Ánh Nguyệt Vương

(Bạch Dương)
#lunar
561
5 theo dõi 2 bạn bè
Thông tin
Link tài khoản:
Xem trên Lazigo
Thành tích: 0 câu hỏi | 289 trả lời
Điểm số: 740đ giải bài | 1.300đ tặng
Chưa đạt Huy hiệu Học tập
Số ngày hoạt động: 32 ngày
Huy hiệu Chuyên cần:
Khởi đầu
Khởi đầu
Huy hiệu (+)
31 - 3 - 2001
Học lực: Chưa xác định
Cấp học: Cao đẳng - Đại học
Môn học yêu thích: Toán học, Vật lý, Hóa học
Tình trạng: Đang crush
Sở thích: Chưa xác định
Hà Nội
Đã tham gia: 07-09-2022
Số ngày hoạt động: 32 ngày
Ảnh nền
Báo cáo vi phạm
4.6
82 sao / 18 đánh giá
5 sao - 15 đánh giá
4 sao - 1 đánh giá
3 sao - 0 đánh giá
2 sao - 1 đánh giá
1 sao - 1 đánh giá
Điểm 4.6 SAO trên tổng số 18 đánh giá
0 quà tặng | 0 câu hỏi | 289 trả lời
1 0
Ánh Nguyệt Vương
Link | Report
2022-09-13 16:02:29
Chat Online
Tôi ngồi lặng lẽ bên cạnh khung cửa sổ và nhìn vào khoảng không vô định. Tôi đã tạo nên cho mình thói quen nhạt nhẽo này từ rất lâu trước đây. Nhưng có sự khác biệt giữa hiện tại và quá khứ, bên ngoài khung cửa sổ đó đã không còn bóng dáng người mà tôi mong nhớ.

Tôi thẫn thờ nhìn dòng người tấp nập trên con phố nhỏ. Hà Nội thật xô bồ và hối hả. Tôi lại nhớ lại những tháng ngày yên bình trong quá khứ – một ký ức có người ấy bên tôi.

Có người nói tôi si tình. Cũng có người nói tôi ngốc nghếch. Có lẽ họ đã đúng. Nhiều lúc tôi tự hỏi tôi đối với người ấy là gì? Là yêu hay là sự cố chấp? Biết bao người tốt đã lướt qua nhưng tôi lại luôn cố chấp với người ấy mà tổn thương họ. Họ nói tôi ngốc nghếch khi ôm khư khư cây xương rồng trong tim đến nhỏ máu để rồi cũng hoá thành loài xương rồng và làm tổn thương những người yêu thương mình.

Ký ức về người ấy cứ ùa về hằng đêm. Tim đau thắt lại. Sống mũi cay cay. Tôi thấy đôi mắt mình ừng ực nước mắt và đang dần lăn dài trên má.

Đã 3 năm rồi. Tôi đã chẳng còn nhìn thấy người ấy cũng đã 3 năm. Vậy mà ký ức về người ấy vẫn cứ bủa vây lấy tâm trí tôi sau ngần ấy thời gian. Từng nụ cười, từng câu nói, từng cử chỉ ấy tôi vẫn còn lưu giữ mãi trong lòng. Người ấy như ánh mặt trời đã chiếu rọi tâm hồn tôi. Nếu người là ánh mặt trời, tôi nguyện có thể hoá thành đoá hướng dương để dõi theo người từng ngày. Người cũng như những vì tinh tú trên bầu trời kia – toả sáng, rực rõ và lấp lánh đến lạ thường. Còn tôi chỉ là người mãi đuổi theo với mong muốn với tới những vì sao ấy.

Tôi rất yêu thích đoạn bài hát này. Có lẽ nhiều người hỏi tôi sao lại dùng tiếng Trung? Có lẽ chỉ có Hán ngữ mới diễn tả được toàn bộ nỗi người của tôi với người ấy. Cũng có lẽ chỉ khi tôi dùng Hán ngữ mới có thể che dấu nỗi lòng của tôi trước người ấy.

