nnCa(Awh)
|
T có lấy 1 xíu idea bên Trung, ai k đọc thì th nhma đừng to6 =>> Bâyh t sẽ chia theo chương cho dễ đọc nhee => Bật mí là truyện này sẽ "tối tối" nh :) Tên truyện: Em Thoát Khỏi Ai Được? LÂM KỲ
chủ tus có thể vào đây up truyện thì sẽ nhiều view and nxet hơn ạ <33 (ykr hoyy) https://lazi.vn/group/d/24162/viet-lach-la-dam-me
Đang ngồi chs thì có ý tưởng =)) cái idea này thì t cx lấy 1 chuts xíu bên Trung ă =>> Đọc xong cho t cái đánh giá nhee Tên truyện: Người Ấy Là Ai Trong Tim Cậu?
T thấy cb hóng quá bâyh t viết tiếp nè =) t lấy ý tưởng bên Trung nh =>> Tên truyện: Cậu Có Nhớ Tớ Không?
Kha tỉnh lại sau tai nạn, không nhớ gì. Cậu chỉ biết có Huy Dương – người luôn chăm sóc, cười đùa, và ở bên cậu mỗi ngày. Nhưng không hiểu sao… mỗi lần nhìn thấy Minh Lạc, tim cậu lại đau. Một hôm, Kha thấy một cuốn sổ rơi trong thư viện – bên trong là nét chữ quen thuộc: “Mỗi ngày, tớ đều phải diễn vai người xa lạ… với chính người mà tớ yêu thương nhất.” Kha hoảng loạn. Cậu bắt đầu nghi ngờ. Cậu tra lại hình ảnh cũ trên mạng – và phát hiện: trong một tấm ảnh của lớp, Minh Lạc và cậu từng nắm tay nhau. “Chúng ta… đã từng yêu nhau đúng không?” Minh Lạc đáp: “Đã từng. Nhưng cậu không còn là người ngày xưa nữa.” Kha bật khóc. Còn Huy Dương – người đang yêu Kha từng ngày – chỉ lặng im nhìn từ xa Hóa ra… Minh Lạc từng được bác sĩ cảnh báo: Nếu nhắc lại ký ức cũ, Kha có thể sốc tâm lý và mất trí nhớ vĩnh viễn. Cậu quay sang Minh Lạc, cười qua nước mắt: “Nếu sau này tớ không còn nhớ cậu nữa… cậu có thể kể lại cho tớ từ đầu không?” Minh Lạc gật đầu – rồi nhìn theo bóng người mình yêu biến mất sau sân bay, tay nắm chặt cuốn nhật ký cũ.
Bây giờ t đổi gió viết Đam Mỹ nh =)) Đọc xong cho t xin cái đánh giá nh =>> Tên truyện: Ai Là Người Cậu Chọn?
Duy An là kiểu người không ai dám lại gần. Cậu không có bạn, không nói chuyện nhiều. Chỉ có Hạ Phong – với nụ cười như ánh nắng – mới đủ dũng cảm để kéo Duy An ra khỏi vỏ bọc ấy. Từng ngày, Duy An thay đổi. Cậu cười, cậu bắt đầu đi học nhóm, tham gia CLB – tất cả là vì Phong. Còn Phong, lặng thầm thích Duy An, không mong đợi gì – chỉ mong mỗi ngày thấy cậu ấy cười. Nguyên từng là người duy nhất ở bên Duy An những năm cấp 1–2, khi mẹ cậu mất. Nhưng rồi, Nguyên đi du học. “Tớ vẫn còn thích cậu, An. Từ ngày đó đến giờ chưa từng thay đổi.” Hạ Phong nghe được. Tim cậu siết lại. Nhưng cậu không dám chen vào – vì rõ ràng, Nguyên và Duy An có một quá khứ mà cậu không thể chạm tới. “Cậu là gì với tớ mà bỏ chạy?” – Duy An tìm đến, lạnh giọng hỏi. “Tớ là gì à? Là người luôn bên cậu mỗi ngày. Là người vì cậu mà học thêm Toán dù ghét số. Là người…” – Phong nghẹn lại – “…không thể bằng một người từ quá khứ trở về.” Duy An im lặng. Duy An cảm thấy trống rỗng. Rồi một ngày, Nguyên gặp Phong sau trường, và nói thật: “Tớ biết An thích cậu. Tớ về đây… chỉ để xác nhận điều đó thôi.” “Cái gì…?” – Phong sững sờ. “An luôn gọi tên cậu trong lúc mơ. Cậu nghĩ mình chỉ là người đứng ngoài, nhưng thật ra… cậu ở giữa đấy, Hạ Phong.” “Tớ thích cậu. Nhưng giờ tớ không đủ can đảm để tiếp tục nữa.” Phong nghỉ học, đi du học. t thấy hay á, thấy dài dài lười đọc nhưng vừa đọc đc dòng đầu của tus là t thay đổi quyết định r đó, by the way, kết oe hả c =))
