Viết truyện(Một ngày một tập thôi nha)
|
Tập 16~ Tôi không thèm để ý đến nó nữa. Ai bảo nó mắng tôi. Thấy mặt tôi xị ra, thằng Quân dịu giọng nói: Quân:"Tao đùa thôi. Bé Linh đừng giận tao nhé." Thằng Quân vừa dứt lời thì thầy dạy toán của chúng tôi đi vào lớp. Nhìn thấy mặt thầy là tôi thấy hơi choáng đầu rồi. Thầy Phú:"Cả lớp làm bài tập hết chưa?" Thầy mở đầu bằng một câu hết sức nhẹ nhàng. Trong khi cả lớp đồng thanh trả lời thầy thì mặt tôi đã tái mét lại. Tay tôi run run giấu dưới gầm bàn. Mắt chó của thằng Quân nhìn thấy. Nó nghiêng đầu nhìn tôi hỏi: Quân:"Mày sao thế? Sợ toán đến mức này à?" Dường như nó cũng phát hiện đôi tay đang run rẩy của tôi. Thằng Quân lén vươn tay sờ vào tay tôi thì thoáng ngạc nhiên. Tay nó thì ấm, còn tay tôi thì lạnh vô cùng. Có lẽ nó phát hiện điều này nên mới ngạc nhiên. Quân kéo cả hai tay tôi sang bên nó rồi nó dùng cả hai tay ủ tay tôi lại để sưởi ấm. Quân:"Đừng sợ. Có tao đây rồi." Tôi biết thằng Quân không hiểu tại sao tôi lại có phản ứng lớn như vậy nhưng nó vẫn dỗ dành tôi. Tuy nhiên, cách đó không có mấy tác dụng vì tôi vãn cứ run không thể kiểm soát. Thằng Quân bị phản ứng của tôi dọa cho hoảng theo. Tôi đành gượng cười bảo nó: Linh:"Tao không sao. Hơi sợ thôi." Quân một mực không buông tay tôi. Nó nhìn tôi chằm chằm như thể sợ tôi sẽ xảy ra chuyện. Cũng may trong suốt tiết toán, tôi không bị gọi lên bảng. Khi thầy dạy toán rời khỏi lớp, tôi mới ngừng run. Khuôn mặt tái mét của tôi cũng hồng hào trở lại. Thằng Quân thấy tay tôi đã ấm giống tay nó thì buông ra. Quân:"Bé Linh à, mày dọa tao chết khiếp luôn đấy." "Gớm. Tao có làm gì mày đâu mà mày chết khiếp." Tôi tỉnh bơ nói. Thằng Quân giúp tôi chỉnh lại cổ áo rồi nói: Quân:"Ừ thì có làm đéo gì đâu. Mày đi rửa mặt đi. Mồ hôi ướt cả trán rồi." Tôi sờ thử. Quả thật như thằng Quân nói, tóc trên trán tôi cũng bị mồ hôi làm bết lại. Tôi đứng dậy đi được vài bước thì phát hiện thằng Quân đi theo. Tôi cố tình hỏi: Linh:"Đi đâu đấy? Định đi vệ sinh cùng tao à? Mày muốn đổi tư thế hả?" Quân:"Mẹ cái con này. Đầu mày toàn chứa cái gì thế?" Thằng Quân cốc đầu tôi. Tay nó lại vòng ra đằng sau nắm lấy gáy tôi đẩy tôi đi. Quân:"Lẹ lên mày. Sắp vào lớp rồi đấy. Mày muốn vào sổ đầu bài ngồi thì cứ lề mề đi." Tôi bị thằng Quân lôi một mạch ra phía nhà vệ sinh. Bên ngoài đó sẽ có một dãy bồn rửa. Quân đợi tôi rửa mặt xong liền lôi ra một cái khăn lau mặt giúp tôi. Quân::"Tao nhớ lúc trước mày học toán có thế này đâu? Sao hôm nay lại thế?" Tôi cứ tưởng Quân sẽ không hỏi. Ai ngờ thằng này lại cố tình chạy ra đây chỉ để hỏi cái này. Tôi