我可以跟在你身后
像影子追着光梦游
我可以等在这路口
不管你会不会经过
每当我为你抬起头
连眼泪都觉得自由
有的爱像阳光倾落边拥有边失去着
如果说你是夏夜的萤火

Đơn phương có đau không? Đau chứ! Đau lắm. Nhưng có lẽ không đau đớn bằng sự dày vò với những nuối tiếc vì trót bỏ lỡ trong quá khứ. Thất tình có đau không? Đau! Nhưng liệu đau bằng có cả hai có tình cảm lại chẳng ai nói ra và lặng lẽ đợi chờ đối phương?

Đơn phương không đáng sợ. Đợi chờ cũng không đáng sợ. Điều đáng sợ nhất có lẽ là không thể buông bỏ. Những nuối tiếc trong quá khứ là những điều khó có thể buông bỏ nhất. Nó như những con dao cứa từng nhát vào tim tôi, như một loài gặm nhấm độc ác đang cắn xé tâm hồn tôi.

Không thể than trách điều gì. Tất cả chỉ là tự nguyện. Vậy mà tôi vẫn luôn lún sâu vào ký ức ấy. Nhiều lúc cũng muốn thoát ra nhưng lại không nỡ buông tay và lại luẩn quẩn với vòng lặp ấy. Tôi tự hỏi bản thân: Tại sao phải cố chấp đến vậy? Là tôi si tình với người? Hay tất cả chỉ là tôi đang cố gắng vì sự nuối tiếc năm xưa?
1 0
Đăng nhập tài khoản để có thể bình luận cho nội dung này!

