Truyện Ma
| _ Ckao cọu ______________________ Tớ đã like cko cọu roài đếyyy __________________ _ Like quà tặnq cko tớ đựt hăm ______________________ Rảnh tt chéo dzớiii tớ nka ___________________ Hứa trả khi nhận đựt thônq páoooo ________________________#Phiền = xóa cmt #Pie
Kinh dị hại não PHẦN 1: Cậu bé ngồi học bài trước bàn học, chẳng hiểu sao cứ cảm thấy sau lưng có một cặp mắt đang nhìn mình chằm chằm. lai = )) mk cũng có 1 chuyện creepy ở TCN nếu bn thấy hay thì like giúp mk nha : )
Lời Kể Truyện Chết Chóc PHẦN 2: Cảnh vật như đang kết hợp cùng gió tạo ra buổi trình diễn với âm thanh du dương huyền ảo, con đường hành lang cô ta đang đi cũng nhanh chóng kết thúc, khi đã chắc rằng thứ mình đang tìm không có ở đây. Cô ta liền quay người, trở lại chỗ cầu thang, ánh đèn pin rọi xuống tầng dưới để kiểm tra. Tiếng bước chân xuống cầu thang của cô ta là thứ duy nhất vang lên. Tuy nhiên, đôi chân cô buộc phải dừng lại khi tiếng động lạ đột ngột phát ra phía sau, ngay trên trần nhà. Nhưng cũng thật là kì lạ…khi cô ta quay lại nhìn thì chẳng thấy ai, còn bàn tay cô ta ngày càng run ên mà cầm đèn pin rọi xung quanh. Nắm chặt lấy thành cầu thang, cơn sợ hãi trong màn đêm như thôi thúc bàn chân hóa đá chạy khỏi nơi này, nhưng, ngược lại, nó khiến cô ta chỉ có thể đứng đó bất động, như một xác chết. Sau một khoảng lặng nhỏ, tự nhủ là do bản thân tưởng tượng rồi bước xuống tầng tiếp theo thì bất ngờ, cô ta nhìn thấy một bóng người từ cuối hành lang. Vì ánh sáng đèn pin chiếu vào đối phương rất mò nên cô ta không thể nhìn rõ được. Theo BẢN NĂNG, cô ta mừng rõ chạy lại với ý nghĩ đây là những người bạn khác của lớp trưởng. Càng lại gần, cô ta càng phát hiện điều gì đó không ổn, người đó có dáng đứng khập khiễng một cách kỳ lạ. Đồng thời, tiếng động vừa nãy lại lần nữa vang lên từ bóng người đó khiến cô ta dừng lại. Tiếc thay, mọi thứ đã quá muộn, khi giờ đây ánh đèn đã đủ để nhìn thấy bóng người ấy, khi bước chân cô ta cũng từ từ tiếp cận một khoảng cách đủ gần. Cuối cùng, cô ta thấy được thứ khiến cô ta không thể di chuyển. Đó là một dáng hình to cao, đôi chân của cái THỨ ẤY nghiêng ngả bước đến, máu từ người liên tiếp chảy xuống mặt sàn, lưng và cả khuông mặt như bị rạch toạc ra, đang nhìm chầm chậm vào cô ta. Đôi mắt nó bao trùm màu đen, không hề tồn tại lòng trắng ở đó, điều này khiến cô ta CHẮC CHẮN rằng thứ trước mặt kia chẳng phải con người. Đặc biệt những vết thương chảy máu cứ phát ra tiếng như những giọt mưa rơi xuống sàn, mang theo mùi tanh của máu. Trong một khoảnh khắc cô ta thấy được nhiều cái chân dài đang thò ra, moi móc từ trong miệng vết thương, cố thoát ra khỏi cơ thể kia, không khác gì hình dạng của con quái vật them khát muốn ăn tươi nuốt sống cô ta. Nhịp tim tăng, cơ thể cô ta run lên từng hồi, cuộc rượt đuổi với con quái vật kia cung bắt đầu. Nó la lên một tiếng rồi di chuyển như một con nhện. Chẳng nghĩ ngợi gì, cô ta chỉ muốn thoát khỏi ngôi trường này càng nhanh càng tốt. Đôi chân bủn rủn điên cuồng chạy trên hành lang mịt mờ, cô ta gồng người cố hết sức tiến thẳng về phía trước thoát khỏi tiếng hét chói tai của con quái vật văng vẳng sau lưng. Cô ta đã tới cuối hành lang, mong mỏi một cơ hội thoát khỏi đây, nhưng cơ thể chẳng còn được cô ta kiểm soát nữa. Dưới sức ép của nỗi sợ, cô ta run rầy chạy nhanh xuống những bậc thang. Rồi cô ta tự mình ngã xuống. Cú chấn động mạnh làm cô ta không thể di chuyển. Cô ta ôm người, trong tầm nhìn ờ giữa màn đêm, hình ảnh cuối cùng nhận được từ bộ não là hình ảnh RÕ nhất, bóng dáng của con quái vật mà bản thân cô ta đang muốn trốn chạy đang đứng trước mặt cô ta, nó nhìn cô ta và cười. Nụ cười ngạo mạn như thể khẳng định sự kết thúc số phận của cô ta. Ý thức của cô ta thì dần biến mất, để lại cơ thể đầy vết thương nằm trên mặt sàn lạnh ngắt.TRUYỆN MA.