ậm ừ rồi đáp một cách qua loa: Linh:"Mọi khi tao làm bài đàng hoàng. Nay tao làm ẩu. Với lại tao căng thẳng quá nên mới thế." Trông thằng Quân có vẻ không tin nhưng nó không hỏi thêm nữa. Tôi và nó định quay về lớp thì bọn tôi nghe thấy tiếng hét của ai đó vang ra từ trong phòng vệ sinh nữ. Tôi nhìn thằng Quân ý bảo nó đợi rồi tôi quay người đi vào xem thử. Linh:"Bạn không sao chứ?" Thu ngã trên đất. Thấy tôi vào bạn ấy có vẻ ngạc nhiên. Nghe tôi hỏi, bạn ấy khẽ gật đầu: Thu:"Mình không đứng dậy được. Bạn có thể đỡ mình không?" ----------------------------------------------------Hết--------------------------------------- Cảm ơn các bạn đã đọc Cùng đón xem tập 17 nha 20 like làm tiếp
Tập 15 ~ Nghe thằng này nói mà tôi chỉ muốn ụp luôn quyển sách vào mặt nó. Tiết lý là tiết đầu của lớp tôi. Tiết mục đầu giờ đều là dò bài cũ. Nay tên tôi được xướng lên đầu tiên khiến tôi "hãnh diện" vô cùng. Tôi mang tâm trạng của một dũng sĩ chuẩn bị hy sinh vì nước nhà mà đi lên bảng. Thầy lý biết thừa trình độ học tập của tôi nên thầy hỏi một câu vô cùng dễ: Thầy Phú:"Em học bài chưa?" Tôi vì vò vạt áo sơ mi đồng phục khiến nó nhàu lên. Ánh mắt tôi xuyên qua mấy dãy bàn phía trước nhìn thẳng về phía thằng Quân. Nó cũng nhướng mày nhìn tôi như nhìn một con heo chỉ biết ngủ. Linh:"Em chưa học bài ạ." Tôi thành thật trả lời. Ban nãy tôi cầm quyển sách làm màu làm mè thế thôi chứ tôi đã nhồi được chữ gì vào đầu đâu. Giờ bảo học bài rồi mà thầy hỏi không trả lời được thì càng toang hơn. Thầy Phú:"Rốt cuộc ở nhà em làm gì mà không học bài? Lần trước thầy đã dặn trước rồi. Cũng bảo em phải học những phần nào. Mỗi phần có mấy dòng ngắn tũn. Sao em lại không học? Hay em có vướng mắc gì? Em nói cho thầy nghe nào. Điểm lý của em kì trước nát lắm đấy. Em muốn ở lại lớp hay sao?" Tôi đứng im nghe thầy dạy dỗ hơn mười phút. Sau khi được thả về chỗ ngồi, hai chân tôi hơi tê. Linh:"Cứu tao mày ơi. Chân tao tê hết cả rồi." Tôi nằm ườn ra bàn than vãn. Thằng Quân nhìn tôi tỉnh bơ nói: Quân:"Cho chừa nhé. Này thì lười à." Bạn bè mà thế đấy, lúc nào cũng đâm chọc vào nỗi đau của tôi. Quân:"Đưa chân đây xem nào." Thằng Quân cười tôi xong thì kéo chân tôi để tôi gác lên đùi nó. Tay nó nắm lấy bắp chân tôi xoa xoa. Quân:"Sao rồi? Hết tê chưa?" Linh:"Chắc là hết rồi." Tôi chớp mắt đáp. Sau đấy tôi cứ thế gác lên chân thằng Quân không chịu thả xuống. Chân tôi lủng lẳng treo trên chân nó. Thỉnh thoảng tôi còn lắc lắc chân để nghịch. Thằng Quân không hất tôi ra, để mặc tôi thích là gì thì làm. Còn nó thì ngồi nghiêm chỉnh nghe thầy giảng. Thỉnh thoảng