kính lúp tụ quang, châm lửa lá cây khô. Năm phút đồng hồ sau, một đống lửa lớn cháy lên sâu trong rừng cây. Vì không để lửa tràn ra ngoài, mấy người dọn dép sạch sẽ lá khô xung quanh. Chỉ chốc lát sau, quần áo và giày sandal của thầy Thiên hóa thành một đám tro. Bốn người đào một cái hố rồi chôn đám tro này vào, lại ôm một ít nhánh vây và lá khô rải lên. Bố trí xong hết, bọn hỏ thở một hơn nhẹ nhõm. “Hiện tại, nhớ kỹ. Chúng ta coi như không có chuyện gì phát sinh. Sau khi về nhà, nên làm gì thì làm, đừng lộ ra sơ hở gì.” Mai Đức phân phó ba người còn lại. Bất tri bất giác, cậu dã trở thành người lãnh đạo chuyện này. Viên Tân, Dư Huy cùng Lý Viễn lần lượt gật đầu. Sau, từng người bọn họ về nhà. Sau về đến nhà, Mai Đức giả vờ dáng vẻ không có chuyện gì xảy ra. Nhưng cậu cố ý nhìn thoáng qua bên trong phòng khách -- nếu cậu đoán không có sai, thời điểm thầy Thiện chết là lúc 3 giờ 20 phút ngày 13 tháng 7. Lúc ăn cơm chiều, cha mẹ không có phát hiện Mai Đức có điều gì khác thường, bọn họ vẫn trò chuyện vui vẻ trên bàn cơm. Cơm chiều xong, Mai Đức trở lại phòng sớm. Nằm ở trên giường, rốt cuộc cậu ra bắt đầu lạnh run – chuyện xảy ra vào buổi chiều hôm nay thật đáng sợ. Đều do tên Viên Tân đáng chết nghĩ ra “trò chơi thí nghiệm” kia! Thế mà thầy Thiện lại mất mạng vì trò đùa nhàm chán này, thật sự là không đáng! Nhưng mà, bỗng nhiên Mai Đức nhớ tới, lúc ấy chỉ duy nhất mình ủng hộ kế hoạch của Viên Tân -- hiện tại, thì có thể trách aiđược? Nghĩ đến bình thường thầy Thiện rất tốt, nước mắt Mai Đức rơi xuống, cậu xoay người, muốn lấy khăn tay trên bàn. Đột nhiên, cậu phát hiện ra không biết từ lúc nào xuất hiện một người bên giường. Mai Đức ngẩng đầu lên nhìn, nào ngờ là thầy Thiện! Cậu ta mở to mắt nhìn! Mai Đức sợ tới mức hồn lìa khỏi xác, cậu quát to một tiếng, muốn chạy xuống giường. Sau đó, cậu ta mở to mắt, tỉnh. Thì ra, sau khi vào phòng nằm ở trên giường, không biết ngủ thiếp đi từ lúc nào. Mai Đức thở hổn ha hổn hển -- vừa rồi chỉ là một ác mộng mà thôi. Nhưng nà, chuyện xảy ra vào buổi chiều lại hoàn toàn là sự thật. Mai Đức thở dài, cậu nghĩ, nếu toàn bộ đều là một giấc mộng, thật là tốt biết bao! Cậu ngồi ngẩn người ở trên giường, qua vài phút, cảm thấy có chút khô miệng, xuống giường tìm dép lê, chuẩn bị đi lấy nước uống. Đột nhiên, vẻ mặt Mai Đức chợt trở nên tái nhợt, lòng kinh hoàng đứng lên. Cậu nghĩ đến một chuyện, một chuyện bị cậu xem nhẹ hoàn toàn! tậ 4 đó xem đê mà mk để dòng này ở dưới thì đúng lúc mọi người đọc hết rồi mà nhỉ thôi kệ nhớ cs tập 5 đó
Năm đó, Mai Đức 14 tuổi, Viên Tân cũng thế. Đương nhiên, còn có Lý Viễn và Dư Huy. Shin-sama - LQĐLúc ấy bọn chúng đều là học sinh năm nhất của trung học Nam Hương – bây giờ Nam Hương đã sắp quy hoạch lại một khu mới rồi. Nhưng vào năm đó, nơi đây chỉ là một trấn nhỏ bình thường. Đó sẽ là một mùa hè tuyệt vời -- nếu như không phát sinh chuyện đáng tiếc kia. Buổi chiều sau buổi lễ tổng kết, đám học sinh tụ tập lại chơi trò “đánh trận đất” -- bọn chúng đem bùn đất vo thành nắm rồi cùng nhau “đánh”, chơi vui vẻ đến quên cả đất