Bi
| Mưa xối xả rơi xuống mái đầu xơ xác của Thẩm Mặc. Anh quỳ trên nền xi măng ướt sũng, ngước mắt nhìn lên. An Nhiên đứng trên bậc thềm khô ráo, khoác áo lông hờ hững, hai tay đút túi áo, nhìn xuống anh như nhìn một người xa lạ Thẩm Mặc:Đừng nhìn anh như vậy... Em mắng anh đi, đánh anh cũng được. An Nhiên: Đừng diễn vở kịch si tình này dưới mưa nữa. Anh quỳ ở đây cho ai xem? Cho tôi xem để tôi thấy tội lỗi, hay để ngày mai thiên hạ nhìn vào rồi nói tôi là kẻ phụ bạc anh? Thẩm Mặc:Anh biết anh tồi. Nhưng ba năm qua... chưa một giây nào anh thôi yêu em. Cho anh chuộc lỗi đi, xin em. An Nhiên: Chuộc lỗi kiểu gì? Gom hết tổn thương của tôi lại rồi ném tiền vào là xong sao? Anh lúc nào cũng tự quyết định mọi thứ. Thẩm Mặc: (Tay bấu chặt gấu áo vest đẫm nước) Lần này anh nghe em, tất cả nghe em. Anh không ép em nữa, chỉ cần em đừng biến mất khỏi cuộc đời anh An Nhiên: Lúc tôi đau nhất, tôi đã học được cách sống không có anh rồi. Giờ anh có quỳ ở đây đến sáng, mọi chuyện cũng chẳng cứu vãn được đâu. Thẩm Mặc:An Nhiên... Đừng dứt khoát như vậy mà... An Nhiên: (Quay người bước đi) Về đi. Đừng để tôi phải khinh thường anh. An Nhiên bước thẳng vào trong biệt thự. Thẩm Mặc quỳ lặng câm dưới màn mưa, ánh đèn pha từ chiếc xe sang trọng phía sau rọi dài cái bóng đổ của anh trên nền đất ướt, cô độc và thất bại hoàn toàn (có tham khảo ặ><) | |||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||