nó liếc qua tôi bảo: Quân:"Mày lo mà nghe giảng đi. Nghịch cái đéo gì. Muốn nghịch ra chơi tao cho mày nghịch." Qua tiết lí sẽ là tiết toán. Tôi chẳng còn tâm trạng trêu thằng Quân. Thấy tôi ngồi im ru, nó cười bảo: Quân:"Này bé ơi, sao im lặng thế? Ra nói chuyện với tao này." Tôi phớt lờ thằng Quân. Thằng này chỉ nói một câu như thế rồi đứng dậy. Tôi định hỏi nó đi đâu thì nó lại nói trước" Linh:"Tao đi vệ sinh cái. Đừng bảo mày muốn theo đấy nhá?" Tôi lườm nó. Quân cười ha hả đi mất. Mãi đến khi tiếng chuông reo vào lớp thì thằng Quân mới vác mặt vào. Tôi thấy mặt nó ướt nên hỏi: Quân:"Mày rửa mặt à?" Thằng Quân nhìn tôi như một đứa thiểu năng. Linh:"Mày bị ngu luôn rồi hả? Rõ ràng thế còn hỏi mẹ gì?" -------------------------------------------------------Hết------------------------------------------- Cảm ơn các bạn đã đọc Cùng đón xem tập 16 nha 28 like làm tiếp uk thì ôn thi, uk thì bùn ngủ =)) nhg con tim ko cho lm theo lý trí =)) đọc hết đã r lm j thì lm =))) Xem thêm 10 bình luận tiếp theo
Tập 14 ~ Nó không nhắc thì thôi. Nhắc cái khiến tôi càng cuống. Tôi chép một chữ mà sai đi sai lại, gạch muốn rách cả giấy. Quân:"Mày làm cái đéo gì thế? Quyển vở có thù với mày à? Chép từ từ thôi. Tao chép phạt cho mày rồi. Khỏi lo." Vừa nói Quân vừa đặt lên bàn tôi mấy tờ giấy chép phạt. Thằng này nó giả chữ của tôi giống y như đúc. Tôi không có nhiều thời gian nên chỉ liếc một cái rồi thôi. Thật may ông trời vẫn phù hộ bé Linh đáng thương này. Tôi chép xong hàng chữ cuối cùng thì vừa lúc tiếng chuông vào lớp vang lên. Quân:"Xong rồi à?" Thằng Quân ngó đầu sang nhìn quyển vở bài tập của tôi. Quân:"Bé Linh à, tao không muốn thừa nhận nhưng đờ mờ mày chép cái đéo gì đây? Chữ người ngoài hành tinh à? Mày có đọc ra không đấy?" Tôi nhìn nhìn quyển vở của mình. Một lát sau, tôi thành thật nói: Linh:"Vãi, mày ơi, hình như tao cũng không đọc được tao chép cái gì. Tại mày cả đấy. Ai bảo cuối tuần trước mày để tao chơi. Qua thấy tao ngủ quên cũng không gọi tao dậy." Tôi quyết định đổ lỗi lầm lên đầu thằng Quân. Quân:"Giỏi nhỉ? Còn biết đổ lỗi lên đầu tao cơ à? Đờ mờ đứa nào tuần trước năn nỉ ỉ ôi để tao không bắt làm bài tập. Đứa nào?" Tôi câm nín. Tôi cảm thấy nếu tôi dám bật lại một câu nữa thì thằng Quân sẽ nổi giận. Thằng này giận dai lắm. Tôi không muốn phải dỗ dành nó đâu. Quân:"Sao im rồi? Cãi câu nữa tao xem nào? Mày giỏi cãi lắm cơ mà? Bé Linh?" Linh:"Tao phải đi học lý đây. Lát thầy gọi tao thì toang." Tôi lảng sang chuyện khác. Thằng Quân nhìn tôi chỉ nói thêm một câu: Quân:"Cần dò bài thì bảo tao." Tôi và lý