trời. Hơn nửa giờ sau, bốn thằng nhóc mệt lả, thở hồng hộc, cùng nhau ngồi trên một tảng đá lớn nghỉ ngơi. Nhìn khuôn mặt mỗi đứa mệt đến mức tái xanh, xám xịt lại, bọn chúng đều vui vẻ cười ha ha. Ngừng vài phút, Lý Viễn nói: “Tiếp đi, chúng ta chiến tiếp !” Mai Đức lắc lắc đầu: “Chơi mãi một trò, chả có hứng thú.” “Thế chúng ta chơi gì? Mày nói thử xem!” Lý Viễn nói. Mai Đức lấy tay chống cằm đăm chiêu, cũng không nghĩ ra được trò gì thích hợp. Phía sau, đột nhiên Viên Tân đứng thẳng dậy, hai mắt tỏa sáng:“Tao vừa nghĩ ra một trò rất thú vị.”Shin-sama - LQĐ “Cái gì?” Ba người còn lại đồng thanh hỏi. “Tụi mày có còn nhớ tiết Ngữ văn tuần trước, thầy Thiện dạy chúng ta thành ngữ gì không?” Viên Tân nói. “Thành ngữ nào?” Mai Đức hỏi. “‘Ba người thành hổ’! Tức là khi có một người bảo trên đường có hổ dữ, mày không tin; Người thứ hai nói, mày cũng không tin......” “Nhưng khi người thứ 3 nói cho mày biết trên đường có hổ dữ, mày liền tin.” Mai Đức tiếp lời,“Thành ngữ này ý nói rằng cùng một lời nói dối nếu lặp lại bằng lời của nhiều người thì người bị lừa sẽ có thể tin nó là sự thật -- nhưng mà, này thành ngữ làm sao?” “Chẳng lẽ tụi mày không muốn thử xem sao? Nếu như ba người cùng nói dối với một nội dung, có phải sẽ lừa được người ta không?” Mai Đức hiểu ra vấn đề, liền lập tức ngồi thẳng người:“Nghe có vẻ thú vị, mày nghĩ chúng ta sẽ thử bằng cách nào?” Viên Tân suy nghĩ trong chốc lát, nói:“Câu này cho thầy Thiện dạy ...... Chúng ta cứ thử luôn với ổng đi!” “Thử kiểu gì?” Lý Viễn và Dư Huy cũng bắt đầu thấy hứng thú. Viên Tân nhìn nhìn bốn phía, liếc mắt trông thấy khu đầm lầy trên núi. Thằng nhóc đá chân một cái:“Có rồi ! Chúng ta đi nói với thầy Thiện là lớp mình có người lên núi bơi lội, chẳng may vấp ngã chết đuối. Nói như thế, tụi mày nghĩ ổng có tin không !”Shin-sama - LQĐ “A ! Đem chuyện lớn như thế ra đùa giỡn thầy ư? Hình như hơi quá đáng?” Dư Huy có chút lo lắng. “Nhưng chúng ta đang thí nghiệm xem thành ngữ ổng dạy cho chúng ta đúng hay sai mà!” Viên Tân nói,“Lại nói bình thường thầy Thiện đối xử với tụi mình rất tốt, ổng sẽ không trách đâu. Cùng lắm thì nhanh miệng giải thích với ổng.” “Tốt! Cứ làm vậy đi !” Mai Đức hưng phấn nhảy lên,“Đảm bảo vui cực!” “Chúng ta lương lượng chút đã....” Viên Tân kéo ba người chụm lại, bắt đầu kế hoạch. Thầy Thiện là giáo viên phụ trách ngữ văn của lớp Mai Đức, thầy vừa mới tốt nghiệp đại học nên còn rất trẻ, lại đẹp trai, hài hước, hay nói. Bình thường thầy thân thiện giống như bạn của học sinh, hay tham gia chơi bóng cùng mấy thằng học trò nghịch ngợm hoặc nói chuyện phiếm, vô cùng được học sinh yêu mến. Sau khi kết thúc năm học, Thiện lão sư không về nhà lập tức, mấy hôm nay thầy vẫn ở lại trong ký túc xá của trường. “Thầy Thiện... Thầy ơi ! Không ổn rồi!” Lý Viễn và Dư Huy chạy đến ký túc xá của thầy, điên cuồng đập cửa. Hơn mười giây sau, thầy mở cửa phòng. Bởi vì trời nóng nên thầy không mang dép, nhìn đến hai khuôn mặt tái mét của học trò, liền vội vàng hỏi:“Làm sao, đã ra chuyện gì?” “Thầy ơi, Chung Lâm… Cậu ấy... Rớt xuống đầm nước rồi!” Lý