Vài ngày nữa THI CUỐI KỲ II rồi, cố lên nha mọi người! Nhớ gửi một vài lời chúc để giúp Truyện Ma thi tốt nhe! Thanh you! TRUYỆN MA.
Văn án Có ai không? Cứu tôi với! Tôi là một học sinh thường xuyên trốn học. Nhưng… Bây giờ tôi đang ở đây, tại ngôi trường vào ban đêm, trong nhà vệ sinh nữ. Đây không phải là một lời đùa giỡn! Đây là những suy nghĩ sợ hãi của tôi lúc bấy giờ. Tiếng cười thích thú khi chơi đùa với nạn nhân cứ văng vẳng trong đầu tôi. Nơi các rãnh bức tường dần rỉ từng giọt máu xuống, với cái âm thanh sống động như khẳng định đây là hiện thực. Bộ não vang lên hồi chuông cảnh báo, cố thúc đẩy tôi thoát khỏi nhà vệ sinh, nhưng đôi chân run rẩy, chẳng còn sức để di chuyển. tớ đã like cko chủ tus cute r nhó kou cóa thể vô tcn tick fl , 5 sao cko tớ đc kh nếu cần trả => inbox lại với tớ ( nhận ib trc nka ) # huonqqladom # lâm thị thu hường
Sắp tới truyện ma sẽ sáng tác một câu chuyện dài chương, mong các bạn ủng hộ truyện ma nhé! Hãy fl+5* và like tus! Camon các độc giả nhe! Moah~ TRUYỆN MA.
Bóng ma trên bàn Hôm nay mình sẽ kể các bạn nghe một câu chuyện ma có thật mà một người anh của mình đã kể lại cho mình nghe. Anh ấy là người đã thấy và chứng kiến lại sự việc. Mình xin không được nêu tên ra và đặt lại tên anh ấy là anh Bình nha các bạn. Câu chuyện cách đây cũng vài năm. Khi đó anh Bình làm công việc quản lý ở một siêu thị tại TP. HCM. Do anh Bình có ngồi thiền nên anh khai mở con mắt thứ ba từ lúc nào cũng không rõ. Đến khi anh làm trong siêu thị, anh chứng kiến một cảnh tượng rất kỳ bí tại siêu thị đó thì anh mới biết được bản thân đã được khai nhãn. Cứ mỗi lần vào siêu thị vào khoảng chập tối 6-7h là anh thấy một người phụ nữ. Thường thì sẽ rất bình thường nếu như mỗi ngày đều thấy những cô gái ghé vào siêu thị. Tuy nhiên, anh Bình lại để ý cô gái này vì hình dáng cô rất kỳ lạ. Tóc cô dài, xuề xòa, đầu lúc nào cũng cúi xuống. Đặc biệt, cô chỉ mặc một bộ đồ công sở duy nhất, nhưng áo vạc áo sơ mi bị bỏ lệch ra khỏi váy. Có lẽ là người có căn nên anh đã nhận ra được điều gì đó, anh Bình cho rằng người mình nhìn thấy chính là một hồn ma. Nhưng anh lại chưa thể đạt đến trình độ có thể giao tiếp được với hồn ma. Do đó, anh chỉ có thể nhìn thấy cô gái đó mỗi ngày như một thói quen, một hình ảnh quen thuộc. Điều lạ là trong siêu thị ấy anh chỉ thấy hồn ma của cô gái xuất hiện ở hai địa điểm. Đó là ngay cửa thoát hiểm Exit và góc tường trong phòng kế toán của siêu thị. Đến một hôm, khi anh vào phòng kế toán thì anh lại thấy hồn ma ấy không còn đứng ở góc tường như mọi khi, mà lần này là đứng trên bàn và nhìn thẳng xuống cô nhân viên kế toán đang loay hoay làm việc với vẻ mặt giận dữ. Xin nói riêng về cô kế toán này một tý. Cô gái này cũng là nhân viên mới vào, nhưng lại không