ngồi đối diện nhau. Hai chúng tôi đấu qua đấu lại một hồi. Tôi là người giơ cờ trắng đầu hàng trước. Quân:"Thở dài cái gì? Thuộc bài chưa mà thở dài?" Linh:"Nó lạ lắm mày ạ. Mày có cách gì giúp tao học thuộc nhanh hơn không?" Thằng Quân liếc tôi. Nó tỉnh bơ bảo: Quân:"Có. Mày đốt sách ra mà uống. Chữ đéo gì cũng trôi vào bụng hết. Đảm bảo thầy hỏi gì cũng biết." Tôi đập nó một cái. Linh:"Tao hỏi đàng hoàng nha mày. Mày đừng hòng dụ dỗ tao làm mấy trò mê tín dị đoan đấy." Quân:"Chứ có cách mẹ gì được. Mày lười chảy thây ra rồi đòi học được bài. Bộ mày là thiên tài chắc? Mà thiên tài thì cũng phải học thôi. Giống như tao đây này." ---------------------------------------------------------Hết------------------------------------------------ Cảm ơn các bạn đã đọc Cùng đón xem tập 15 nha 24 like làm tiếp NÃO NS: bùn ngủ đêy, ôn thi đêy. T NS :.. mặc bà m t đọc hết truyện cái đã =)))) theo dõi từ nhg tập đầu tiên, h vx thấy hay :33
Tập 13~ Dứt lời, thằng Quân kéo tôi lên xe rồi phóng đi mất. Tôi ngồi trên xe một lúc mới nhặt hồn vía về. Linh:"Sao bạn ấy lại xuất hiện ở cổng nhà tao? Bộ bạn ấy ở gần nhà tao à? Vứt bạn ấy ở đấy một mình không sao chứ?" Nghe câu hỏi tía lia của tôi, thằng Quân quạu. Quân:"Mày hỏi gì lắm thế? Bộ mày với bạn kia thân quen lắm à? Hay tao quay về vứt mày ở đấy rồi chở người ta nhé?" Linh:"Mẹ cái thằng này! Tao hỏi thế thôi. Mày định ném tao đi để chở gái thật à?" Tôi đập vào lưng thằng Quân rồi mắng. Nó đang lái xe nên không thể làm gì được tôi. Quân:"Con ngu này! Ngồi im xem nào. Muốn cả hai đứa lao xuống cống hay gì?" Thằng Quân mắng thì mắng thế chứ nó vẫn nhớ dừng xe lại mua bánh mì cho tôi ăn sáng. Quân:"Ăn đê. Mà mày làm hết bài tập chưa? Qua đang gọi mày lại ngủ mẹ nó mất. Tao gọi khản cả cổ mà mày cũng đéo dậy." Tôi đương nhiên chưa làm xong. Nghe thằng Quân nhắc tôi mới chợt nhớ ra. Linh:"Chết tao rồi! Tao quên mất. Mày lái xe lẹ lên. Tao phải tranh thủ làm nốt bài tập toán, lý. Bữa thầy lý bảo nay dò bài cũ tao đầu tiên. Toán hình như cũng là tiết bài tập. Toang tao rồi. Tao còn chưa chép phạt được chữ nào. Thôi xong, đời này coi như hết. Nếu tao có mệnh hệ gì thì mày nhớ đốt nhiều vàng mã cho tao đấy." Tôi cuống hết cả lên. Ngay cả bánh mì trên tay cũng suýt bị rớt. May thằng Quân nhanh tay giữ chặt lại giùm tôi. Quân:"Mày cầm đàng hoàng xem nào. Giờ vẫn còn sớm. Lên lớp làm vẫn kịp." Thằng Quân đưa tôi đến trường với tốc độ nhanh nhất. Tôi ba chân bốn cẳng chạy lên lớp để làm bài tập nhưng lại quên mất cái cặp. Chờ một lúc, thằng Quân mới lững thững vào lớp. Trên tay nó là cái