Viễn vọt vào trong phòng, lớn tiếng nói. “Cái gì!” Sắc mặt thầy Thiện tái đi. Lúc này, Viên Tân và Mai Đức cũng thở hổn hển chạy vào, kêu to:“Xảy ra chuyện lớn rồi! Chung Lâm rơi xuống đầm nước!” Thầy Thiện liếc mắt nhìn bốn người, bút máy cầm trong tay ném thẳng lên bàn, gấp rút tìm giày sandal trên mặt đất, nhưng chỉ tìm thấy 1 chiếc, chiếc còn lại đã biến đi đâu. “Mau ! Mau dẫn thầy đi !” Thầy không cố tìm giày nữa, trong chốc lát đã phóng ra khỏi cửa, nôn nóng thúc giục bọn bốn người Mai Đức. “Ở ngay đầm nước dưới triền núi !” Viên Tân hét lớn. Cơ bản là thầy Thiện không thèm chờ đợi ai, chạy như bay ra ngoài, hướng thẳng đến triền núi. Viên Tân đắc ý nhìn 3 người còn lại, bọn chúng biết kế hoạch đã thành công. “Mau theo sau ! Nói cho thầy biết là chúng ta chỉ đùa.” Dư Huy nói. Nhưng lúc này đã chẳng thấy bóng dáng thầy đâuShin-sama - LQĐ , bốn người nhanh chóng đuổi theo. Đợi đến khi bốn người đuổi tới nơi, Thầy đã chạy đến đầm nước. Chuyện Chung Lâm rơi xuống nước thầy tin luôn mà chẳng nghi ngờ. Vì cứu người, thầy vừa chạy vừa cởi áo ngoài, áo sơ mi và cả giày sandal, chỉ chừa lại một cái quần đùi, mắt thấy đã muốn nhảy gấp xuống đầm. Khi Viên Tân chuẩn bị gọi Thầy dừng lại, nói cho thầy biết chân tướng, một tình huống bất ngờ phát sinh. Cách đầm nước vài bước chân, thầy Thiện bởi vì chạy quá mau, vô ý vấp té bởi một tảng đá, quay một vòng rồi rơi xuống đầm! Thầy ở trong nước vùng vẫy dữ dội, hết lên cao rồi xuống thấp, chỉ chốc lát sau, dần dần chìm xuống, mặt ao chỉ còn những bọt nước nổi lên. Chuyện xảy ra quá mức bất ngờ, bốn người Mai Đức không hề kịp phải ứng, bọn họ bị một màn trước mắt này làm sợ đến ngây như phỗng. Ước chừng năm phút đồng hồ sau, mặt nước không còn xuất hiện bọt khí, khôi phục lại vẻ trầm tĩnh, nhưng thầy Thiện vẫn không nổi lên. Viên Tân là người thứ nhất có phản ứng, mặt thằng nhóc xám ngoét, ngã phịch xuống đất, cả người run rẩy: “Trời ơi! Chúng ta gặp rắc rối rồi! Thầy Thiện...... Thầy, thầy chết đuối!”Shin-sama - LQĐ Lý Viễn và Dư Huy giật mình. Mai Đức gắt gao nhìn thẳng vào mặt nước. Qua ba bốn phút sau, Mai Đức hoảng sợ nói:“Thầy đã thật sự chết đuối rồi! Làm sao người thường có thể lặn lâu dưới nước như thế !” Lý Viễn nhát gan nhất, “Oa” một tiếng khóc lên. “Im miệng!” Mai Đức hét lớn một tiếng, quay đầu, tức giận nhìn Viên Tân,“Kỳ quái, vì sao thi thể của ổng không nổi lên?” tập 3 đó đừng hỏi j cả
tết đến rồi ai lì xì cho tôi 1 đăng kí và like nào cũng có thể xem nhiều video hơn ở kênh tui https://youtu.be/rJUrYSbh1qE thank you
tui cầm 1 cái khoan chuẩn bị khoan thì bố nói khoan thì ta nên khoan hay khoan Đã seen + like cho chủ tus chymte <3 ![]() Cho tớ xin một đánh giá 5* + theo dõi nheaa <3 ![]() Xin luôn 1 slot làm quen :3 ![]() #Ng.Han
cho mk hỏi 1 câu logic nhá là nếu đề nói mk là chọn đáp án sai mk chọn 1 đáp án thế là cô gạch sai thì rõ ràng đó là đáp án sai thế mà mk vẫn bị trừ điểm
mk cs thắc mắc là nếu giày của lọ lem vừa in thế tại sao khi đi giày lại bị tuột được | ||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||