Camon những ng đã khen truyện của t nhee >-< Bối cảnh truyện lần này là công sở nh :)) Tên truyện: Không Chọn Cũng Là Một Lựa Chọn Công ty truyền thông H.A là nơi hội tụ những con người tài năng – và cũng là nơi mọi cảm xúc phải được giữ ở mức chuyên nghiệp. Khánh Vy – 28 tuổi, trưởng nhóm dự án – là kiểu phụ nữ mà ai cũng nể. Cô đẹp, lạnh lùng, logic và chưa từng để chuyện tình cảm ảnh hưởng đến công việc. Người ta gọi cô là “chị Vy thép”, dù ai tiếp xúc lâu cũng nhận ra: phía sau ánh mắt đó, là một người phụ nữ cô đơn. Minh Anh – 24 tuổi, thư ký mới vào công ty, năng động, lễ phép, luôn cười và làm việc hết mình. Có phần hậu đậu, nhưng chân thành và trong sáng như một tách trà đào mùa hè. Hoàng – Giám đốc sáng tạo, 31 tuổi. Không ồn ào, không áp đặt, nhưng mỗi lời nói đều khiến người khác dừng lại lắng nghe. Anh từng trải, điềm đạm – và đặc biệt… rất biết cách nhìn vào mắt người khác rồi làm họ loạn nhịp tim. Lúc đầu, Vy khó chịu với Minh Anh – cô nghĩ cô gái này quá “ngây thơ” với thế giới công sở lạnh lùng. Nhưng rồi chính Minh Anh là người ở lại làm cùng cô đến 2 giờ sáng, là người mang cháo tới những hôm cô sốt mà vẫn cố gắng không nghỉ. Tình cảm giữa ba người… lớn dần. Nhưng không ai nói. Vy thích Hoàng – nhưng cô không để mình bước đến trước. Cô nghĩ: “Anh ấy chắc chắn để ý Minh Anh – cô gái tươi sáng hơn, dễ thương hơn tôi rất nhiều.” Minh Anh cũng thích Hoàng – từ những lần anh dạy cô chỉnh slide, dạy cô cách giữ bình tĩnh trong họp. Nhưng cô biết rõ: “Chị Vy và anh ấy hợp nhau hơn. Mình chen vào… có phải là ích kỷ không?” Hoàng thì im lặng – dù đôi mắt anh luôn nhìn về một hướng. “Chị nghĩ… có bao giờ ba người cùng thích một người không?” Vy không đáp. Nhưng mắt cô ánh lên một thứ gì đó rất thật. Một nỗi sợ. “Em biết mình là kiểu người… dễ thích, dễ mơ mộng. Nhưng với anh Hoàng… em không biết là thích từ khi nào. Chỉ biết… mỗi khi thấy chị và anh ấy cùng nhau, em lại cảm giác như mình thở không nổi.” Vy gật đầu, nhẹ. Cô không trách. Cô hiểu. Vì cô cũng từng vậy – nhìn Hoàng cười với Minh Anh mà thấy như một cái kim nhọn đâm vào ngực. Hoàng được thăng chức – và sẽ chuyển ra Hà Nội phụ trách văn phòng miền Bắc. Thời hạn không xác định. Trước ngày đi, anh hẹn gặp từng người – riêng “Anh từng nghĩ… em là ánh sáng. Em khiến anh cười, khiến anh cảm thấy trẻ lại.” “Vậy thì… tại sao lại không chọn em?” – Minh Anh hỏi, mắt ngấn nước. “Vì anh không muốn ánh sáng ấy bị anh làm lụi tắt. Nỗi buồn trong em… anh không đủ trưởng thành để chữa lành.” Cô không nói gì. Chỉ cúi đầu. Khi ngẩng lên, nụ cười vẫn còn – nhưng ánh mắt đã tắt nắng. “Em không hỏi anh chọn ai à?” Vy lặng thinh. “Em là người duy nhất khiến anh nghĩ đến chuyện dừng lại. Nhưng cũng là người khiến anh sợ – anh sẽ không bao giờ đủ cho em.” Vy đáp, bình tĩnh: “Không sao cả. Có những người… chỉ cần đi cùng nhau một đoạn đường, vậy là đủ.” Cô đứng dậy trước, như thường lệ – rời đi trước khi bản thân kịp yếu lòng. Hoàng đi. Một tháng sau, Minh Anh xin chuyển công tác sang chi nhánh khác. Không ai nói gì với ai.