ngăn nắp các bạn ạ. Hồ sơ các thứ cô lại để lung tung. Hôm đó, góc tường mà hồn ma ấy hay đứng đã bị cô xếp một cái bàn ở đó và để đầy hồ sơ lên trên. Có lẽ do chỗ của mình bị chiếm nên hồn ma đó có vẻ không hài lòng. Anh Bình sợ cô gái sẽ bị ảnh hưởng về sau này nếu để tình trạng ấy tiếp diễn. Vì vậy, anh Bình đã nói với cô kế toán: - Em à! Em nên sắp xếp lại hồ sơ và phòng làm việc một cách ngăn nắp và gọn gàng vào đi. Anh có thấy một cô gái đang đứng trên bàn và nhìn em có vẻ không vui. Anh Bình chỉ có thể nói thế thôi. Anh cũng không thể nào nói nhiều được. Nhưng ngược lại với sự sợ hãi, cô kế toán mới này lại nhìn anh với nét mặt tươi tắn, khoái chí. Cô nghĩ chắc anh ghẹo hay hù dọa cô tí cho vui, nên cô ấy trả lời: - Anh đừng dọa em. Em không có sợ ma đâu. Và cô ấy cười với vẻ rất thách thức. Thấy vậy nên anh Bình cũng bỏ đi và không nói thêm lời nào. Đến trưa hôm đó, vào giờ ngủ trưa, cô kế toán sau khi ăn cơm trưa xong thì leo lên cái bàn ở góc tường để nằm ngủ. Nhưng trong lúc đang say giấc nồng thì đến gần 1h chiều, cô chợt nhận ra, có một bàn tay đang chạm vào chân mình. Một cảm giác ớn lạnh chạy dài trên sóng lưng. Cánh tay kia liên tục lay mạnh vào chân của cô. Cô lấy hết can đảm mở mắt ra thì thấy một nhân viên bán hàng đang lay cô dậy và nói: - Sao chị lại kéo bàn ra khu này để ngủ vậy? Cô mới sực tỉnh và nhận ra mình và cái bàn bị kéo ra khỏi phòng từ khi nào không biết. Cả cô và cái bàn đang nằm trước cửa phòng kế toán, chặn hết cả lối ra vào. Như hiểu ra chuyện gì cô kế toán lập tức kéo bàn vào phòng. Nhưng cô không dám đẩy vào góc tường như lần trước mà để nó ở giữa phòng. Sau đó, cô lập tức chạy đi tìm anh Bình và kể lại toàn bộ sự việc đã xảy ra. Anh Bình nói: - Anh chỉ thấy cô ấy đứng ngay góc đó lâu rồi, nhưng anh không thể giao tiếp được, nên không biết cô ấy muốn gì. Có lẽ do em bừa bộn và chiếm chỗ, rồi lại không tin chuyện tâm linh nên cô ấy làm cho em tin đó. Thôi em mua gì cúng cho cô ấy và sắp xếp gọn gàng lại, tránh cái góc tường đó ra thì chắc là ổn. Cô kế toán làm theo lời anh Bình. Quả nhiên, mấy ngày hôm sau không có sự việc gì xảy ra nữa. Và cô gặp anh Bình cô lại hỏi: - Anh ơi! Cô gái đó còn đứng trên bàn nhìn em nữa không ạ? Anh Bình trả lời: - Không còn nữa em. Cô ấy đang đứng ở góc tường kia kìa. Cô kế toán quay đầu lại, nhìn vào góc tường và cũng cảm thấy có chút lành lạnh ở nơi sống lưng. Cô lẩm bẩm trong miệng: "Hi vọng sẽ không có chuyện gì xảy ra nữa." TRUYỆN MA. | ||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||





Ckao cọu
Tớ đã like cko cọu roài đếyyy
__________________
Like quà tặnq cko tớ đựt hăm
_____________________
Rảnh tt chéo dzớiii tớ nka
__________________
Hứa trả khi nhận đựt thônq páoooo
________________________