Lương Hữu Điền(RaiBo)
|
Chiều đông nhớ mẹ ( lấy cảm hứng từ bài văn Mẹ ghẻ ) Gió thổi từng cơn chiều đông se lạnh Bếp ủ màn sương chiều khói hiu quạnh Còn đâu chăn ấm cái ôm nồng đượm Khi mẹ đã nghỉ chân nơi thiên đường. Nhớ vòng tay đầy hơi ấm của mẹ Những cái ôm ấm áp đêm lạnh căm Khi chuyển rét suốt buổi mẹ đi nằm Ta lặng ngắm thời gian dần xa xăm Mẹ tần tảo làm việc cũng vì ta Mặc gió đông cuốn thô ráp làn da Mặc mưa sa bão bùng trời sậm hột Không yên lòng nhưng ngậm đắng nguôi ngoai. Giờ chẳng còn ai ôm ấm lòng ta Chẳng còn bữa cơm trong trời đông lạnh Chẳng còn tiếng cười trong căn nhà ấm áp Chẳng còn mẹ ta chẳng còn niềm vui. ~Điền~
Tình cha Nếu ví con như là giọt nước Cha sẽ là biển cả, đại dương Để con được che chở yêu thương Bao bọc con vào lòng ấm áp. Nếu ví con như là hạt cát Cha sẽ là sa mạc mênh mông Hạt cát nhỏ trôi giữa thinh không Chẳng thể rời sa mạc bát ngát. Lòng cha thương ta vô bờ bến gian khó vẫn cố gắng vươn lên Cho con được cuộc sống đầy đủ Cho dù đã đi vào phù du. ~Điền~
SÁCH Khoa học, thế giới thật lạ kì Sách mang ta đến những điều lạ Nghìn sách đâu dễ có sách hay
Sắc thu Trời mây ảm đạm một sắc thu Lá khẽ lay cây gió thổi vù Ao sâu nước động gợn con sóng Nắng xuyên kẽ lá chiếu một khu.
Cảnh sầu Đêm buồn hiu hắt một cảnh sầu Lặng lẽ nghĩ ngợi chuyện đâu đâu Trăng không buồn chiếu mây phủ kín Dạ tư bồn chồn giữa đêm thâu
Buổi sớm Nắng chiếu muôn nơi vào buổi sớm Gà gáy báo thức trên đống rơm Cây qua chưa nở nay đã chớm Nhà tôi quây quần bên mâm cơm | |||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||