Có người hỏi: Tôi chỉ cười: “Nếu ngày ấy tôi nói một câu khác… liệu có gì thay đổi?”
Happy ngày mới :)) hnay lại có ý tưởng, t cx lại viết =)), đọc thì đọc k đọc thì th nhe =>> *Đây là truyện ngắn nh =) Tên truyện: Hóa Ra Người Ấy Là Cậu!
Ngày đầu cấp 3, ba người gặp nhau trong một buổi sinh hoạt câu lạc bộ. Từ lần đầu tiên, Vũ đã để ý Minh Châu – không phải vì vẻ ngoài xinh đẹp, mà vì... ánh mắt cô ấy rất buồn. Thy lại là người dễ gần, dễ mến. Cô nhanh chóng trở thành cầu nối giữa Châu và Vũ. Bộ ba thân thiết như hình với bóng. Nhưng không ai biết: Minh Châu thích Vũ. Một ngày, Thy lén tỏ tình với Vũ – và bị từ chối. Nhưng cô lại nói dối với Châu: “Tao với Vũ đang tìm hiểu nhau. Mày đừng thích cậu ấy nữa, được không?” Châu chết lặng. Cô giấu đi mọi cảm xúc, quay lưng. Cô không trách Thy – vì cô nghĩ mình chẳng có quyền giành lấy ai cả. Từ đó, tình bạn rạn nứt dần. Vũ không hiểu vì sao Châu dần lạnh lùng, xa cách. Cậu đã cố gắng tiếp cận, đã từng nghĩ... có lẽ cô cũng thích cậu. Nhưng rồi lại lùi bước. Vào ngày tốt nghiệp, Châu bỏ lại chiếc hộp nhạc quen thuộc lên bàn học của Vũ – và rời khỏi lớp, không nói một lời. Vũ mở ra... và cậu choáng váng. Bên trong là một mảnh giấy cũ kỹ với dòng chữ xiêu vẹo: “Cảm ơn cậu – cậu bé đã cho tớ ô tô đồ chơi năm lớp 1. Cậu là người đầu tiên nói tớ đáng được yêu.” Bên dưới là một tấm ảnh cũ – cô bé ngày ấy chính là Minh Châu. “Hóa ra… người ấy là cậu.” Xem thêm 10 bình luận tiếp theo
Lại là truyện vì t bị ngứa tay :)) Đọc xong cho t cái đánh giá nhee Tên truyện: Ai Là Người Thứ Ba? Tú Anh – xinh đẹp, học giỏi, là lớp phó học tập gương mẫu. Ai cũng nghĩ cô mạnh mẽ, bản lĩnh. Nhưng chẳng ai biết, sâu trong lòng cô là một vùng tối của sự cô đơn – khi mẹ mất sớm, bố bỏ bê, cô sống lặng lẽ với ông bà ngoại. Cô gói mình trong vỏ bọc “gương mẫu” để không ai thấy mình yếu đuối. Bên cạnh cô là Linh Đan – nhỏ nhắn, hiền lành, là bạn thân nhất từ cấp 2. Đan luôn là người nắm tay Tú Anh mỗi khi cô gục ngã, người duy nhất mà Tú Anh tin tưởng tuyệt đối. Và rồi có Gia Khánh – lớp trưởng của lớp, người mà cả hai cô gái đều thân thiết. Cậu học giỏi, điềm đạm, là “chàng trai quốc dân” mà ai cũng yêu quý. Tú Anh thích Khánh – điều này Đan biết. Nhưng Đan không ngờ mình cũng lặng lẽ rung động. Mọi thứ vỡ tan vào một buổi chiều mưa. Tú Anh vô tình bắt gặp Linh Đan và Gia Khánh nắm tay nhau sau trường. Tim cô rơi xuống đáy. Người bạn thân nhất. Và người cô thích nhất. Giấu cô. Từ hôm đó, nụ cười của Tú Anh trở thành mặt nạ. Cô không trách móc – chỉ âm