cặp màu con bò sữa của tôi. Linh:"Nhanh lên mày. Tao mượn vở bài tập phát nào." Tôi giục nó. Quân mở cặp lấy vở bút giúp tôi. Sau đó nó lại mở cặp mình lấy hai quyển vở ném cho tôi chép. Quân:"Mày còn hai mươi phút." -------------------------------------------Hết-------------------------------------------------------- Cảm ơn các bạn đã đọc Cùng đón xem tập 14 nha 20 like làm tiếp Xem thêm 10 bình luận tiếp theo
Tập 12 ~ Tôi chẳng sợ thằng Quân nên bỏ ngoài tai lời của nó. Linh:"Mẹ mày, có chỉ tao không thì bảo? Tao buồn ngủ lắm rồi đấy." Quân lườm tôi một cái rồi bắt đầu giảng tôi nghe. Vì ban đêm nên nó cố tình hạ thấp giọng, nghe muốn rụng trứng. Chỉ tiếc là trứng tôi thì chưa rụng nhưng mắt tôi lại rụng trước rồi. Giọng thằng Quân nhỏ dần và rồi tôi chẳng nghe thấy nó nói gì nữa. Quân:"Dậy đê bé ơi! Sáng bảnh mắt ra rồi!" Sao tự nhiên tôi nghe thấy giọng thằng Quân gần thế không biết? Chẳng lẽ thằng này ám cả giấc ngủ của tôi? Mang theo sự ngờ vực, tôi mở mắt ra nhìn. Vẫn là bàn học quen thuộc, sách vở giấy bút trên bàn vẫn y như cũ. Thứ khác biệt duy nhất là bản mặt thù lù của thằng Quân xuất hiện trong phòng tôi cùng chiếc cổ bất ổn của tôi khi nằm ngủ trên bàn. Linh:"Mẹ mày, đêm hôm khuya khoắt dám lẻn vào phòng con gái. Mày gan đấy Quân ạ." Tôi vừa dứt lời thì bị thằng Quân gõ một cái vào trán. Quân:"Ngủ nhiều ngu người luôn rồi à? Mày nhìn vào cái đồng hồ giùm tao cái. Sắp muộn học đến nơi rồi." Tôi theo lời thằng Quân mà ngẩng đầu nhìn đồng hồ trong phòng. Mới sáu giờ hai mươi phút chứ nhiêu. Linh:"Vãi! Sao lại thế này? Tao mới chỉ chợp mắt một lúc thôi mà?" Tôi đần mặt ra nói. Quân:"Một lúc cái đầu mày. Đi sửa soạn nhanh lên còn đi học. Tao đợi mày ngoài cổng." Tôi dùng tốc độ bàn thờ đánh răng, thay đồng phục. Lúc tôi chạy ra ngoài tìm Quân thì thấy nó đang đứng dựa vào xe nói chuyện với một người trông quen quen. À, là bạn nữ mới chuyển đến lớp tôi. Quân:"Mày làm cái đéo gì mà lâu thế?" Chắc thằng Quân nghe thấy tiếng bước chân của tôi nên quay đầu nhìn tôi hỏi. Trông mặt nó rõ quạu. Không biết đứa nào mù mắt mới sáng sớm đã chọc nó. Thu:"Linh phải không? Giờ bạn đến trường à?" Tôi lơ ngơ gật đầu. Dù sao cũng là bạn mới, tôi không quen không thân nên chẳng biết phải nói gì. Bạn nữ kia nhìn tôi cười xong thì chỉ tay xuống cổ chân trái đang bị băng bó nói: Thu:"Qua mình không cẩn thận nên bị ngã. Xe của mình hỏng rồi. Linh nhờ Quân chở mình đến trường được không?" Tôi ngu người luôn. Não bộ của tôi vẫn đang trong quá trình xử lí thông tin. Thằng Quân thấy tôi đần quá nên nói hộ: Quân:"Xin lỗi nhé. Tôi phải chở bé Linh nhà tôi rồi. Cậu nhờ người khác đi." ----------------------------------------------Hết--------------------------------------------------- Cảm ơn các bạn đã đọc Cùng đón xem tập 13 nha 30 like làm tiếp tròn 40 nha,tiếp tiếp idol ơi like=trả tuss này https://go.lazi.vn/post/84770 rảnh tt chéo phiền bằng xóa #Dyo
