ốm mất r????(Mà lạnh lùng, người đẹp vẫn thờ ơ...)
|
Ngày ta gặp, trời đầy hoa nở, Mắt em cười như nắng đầu xuân. Anh ngỡ đời từ đây rực rỡ, Nào hay đâu là khởi đầu đau. Ta yêu nhau bằng tim cuồng dại, Bằng ghen tuông và những nghi ngờ. Từng lời nói hóa ngàn lưỡi dao nhọn, Cắt tâm hồn thành những vết thương. Em giữ anh bằng vòng tay chật, Anh giữ em bằng nỗi sợ mất đi. Hai trái tim chẳng còn hơi ấm, Chỉ còn đầy ích kỷ và sân si. Rồi một đêm trăng mờ không sáng, Ta nhìn nhau như kẻ xa lạ. Không ai thắng trong cuộc tình ấy, Chỉ tình yêu chết giữa đôi ta. Máu chẳng đổ từ những nhát dao, Mà từ những lời cay nghiệt nhất. Người giết người bằng sự vô tâm, Ta giết nhau bằng tình yêu đã mất. Đến cuối cùng khi mùa thu khép lại, Hoa năm nào cũng hóa tro bay. Hai con người còn nguyên hơi thở, Nhưng trái tim đã chết từ đây.
Bài ca Thành NAPLO: Cửa sổ thấp mà chủ lầu khắc nghiệt Khiến bao phen tôi héo hắt thẫn thờ Trái tim tôi nóng bừng trăm nến thắp Mà lạnh lùng, người đẹp vẫn thờ ơ... Nàng hãy nhìn băng tuyết kiêu sa, Trong giá lạnh, mặc người tha hồ ngắm. Còn ta say đắm vì nàng, Hững hờ nàng để ta thành héo khô. Ta muốn hóa thân thành trẻ nhỏ, Xách ấm sành đây đó lang thang. Lân la tìm đến lầu trang, Miệng rao: Nước uống, mời nàng hãy mua! Người đẹp trên lầu cao nhìn xuống, Hỏi: Nước kia, ah bán là bao? Ngước trông, tôi đáp nghẹn ngào. Lệ tình tôi đấy! Xin trao riêng nàng!...
Cửa sổ thấp mà chủ lầu khắc nghiệt Khiến bao phen tôi héo hắt thẫn thờ Trái tim tôi nóng bừng trăm nến thắp Mà lạnh lùng, người đẹp vẫn thờ ơ... | |||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||
