ngô khánh chi(lăng quăng đại ka)
|
100 lượt theo dõi:D để ăn mừng thì tui sẽ tạo 1 event NHỎ nek(cập nhật thêm lưu ý) ) cách chơi: các bạn chọn từ số 1-20.event này sẽ bay màu vào ngày 27/11 nên các bn tham gia sớm nhất có thể nhé cơ chế phần thưởng: giải nhất:2 coin giải nhì:1 coin giải ba:500 xu nếu không ai trúng giải nhất/nhì/ba thì tớ sẽ gom số xu/coin không được chọn để cho 1 bn tham gia bất kì bằng vòng quay may mắn để tặng số xu/coin không đc chọn đến hạn sẽ công bố kết quả luật chơi: ko được spam nhiều số,không chọn nhiều đáp án trong 1 câu trả lời,không chọn trùng câu trả lời của nhau mà nếu chọn trúng câu trả lời của nhau thì 1 là đổi số hoặc người chọn trùng ctl trúng giải được bồi thường 1 coin và bạn trúng giải sẽ đc nhận thêm 1 coin(nếu số người trùng crl quá 2 người thì tớ sẽ nhắc nhở bạn cuối cùng trùng crl thay số khác mà nếu bạn đấy không chịu thì tớ sẽ xóa crt của bạn đấy và bồi thường 500 xu còn lần 4 trùng thì không bồi thường,lưu ý này chỉ có tác dụng ở số có giải) tham gia ik:( lưu ý nhỏ: do event này có cả trong hội nhóm mình tham gia nên nếu thấy mình nói bạn trúng giải không có ở đây thì mn thông cảm giúp ạ.Nếu ai muốn t.gia hội nhóm của quản trị viên nhóm mình thì link =>https://lazi.vn/group/d/23798/vu-tru-vo-triii
100 lượt đánh giáaaaaaaXDDDDDDDDDDDDDD cảm ơn mọi người đã ủng hộ mình từ lúc mới lập nick đến giờ ạ! 404 ròi kìa=00 #đã like = trả tus đầu #ttc=ib
-ĐOẢN CA CỦA 1 TÌNH YÊU VĨNH CỬU- Những câu chuyện của họ không phải là những trang sách, mà là những thước phim đầy màu sắc, khắc sâu vào tâm hồn Linh Chi, cứ thế mà tua đi tua lại, kể cả khi cô không muốn nhớ. Khi họ 10 tuổi, Thiên Vũ từng leo lên cây phượng vĩ cao nhất trong sân trường, mặc kệ thầy giám thị la hét đến khản cổ. Từ trên cao, cậu hái một chùm hoa phượng rực rỡ, những cánh hoa đỏ tươi như lửa, và ném xuống cho Linh Chi. Khi cô ngẩng đầu lên, gương mặt cậu lấp ló sau những tán lá xanh, một nụ cười rạng rỡ và ánh mắt lấp lánh như có ngàn vì sao. "Linh Chi, sau này anh sẽ mang cả bầu trời rực rỡ về cho em!" Cô đã tin. Tin vào lời hứa ngây thơ của một cậu bé với trái tim trong sáng. Khi cô 15 tuổi, một lần cả hai cùng đi dạo trên bờ đê lộng gió, gió thổi bay chiếc kẹp tóc hình con bướm mà mẹ tặng, rơi xuống dòng sông. Thiên Vũ không một chút do dự, lội xuống làn nước lạnh buốt, mò mẫm dưới bùn, mặc kệ làn nước đã ngả màu và những cành cây rác rưởi. Cuối cùng, anh đưa nó lên, chiếc kẹp tóc lem luốc nhưng vẫn nguyên vẹn. Tay anh run run, khuôn mặt tái nhợt vì lạnh, nhưng nụ cười thì vẫn ấm áp vô cùng. "Đừng lo, dù có chuyện gì xảy ra, anh cũng sẽ không bao giờ rời xa em đâu." Cô lại tin. Tin vào sự chân thành không chút toan tính của một chàng thiếu niên. Và khi cô 17 tuổi, trong một chiều mưa dầm dề, cả hai cùng đứng trú dưới hiên nhà thờ cũ. Linh Chi vô tình làm ướt một quyển sách của anh. Thiên Vũ đưa cho cô chiếc ô duy nhất mà