Tập 11 ~ Tôi lơ ngơ vòng tay ôm lấy eo thằng Quân. Qua lớp áo thun mỏng trên người nó, tôi sờ được mấy miếng cơ bụng của nó. Nhưng giờ tôi buồn ngủ quá, cơ bụng cũng không thể khiến tôi tỉnh được. Suốt quãng đường về nhà, tôi mơ màng áp má vào cái lưng thẳng tắp của thằng Quân. Tuy nhắm mắt nhưng tôi vẫn nhận ra một tay nó luôn ngoặt lại giữ lấy tôi, chỉ có lúc nào cần dùng hai tay để lái xe thì nó mới rút về. Giữ nguyên cái tư thế đó sẽ rất mỏi. Nhưng thằng Quân vẫn giữ được suốt đường về để tôi không bị ngã. Quân:"Dậy đê. Đến nhà rồi." Nghe tiếng gọi, tôi lờ đờ mở mắt. Mất vài phút tôi mới tỉnh táo lại và leo xuống xe. Qua gương chiếu hậu, tôi nhìn thấy bên má tôi vì dựa vào lưng thằng Quân mà hằn một vết. Quân:"Vào nhà đi. Tao về đây. Nhớ làm bài tập với chép phạt đấy." Nhà thằng Quân cách nhà tôi không xa. Tôi dặn nó về cẩn thận rồi mới lững thững đi vào nhà. Bố mẹ tôi hay đi ngủ sớm. Giờ này họ đã ngủ cả rồi. Trong nhà chỉ bật đèn ngủ và đèn ngoài sân để tôi nhìn thấy đường vào. Tắm xong, tôi cho phép tôi được lười biếng vài phút. Ngay khi tôi định vào lướt mạng xã hội thì màn hình điện thoại chuyển sang cuộc gọi video. Thằng mờ lờ cùng bàn đang gọi video cho bạn... Tôi để chuông kêu một lúc mới ấn nghe. Qua màn hình điện thoại, tôi thấy Quân đang cầm khăn lau tóc. Nó mặc một cái áo thun trắng cùng cái quần đùi đen để lộ đôi chân dài của nó. Thấy mặt tôi, nó lập tức đi tới ngó lại hỏi: Quân:"Học bài chưa?" Linh:"Mày nhìn mặt tao xem tao có giống đứa đã học bài không?" Tôi quạu bảo. Mới đi học về chưa kịp thở miếng nào đã phải đâm đầu vào đống sách vở. Tôi cảm thấy ngày tôi bị điên không còn xa nữa. Quân:"Biết mày định lười nên tao đặc biệt gọi điện giám sát đây. Bé Linh lấy sách vở ra đê. Đừng có nằm một cục trên giường nữa." Tôi cam chịu bò dậy cầm theo điện thoại đi ra bàn học. Sau khi kiếm được chỗ để điện thoại, tôi vừa lục ngăn bàn vừa hỏi: Linh:"Mai môn gì phải làm bài tập?" Thằng Quân chắc cũng ra bàn học. Tôi nghe thấy tiếng kéo ghế của nó. Quân:"Tiếng Anh, toán, lý, văn. Môn nào cũng có. Chết mày rồi bé Linh ạ. Chủ nhật tuần trước tao bảo làm bớt đi thì không nghe. Giờ tha hồ mà làm nhe mày." Thằng Quân đang cười trên nỗi đau của tôi. Nhưng nó nói đúng, tôi không cãi