thầm trả đũa. Gần gũi với Khánh hơn, nở nụ cười tinh tế khi Đan nhìn thấy. Dần dần, chính Khánh cũng bị Tú Anh cuốn vào… Đan đau đớn. Và một ngày, không chịu nổi nữa, cô bật khóc đối mặt Tú Anh trong lớp học trống. “Cậu biết tớ thích Khánh không? Nhưng tớ lùi lại. Vì cậu thích cậu ấy trước! Tớ chấp nhận… chỉ để giữ tình bạn này.” “Cậu giỏi thật đấy. Diễn rất đạt,” – Tú Anh cười lạnh. “Tớ nên vỗ tay khi biết hai người giấu tớ để... ‘bảo vệ’ tớ không?” Rồi Khánh bước vào.... Gia Khánh thú nhận: “Anh chưa từng yêu Linh Đan. Bọn anh chỉ… giả vờ hẹn hò. Vì năm đó em từng muốn chết.” Tú Anh chết lặng. “Tớ không muốn cậu đóng vai nạn nhân mãi. Tớ muốn cậu học cách giận, ghen, và… yêu.” – Linh Đan thì thầm qua nước mắt. “Nhưng cậu chọn cách lừa tớ.” Cô quay đi. Trời mưa nặng hạt. Không ai đuổi theo. Tú Anh trở lại trường vào ngày lễ tốt nghiệp. Cô gặp lại Linh Đan dưới tán phượng cũ. Không còn giận dữ, chỉ có khoảng cách giữa hai người từng thân thiết nhất. “Tớ tha thứ rồi. Nhưng không thể quên.” – Tú Anh mỉm cười. “Còn Khánh… cậu không muốn gặp sao?” – Linh Đan hỏi, giọng run. “Người lớn không nên vá lại những gì từng rách nát. Vì nó sẽ luôn có vết.” Trong cuốn lưu bút, Khánh viết: “Tớ từng ước mình không giả vờ. "Không có ai thực sự là người thứ ba.
Đây là câu truyện buồn {đọc thì đọc k đọc thì th nh ^^} Cre ý tưởng: từ nhiều nguồn :) Lưu ý: câu truyện là hư cấu!!! Tên truyện: Năm Tháng Có Em
Minh Anh và Hoàng Phong là bạn thân từ thuở nhỏ, gần như là "thanh mai trúc mã". Tuy không nói ra, nhưng Hoàng Phong luôn dành tình cảm đặc biệt cho Minh Anh. Cả hai cùng học lớp 11, và mối quan hệ giữa họ cứ thế yên bình trôi qua. Một ngày nọ, Nhật Minh – học sinh mới chuyển đến lớp. Với tính cách cởi mở, vui vẻ và luôn tạo ra những tình huống "dở khóc dở cười", Nhật Minh nhanh chóng trở thành tâm điểm của lớp, và cũng khiến trái tim Minh Anh rung động. Minh không giấu tình cảm, cậu công khai thích Minh Anh và không ngần ngại thể hiện điều đó. Sự xuất hiện của Minh khiến mối quan hệ giữa Phong và Minh Anh dần thay đổi. Phong bắt đầu giữ khoảng cách, giấu đi những nỗi buồn sau ánh mắt lạnh lùng. Minh Anh ở giữa hai người bạn: một người cô quen từ bé, một người khiến cô cảm thấy mới mẻ và hạnh phúc. Câu chuyện xoay quanh những khoảnh khắc vui vẻ, hiểu lầm, ghen tuông và những giọt nước mắt tuổi học trò. Khi kỳ thi đại học đến gần, ba người phải đứng trước những lựa chọn: tình cảm hay tương lai? Giữ lại hay buông tay? | |||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||









