•ℌ๏àйǥ Ňǥųуêй•
|
Mặc Liên, chỉ cần có ngươi thì cho dù ta kiêu ngạo hung ác ra sao cũng sẽ vì ngươi mà lạc mất chính mình... #Hồng Liên,
TRUYỆN DÀNH CHO AI YÊU THÍCH ĐAM MỸ CAO H TRỌNG SINH CHI BIA ĐỠ ĐẠN THỤ NGẠO GIANG HỒ Tác giả: Vũ Điền Quân Thể loại: Kiếm Hiệp, Sắc, Đam Mỹ, Trọng Sinh, Hài Hước, Cổ Đại Nguồn: katseinnahoathienuu.wordpress.com Trạng thái: Full Thể loại : đam mỹ, cổ trang, ân oán giang hồ, gương vỡ lại lành, kiếp trước kiếp này, trọng sinh, niên hạ công, tổng thụ, NP – nhất thụ đa công, HE, H, cảnh H của thụ với mấy anh công thật là buồn cười, tiếu tiếu sao ấy, rất dễ thương. Nhân vật chính: Phó Kinh Hồng (thụ) ┃ Vai phụ (công): Bạch Luyện Hoa, Lãnh Tề Hiên, Ôn Như Ngọc, Đào Chi Hoa, Mộ Dung Thương, Liễu Nhàn Cầm. Anh thụ là đại sư huynh phái Đoạn Tụ cốc của kiếp trước nhưng vì mê luyến sư đệ mà bị một kiếm đâm chết. Kiếp này thụ sống lại, đã tường tận lòng người ấm lạnh khắp thế gian, chỉ muốn nhàn cư nhã hạc, sống đời thanh thản, quyết không lụy ái tình. Kiếp này thụ sống lại, đã tường tận lòng người ấm lạnh khắp thế gian, chỉ muốn nhàn cư nhã hạc, sống đời thanh thản, quyết không lụy ái tình. Người xưa có câu: theo tình – tình chạy, chạy tình – tình theo. Thụ rơi vào hang động, bị sâu độc nhập thân, phải luyện song tu giao hợp với người khác, mới mong giữ được mạng, từ đó bao tình huống dở khóc dở cười xảy ra. Minh chủ võ lâm, đệ nhất mỹ nhân, sư đệ cao ngạo lạnh lùng, v…v… tất cả đều có một chân mây mưa với thụ. Nhìn chung truyện cao H, dễ thương, xứng đáng làm tủ sách gối đầu giường trước khi ngủ.
MỘT CÂU TRUYỆN NGẮN DỄ THƯƠNG VỀ MẶC VÀ NGUYỆT “Vương?” Cát Khắc nóng nảy nói: “Trên người ngươi còn có thương tích, bây giờ mà chiến đấu với nàng thì rất không công bằng, cứ chờ dưỡng thưỡng tốt trước đã…” Mấy người bọn họ cũng không biết Đông Lăng, đương nhiên chỉ một mực ủng hộ vương của mình. Hoàng Bắc Nguyệt giơ tay ngăn cản: “Không cần nhiều lời!” Vừa nói vừa chậm rãi đi về phía Thiên Đại Đông Nhi. Một cái bóng đen thoáng qua, con đường phía trước lập tức bị cản trở, Hoàng Bắc Nguyệt ngẩng đầu, có chút hoảng hốt nói: “Mặc Liên các hạ?” “Mặc.” Mặc Liên sửa lời nàng, hắn không thích cách gọi xa lạ như vậy. Trên mặt Hoàng Bắc Nguyệt lộ ra nụ cười nhợt nhạt: “Đây là chuyện tình giữa ta và Thiên Đại các hạ, ta không muốn bất kì kẻ nào nhúng tay vào!” Mặc Liên lắc đầu, thần sắc có chút ngưng trọng: “Nguy hiểm.” Hoàng Bắc Nguyệt có chút khó hiểu. Thời gian nàng ở chung với Mặc Liên cũng không lâu, tuy biết cách nói chuyện của hắn không giống với người bình thường, nhưng ít nhất bản thân nàng vẫn hiểu được hai ba câu, nhưng giờ phút này, nàng hoàn toàn không hiểu cái nguy hiểm mà hắn nói tới là gì. Là việc nàng trọng thương nhưng vẫn đánh với Thiên Đại Đông Nhi nguy hiểm, hay là nơi này nguy hiểm? Nàng vừa định mở miệng hỏi, Mặc Liên đã nắm lấy tay nàng: “Dẫn ngươi đi.” Hành động của thiếu niên quỷ dị này khiến cho mọi người ngẩn ra, rõ ràng vừa rồi còn đằng đằng sát khí, sao bây giờ lại giống như một con cún nhỏ, thân mật lượn lờ quanh Hoàng Bắc