được. Linh:"Chụp bài mày để tao tham khảo phát nào." Vì muốn nhanh chóng xử lí xong đống bài tập, tôi quyết định nhờ sự cứu cánh của thằng Quân. Quân:"Đéo. Tự làm đê cưng. Không biết thì hỏi tao, tao chỉ." Tôi cắn răng cầm bút lên chọn môn dễ nhất để làm. Đó là môn văn. Sở dĩ tôi bảo văn dễ cũng bởi vì tôi có thể chém gió thành bão, nhoáng cái là xong. Còn nội dung có đúng với đề trên lớp thầy cô giao cho hay không thì tôi cũng chịu. Môn thứ hai lên thớt là môn tiếng Anh. Tôi khoanh bừa đáp án vào tờ đề, chưa đến mười phút đã xong. Hai môn khó nhằn nhất là toán và lý. Tôi có ba đầu sáu tay cũng chém gió không nổi. Quân:"Làm được cái gì chưa mà đực mặt ra đấy?" Thằng Quân quay lại sau hơn mười phút đi đâu đó mà tôi không biết. Nghe nó hỏi, tôi hãnh diện bảo: Linh:"Tao làm xong hai môn rồi mày. Chỉ tao toán, lý đê." Quân:"Mày lại viết bậy vào vở cho xong chứ gì? Mai tao kiểm tra mà thấy mày làm lung tung thì tao xé hết cho mày làm lại đấy." ------------------------------------------------Hết----------------------------------------------- Cảm ơn các bạn đã đọc Cùng đón xem tập 12 nha 25 like làm tiếp Xem thêm 10 bình luận tiếp theo
Tập 10 ~ Quân:"Ngủ thì nằm mẹ xuống bàn mà ngủ. Chống tay chống chân cái gì? Làm như không ai biết mày ngủ không bằng. Hay muốn đập đầu thêm vài cái cho ngu luôn?" Tôi bị nó mắng mà tỉnh cả ngủ. Tôi quay ra trừng nó một cái. Linh:"Tao ngủ thì liên quan gì đến mày? Giờ mày còn muốn quản tư thế ngủ của tao hả?" Thằng Quân hé miệng định nói gì đó nhưng giọng cô tiếng Anh lại vang lên trước: Cô Yến:"Bạn Linh lên làm bài này cho cô đi." Lớp người ta thì có cả rổ Linh, lúc cần thì Linh này Linh kia cứu cánh. Còn lớp tôi thì hay rồi, mình tôi bơ vơ một cõi. Tên Linh mà xướng lên một cái thì chẳng ai cứu nổi tôi. Tôi nhấc bước chân nặng như chì của mình lên bảng. Thề là trong tất cả các môn, môn tôi ngu nhất là tiếng Anh. Nhìn một câu dài ngoằng ghi trên bảng, tôi tí thì lên cơn đau tim té xỉu tại chỗ. Cô tiếng Anh làm sao hiểu được tiếng lòng của tôi. Cô dùng ánh mắt đầy kì vọng chiếu vào tôi chờ tôi điền đáp án vào chỗ trống. Tôi nuốt nước bọt cầm viên phấn lên, giả đò như đang suy nghĩ. Đầu tôi đã sớm loạn cào cào. Giờ tôi chỉ ước có vị anh hùng nào dũng cảm cứu tôi khỏi cái tình hình nước sôi lửa bỏng này. Suy nghĩ của tôi ứng nghiệm. Giọng thằng Quân oang oang vang lên khiến tôi suýt bóp nát viên phấn trong tay. Quân:"Cô ơi, tuy câu này dễ thật nhưng bạn Linh lớp mình bị thiếu một vài sợi dây thần kinh. Bạn không làm được bài này đâu ạ." Mấy đứa lớp tôi còn cười ầm lên. Sau đó thì tôi cũng