anh có, còn mình thì dầm mưa. Khi cô định nhường lại, anh đã mỉm cười và nói: "Che cho em đi. Anh chịu mưa giỏi lắm." Chiếc ô nhỏ bé ấy không chỉ che mưa cho cô, mà còn trở thành biểu tượng cho tình yêu và sự bảo vệ của anh. Cứ thế, những mảnh ký ức lấp lánh như viên kẹo thủy tinh, mãi cho đến một ngày.. Hôm nay là ngày Linh Chi được xuất viện sau hai tháng nằm trong phòng bệnh vô trùng. Mái tóc đen dài của cô đã rụng gần hết, gương mặt gầy gò, xanh xao. Chỉ có đôi mắt to tròn, trong veo là vẫn giữ được nét hồn nhiên của ngày xưa. Cô lặng lẽ ngồi trên chiếc giường bệnh lạnh lẽo, nhìn ra cửa sổ, nơi những giọt mưa xuân đang rơi tí tách. Lòng cô tràn ngập một cảm giác mong chờ đến nghẹt thở. Thiên Vũ đã hứa sẽ đến đón cô. Cô đã mặc chiếc váy màu xanh nhạt mà anh thích, đã cố gắng trang điểm để che đi vẻ tiều tụy. Cô đã tưởng tượng ra cảnh anh sẽ chạy đến, với một đóa hoa hồng đỏ thắm và nụ cười rạng rỡ như ngày nào. Kim đồng hồ nhích từng chút một. Từ 2 giờ chiều, rồi 3 giờ, rồi 4 giờ. Chiếc điện thoại trên bàn không hề rung, không có một cuộc gọi, không có một tin nhắn. Cảm giác mong chờ dần chuyển thành một nỗi thất vọng nặng trĩu, rồi lại biến thành sự hoảng loạn. Cánh cửa phòng bệnh khẽ mở, không phải là Thiên Vũ, mà là mẹ cô. Bà bước vào, gương mặt lộ rõ vẻ lo lắng, đôi mắt ngập đầy sự thương xót. Trên tay bà là một bức thư. Phong bì trắng tinh, không đề tên người gửi. Trái tim Linh Chi đập mạnh, một dự cảm chẳng lành ập đến, lạnh hơn cả cơn gió lùa qua khe cửa. Cô run rẩy cầm lấy bức thư. Mùi giấy cũ xen lẫn một chút hương nước hoa quen thuộc của Thiên Vũ. Nét chữ quen thuộc của anh hiện ra, những dòng chữ ấy như hàng ngàn mũi kim đâm vào tim cô. "Linh Chi, anh xin lỗi. Anh không đủ dũng khí để đối mặt với tất cả. Anh cần một cuộc sống bình thường, không có bệnh tật, không có gánh nặng. Xin lỗi vì tất cả, Linh Chi của anh. Hãy quên anh đi và sống thật tốt." Bức thư rơi xuống sàn nhà, nhẹ như một chiếc lá khô. Cùng với nó là những giọt nước mắt nóng hổi của Linh Chi. Căn phòng dường như chìm vào một khoảng lặng vô vọng. Cơn mưa bên ngoài dường như cũng đang khóc thay cho cô. Lời hứa năm xưa giờ chỉ còn là tro tàn. Thiên Vũ đã rời bỏ cô, đúng vào lúc cô cần anh nhất. Tim cô đau như bị bóp nghẹt, và cô nhận ra, nỗi đau này còn lớn hơn cả căn bệnh đang giày vò thể xác.
mới mở mắt ra thì thấy acc https://lazi.vn/user/id.hy này đánh giá 1 sao cho tôi!tôi ko chấp nhận việc cả 2 ko quen biết nhau mà nó lại đánh giá 1 sao cho tôi!việc đó ko khác gì đang thách thức giới hạn lòng tự trọng của tôi cả.Ko chỉ riêng tôi mà những người khác cũng bị nó vả 1 sao vào mặt cx như việc nó KO chịu thừa nhận về hành vi của nó.Tôi mong rằng bạn này biết lỗi,xin lỗi và sửa lại đánh giá sao cho m.người.Còn chừng nào nó KO BIẾT LỖI thì chừng ấy mọi thành viên LAZI sẽ quay lưng với bn!
| ||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||