Nguyệt đây? Á Tát Lôi không hề có thiện cảm gì đối với người của Quang Diệu Điện, thấy Mặc Liên hành động như vậy, hắn khó chịu nói: “Này này! Nam nữ thụ thụ bất thân nha, ngươi mau bỏ tay ra!” Mọi người thiếu chút nữa không nhịn được mà bật cười, Hoàng Bắc Nguyệt lại càng câm nín. Cái tên A Tát Lôi này, không biết nói chuyện thì thôi đi, còn bày đặt ăn nói lung tung, lời này nói ra, nàng có cảm giác như mình là thiếu nữ đường hoàng bị Mặc Liên đùa giỡn vậy. Mặc Liên đương nhiên không hiểu cái gì gọi là 'nam nữ thụ thụ bất thân', đã nắm được tay của Hoàng Bắc Nguyệt, hắn tuyệt đối sẽ không buông ra, nghe xong lời này, tay hắn lại càng siết chặt! Hoàng Bắc Nguyệt hơi nhíu mày, nàng cũng không phải là thiếu nữ nhu nhược, nhưng lực tay của Mặc Liên cũng không khỏi quá mạnh đi, đầu khớp xương của nàng gần như muốn nứt ra rồi. “Mặc Liên, buông tay!” Nàng cũng không muốn bị hắn bóp gãy xương, ngơ ngơ ngác ngác lại có thêm một vết thương mới đâu. “Mặc.” Mặc Liên cúi đầu nhìn nàng, vẫn hết sức kiên trì cố chấp, hắn sẽ không buông tay, đến chết cũng không buông tay! Người khác bảo hắn buông tay, nhưng tại sao ngay cả nàng cũng muốn bảo hắn buông tay? Hắn không nhìn thấy nàng, buông tay, hắn sẽ không thấy nàng được nữa! “Được rồi, Mặc, ngươi buông tay ra có được không? Tay của ta đau.” Thật ra là rất đau! Cánh tay Mặc Liên thoáng cứng đờ, sau đó chậm rãi buông ra. Hoàng Bắc Nguyệt thấy vậy lập tức rụt tay về, trong lúc nàng tưởng đã có thể tự do, không ngờ Mặc Liên lại nhanh chóng chộp lấy ống tay áo của nàng. Nắm ở đây, nàng sẽ không đau nữa! Hoàng Bắc Nguyệt ngơ ngẩn, sau đó có chút dở khóc dở cười. Người chung quanh cũng bắt đầu dùng ánh mắt nghi ngờ nhìn nàng, giống như đang muốn hỏi: Này, ngươi đã làm ra chuyện tình không thể tha thứ gì đối với người ta rồi hả, khiến cho một thiếu niên tốt không muốn rời bỏ ngươi? Hoàng Bắc Nguyệt chớp chớp mắt, nàng… hình như nàng đâu có làm chuyện tình gì không thể tha thứ đâu? Vốn nàng muốn cùng Thiên Đại Đông Nhi đánh một trận, nào ngờ lại bị Mặc Liên nháo lên phá hỏng, hơn nữa dường như mọi người đều đã quên chuyện này, ánh mắt đều nhìn về phía Mặc Liên và Hoàng Bắc Nguyệt, không biết hai người này muốn giải quyết chuyện tình đó như thế nào. Hoàng Bắc Nguyệt giống như một tên nam tử phụ tình, dưới vô số ánh mắt đang đánh giá mình, vô tội sờ sờ cái mũi...
Cuộc đời như kiếp phù du, Mạnh Kỳ Thiên đã từng kể cho hắn một câu chuyện như vậy. Giờ hắn nhận ra cuộc đời của mình thật sự rất giống phù du, nếu là thế thì hắn kiếp này chỉ vì nàng thôi... Hoàng Bắc Nguyệt... Hắn đều là vì nàng, không màng tất cả, bảo vệ nàng, yêu nàng, hi sinh vì nàng... Nàng là người hắn yêu suốt đời suốt kiếp. Chỉ tiếc, trái tim của nàng hắn lại không thể lấy được... #Mặc,
Like cho chủ tus yeww nak:> Nhớ trả cho Phương nhắ>< Nếu đc cho tớ xin 1 vé theo dõi từ cậu nhaa:33
Like cho chủ tuss cute " đẹp troai" " xinh goái " nà -)) Nhớ trả cho chuối nhớ -))) Cm có tâm chút :))) # Chuối chắng chẻo
| |||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||