Đăng ký | Đăng nhập

Ánh Nguyệt Vương
Link | Report
2022-09-13 16:01:58
Chat Online
MẶT TRỜI CỦA TÔI - SAD STORY
- Ui da!
Tôi ngước lên nhìn người trước mặt đầy oán thán. Đó là một cậu bé có dáng vẻ cao gầy với cái đầu cua đầy ương bướng.
- Cậu sao không? Xin lỗi cậu nhé. Tớ không cố ý đâu. Cậu có đau lắm không?
Tôi nhìn cái người trước mặt gắt lên:
- Đương nhiên là đau rồi! Cậu thử để quả bóng này đập vào xem có đau hay không nhé?
Rồi tôi bỏ đi, bỏ lại người con trai đó ở đằng sau. Đó là lần đầu tiên tôi gặp Mặt Trời.
- Là cậu à? Cậu có sao không? Còn đau không?
Tiếng một người con trai gọi khi tôi bước vào lớp năm lớp 6. Tôi nhìn lên và nhận ra cái gương mặt này có chút quen thuộc. Đó chẳng phải người đá quả bóng vào tôi sao.
Mặt Trời ngượng nghịu xin lỗi tôi
- Tớ là Minh Nhật. Cậu cho mình xin lỗi nhé.
- Tớ là Minh Nguyệt. Tên của tớ và cậu hay nè. Tớ gọi cậu là Mặt Trời nhé. Còn cậu gọi tớ là Mặt Trăng nhé.
Người con trai ấy nở nụ cười tỏa nắng, khiến tim tôi cũng lỡ một nhịp. Vậy là tôi và Mặt Trời trở thành bạn của nhau.
Mặt Trời cũng giống như tên của cậu ấy, là một người rất ấm áp. Mặt Trời cũng luôn ở bên tôi nghe tôi kể những câu chuyện chẳng đầu chẳng đuôi. Và cậu ấy cũng là người luôn bảo vệ, tin tưởng tôi. Chúng tôi ở vui vẻ ở bên cạnh nhau suốt cả thời thanh xuân. Tôi luôn nghĩ Mặt Trời sẽ luôn ở cạnh Mặt Trăng mãi mãi.
- Đây là người yêu của tớ! Cậu ấy tên là Ái Vân. Cậu có thể gọi cậu ấy là Mây.
Tôi ngơ ngác, tròn xoe đôi mắt đầy sự hoài nghi, ngạc nhiên nhìn Mặt Trời khi cậu ấy cho tôi xem bức ảnh của Mây khi chúng tôi vừa bước vào năm 12. Mặt Trời nhìn tôi:
- Sao thế?
Tôi vẫn ngây ngốc nhìn tấm ảnh đó. Mây khá xinh xắn với gương mặt má bánh bao bầu bĩnh, dễ thương và đôi mặt long lanh như giọt sương mai. Trong lòng tôi bỗng chợt có một cảm giác đau nhói và mất mát. Tôi không biết cảm giác đó là gì? Là cảm giác do tôi đang mất dần người bạn thân nhất hay nó là cảm giác chua xót khi chợt nhận ra hoá ra người tôi thích lại là Mặt Trời. Tôi im lặng nhìn tấm ảnh. Nước mắt cứ thế tuôn rơi trên gương mặt. Hoá ra, Mặt Trời không chỉ ở bên cạnh Mặt Trăng.
- Mặt Trăng? Cậu sao thế? Sao cậu lại khóc?
Tôi quay người bỏ đi như lần đầu gặp gỡ, để lại Mặt Trời đứng đó.
Lớp 12 đầy bận rộn với những kỳ thi. Kỳ thi đại học cứ thế ngày càng gần ngay trước mắt. Lớp tôi phải phân ban. Tôi và Mặt Trời không học chung nhiều nữa. Tôi chọn ban D, Mặt Trời và Mây chọn ban A. Tôi và cậu ấy đôi lần lướt qua nhau trong lớp ôn tập Toán. Mặt Trời gần như quên mất tôi. Tôi lặng lẽ ngồi trong góc nhỏ của lớp học nhìn Mặt Trời và Mây vui vẻ trò chuyện. Tôi và cậu ấy hoá ra đã xa cách đến vậy.
Kỳ thi cuối cùng cũng đến. Tôi, Mặt Trời và Mây đều đỗ nguyện vọng 1. Mây và Mặt Trời chọn ngôi trường tại Hà Nội. Còn tôi, để tránh mặt Mặt Trời và phát triển bản thân, tôi đã chọn một ngôi trường tại Sài Gòn.
Ngày tôi lên máy bay bay vào Sài Gòn, trời mưa tầm tã. Mặt Trời đến tiễn tôi. Dáng vẻ hối hả, vai áo ướt nhẹp của cậu ấy làm tôi chua xót.Tôi lên máy bay, bỏ lại phía sau là Mặt Trời, là thời thanh xuân của tôi.
Lại một năm, hai năm,...rồi năm năm trôi qua, tôi chưa gặp lại cậu ấy. Tôi tốt nghiệp đại học và làm việc tại Sài Gòn. Tôi không về lại Hà Nội vì để tránh mặt Mặt Trời cũng như không muốn làm phiền đến cậu ấy và Mây. Tôi về lại Hà Nội khi lòng đã nguôi đi sự mong nhớ. Tôi đến nhà Mặt Trời. Người bước ra mở cửa là mẹ cậu ấy.
- Mặt Trăng? Là con đúng không? Con về rồi? - Người phụ nữ đó nghẹn ngào đầy chua xót với đôi mắt ngân ngấn nước mắt.
- Vâng. Con đến tìm Mặt Trời. Mặt Trời có nhà không bác?
Mẹ Mặt Trời mở cửa rồi dẫn tôi đến căn phòng đầy mùi nhang khói. Tôi sững sờ nhìn tấm ảnh được đặt trên bàn thờ. Đây không phải là Mặt Trời sao?
- Mặt Trời ở đây. Con thắp hương cho nó rồi hai đứa nói chuyện nhé.
Tôi vẫn ngơ ngác nhìn tấm di ảnh nằm đó. Không phải cậu đang vui vẻ bên Mây sao? Tại sao lại có tấm ảnh này?...Mẹ Mặt Trời đưa tôi cuốn nhật ký màu đen mà tôi từng tặng cậu ấy nhiều năm về trước.
- Mặt Trời dặn bác đưa con nếu con về. Bác giữ nó được 2 năm nay rồi. Mặt Trời vẫn mong gặp con một lần cuối trước khi đi. Vậy mà…
Tay tôi run lên khi lật từng trang nhật ký. Nước mắt tôi rơi ướt đẫm những trang giấy cậu viết. Tôi oà lên đầy đau đớn. Hoá ra…người Mặt Trời thích luôn là tôi. Hoá ra cậu ấy và Mây giả vờ làm người yêu để tôi rời đi khi cậu ấy bị bệnh máu trắng. Hoá ra…cậu ấy luôn chờ tôi quay trở về. Hoá ra…tất cả là tôi hiểu nhầm Mặt Trời.
Bạch Dương 
1 0
Đăng nhập tài khoản để có thể bình luận cho nội dung này!

Đăng ký | Đăng nhập