em hay dỗi("Nơi mà em thấy bình yên nhất là ở bên cạnh anh")
|
# Audio truyện: **"Ngày đầu tiên đi học phải ngồi cạnh trùm trường"**_PHẦN 1 --- Tiếng chuông báo vào học vang lên, cả dãy hành lang vẫn còn ồn ào bởi tiếng cười nói của học sinh. Cửa lớp 11A1 khẽ mở. Một cô gái nhỏ ôm chiếc cặp trước ngực, đôi mắt trong veo nhưng đầy vẻ lo lắng bước vào. Đó là **An** – học sinh mới chuyển đến. Cô giáo mỉm cười giới thiệu: "Cả lớp chú ý nhé, hôm nay lớp mình có bạn mới. Em giới thiệu về mình đi." An khẽ cúi đầu. "Chào... chào mọi người. Mình là An. Mong được mọi người giúp đỡ." Giọng cô bé nhỏ đến mức vài người ngồi cuối lớp phải nghiêng tai mới nghe thấy. Sau vài tràng pháo tay, cô giáo nhìn quanh lớp rồi nói: "An, em xuống bàn cuối ngồi nhé." Cả lớp vẫn bình thường... Cho đến khi cô giáo nói tiếp: "Em ngồi cạnh Minh." Không khí bỗng chốc lặng đi. Một vài học sinh nhìn nhau đầy bất ngờ. "Cô... cô cho bạn mới ngồi với Minh thật sao?" "Tội nghiệp bạn ấy..." An chẳng hiểu chuyện gì, chỉ ôm cặp bước từng bước xuống cuối lớp. Ở góc cuối phòng học, Minh vẫn ngồi dựa lưng vào ghế, ánh mắt lười biếng nhìn ra ngoài cửa sổ. Đồng phục mặc không ngay ngắn. Tai đeo một bên tai nghe. Khuôn mặt điển trai nhưng lạnh lùng đến mức chẳng ai dám lại gần. An hít một hơi thật sâu rồi lí nhí: "...Mình ngồi đây được không?" Minh quay sang nhìn cô bé. Chỉ một ánh mắt thôi cũng đủ khiến An bối rối. "Ừ." Một chữ ngắn gọn. An vội vàng ngồi xuống, cả tiết học gần như không dám quay sang nhìn người bên cạnh. Đến giờ ra chơi. Một nhóm bạn nữ kéo An ra ngoài hành lang. "Cậu có biết người ngồi cạnh cậu là ai không?" An lắc đầu. "Đó là Minh." "Cũng là trùm trường." "Đánh nhau nổi tiếng, chẳng ai dám gây sự." "Cả trường còn đồn cậu ấy cực kỳ khó gần." An nghe xong thì mặt càng tái hơn. Cô bé bắt đầu tự nhủ phải cố gắng... đừng làm phiền người bạn cùng bàn ấy. Tiết học tiếp theo. An loay hoay tìm mãi vẫn không thấy cây bút của mình. Có lẽ lúc nãy đã đánh rơi đâu đó. Đang định xin phép cô giáo thì... "Cạch." Một cây bút được đặt nhẹ lên bàn. An quay sang. Là Minh. "Cầm đi." "...Nhưng còn cậu?" "Tôi còn." An nhận lấy cây bút bằng hai tay. "Cảm... cảm ơn." Minh không đáp. Chỉ tiếp tục nhìn lên bảng như chưa có chuyện gì xảy ra. Tan học. An một mình đi bộ về nhà. Con đường khá vắng. Phía trước xuất hiện vài nam sinh đang chặn đường một cậu học sinh khác. An đứng khựng lại vì sợ. Đúng lúc ấy... Một giọng nói trầm lạnh vang lên. "Muốn đánh nhau thì ra chỗ khác." Là Minh. Chỉ vừa nhìn thấy cậu, nhóm người kia lập tức im lặng. Không ai muốn gây chuyện với "trùm trường". Chẳng mấy chốc, cả đám lặng lẽ rời đi. Minh quay sang nhìn An. "Sao còn đứng đó?" An giật mình. "...Tớ..." "Muộn rồi. Về đi." Nói xong, cậu quay người bước đi trước. An đứng nhìn theo bóng lưng ấy rất lâu. Ngày đầu tiên đến ngôi trường mới, cô bé đã nghe vô số lời đồn về Minh. Nhưng kỳ lạ thay... Người mà cả trường đều sợ lại là người đầu tiên cho cô mượn bút. Là người đầu tiên giúp cô thoát khỏi tình huống khó xử. Và cũng là người đầu tiên khiến cô nhận ra... Có lẽ, phía sau vẻ ngoài lạnh lùng của "trùm trường" ấy là một bí mật mà chưa ai thực sự hiểu. MÌNH MỚI TẬP VIẾT TRUYỆN AUDIO NÊN CÓ GÌ SAI SÓT MONG MỌI NGƯỜI GIÚP ĐỠ Ạ! SẼ TIẾP TỤC CÓ PHẦN 2 Ạ!
Gặp đúng lúc, yêu đúng người nên cuộc sống của em chẳng có gì làm em muộn phiền nữa cả! #emthuonganh #I will always love you #forever and forever hẹ hẹ tùy hứng tùy hứng thoii bòa tại hòi tối thấy thương ảnh quá nên nghĩ ra dòng tâm sự nì:) nũa tui nói ảnh nghe chắc ảnh củm động lém ớ dạ bòa thongcam cho ổng camdong qus nên ngủ ko chc ổng tốn 2 bịch giấy đó Xem thêm 10 bình luận tiếp theo hay dọ >< ước tui gp ng cóa trái tim ấm áp như bà nhỉ thì yêu suong lm đó... sớm thoii bà sẽ tìm đc người mà chân thành với bà mà^^ chúc bà sẽ tìm đc người đấy và sẽ hạnh phúc nì, yeww yeww:^ Voo bít saoo trái tim anh ấm hongg?? Vì trong trái tim anh có voo giữ ấm dùm anh aaa:3 Xem thêm 10 bình luận tiếp theo | |||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||