được thả về chỗ. Cô giáo gọi bạn học sinh mới lên làm. Cô Yến:"Bạn Thu làm đúng rồi. Lớp mình nghe cô giảng lại câu này nhé..." Cô giảng cái gì thì tôi nghe không hiểu. Giờ hai mắt tôi vẫn đang bận lườm thằng Quân. Lần nào bị cô tóm cổ nói chuyện trong lớp, tôi toàn dính chưởng. Thằng Quân thì bình an vô sự ngồi bên dưới. Tôi cay cú lắm chứ. Thật ra nguyên nhân cũng vì Quân biết làm, gọi nó lên chẳng khác gì tặng điểm cho nó. Quân:"Nhìn cái gì mà nhìn? Nhìn nhiều cẩn thận mê tao đấy. Đừng coi thường sức hút của tao." Thằng Quân búng trán tôi bảo. Tôi kéo tóc nó để trả đũa. Mà công nhận tóc thằng này mềm thật, sờ thích phết. Dĩ nhiên tôi sẽ không nói câu này cho nó biết. Linh:"Tao nhìn lung tung. Ai thèm nhìn mày." Sau cùng tôi vẫn phải đáp lại một câu cho đỡ tức. Cô Yến:"Bạn Quân về chép 100 lần câu 'em xin hứa lần sau không nói chuyện với bạn Linh trong giờ học' rồi mai nộp cho cô nhé." Hết giờ, cô tiếng Anh mới đưa ra hình phạt cho thằng Quân. Tôi ôm bụng cười ngặt nghẽo. Tưởng thế nào, hóa ra cũng bị phạt thôi. Có lẽ tiếng cười của tôi to quá nên cô tiếng Anh nghe thấy. Và rồi giọng cô vang lên khiến tôi cười không nổi nữa. Cô Yến:"Bạn Linh cười to thế chắc cũng muốn chép cùng bạn Quân phải không? Em về chép 100 lần câu 'em xin hứa lần sau không rủ rê bạn Quân nói chuyện trong lớp' nhé. Mai nộp." Lần này đến lượt thằng Quân cười. Quân:"Này thì cười. Cho chừa nhe mày. Cười tao à." Tôi xụ mặt, không muốn để ý đến nó. Hôm nay tôi học cả ngày. Tối phải đi học thêm cùng thằng Quân đến mười giờ mới về. Mấy môn ngày mai học thì một đống bài tập. Tôi chưa làm bài nào cả. Giờ lại thêm quả chép phạt. Đêm nay xác định thức trắng đêm rồi. Quân:"Này, mày ngồi đàng hoàng xem nào. Muốn chúi đầu xuống đất hay gì?" Trên đường từ lớp học thêm về, tôi buồn ngủ quá nên dựa vào lưng thằng Quân tính chợp mắt một lúc. Thằng này thấy tôi dựa vào thì kêu ầm lên, bắt tôi ngồi thẳng dậy. Tôi biết là nó sợ tôi ngã. Nhưng tôi buồn ngủ lắm rồi. Thỉnh thoảng đầu tôi lại chúi về phía trước, đập vào lưng Quân. Bỗng tôi cảm nhận được một cánh tay vòng qua đỡ lưng tôi, kéo tôi ngồi sát về phía trước. Quân:"Bám vào người tao đê rồi hẵng ngủ. Tí rớt xuống tao không chịu trách nhiệm đâu." ----------------------------------------------------Hết--------------------------------------------- Cảm ơn mọi người đã đọc Cùng đón xem tập 11 nha 20 like làm tiếp
Tập 9 ~ Hết tiết đầu, thằng Quân moi trong gầm bàn ra một hộp xôi đưa cho tôi. Quân:"Đói chưa? Ăn đê này. Tao bảo mày sáng lo dậy sớm mà ăn sáng rồi nhưng mày có bao giờ chịu nghe đâu. Làm hại tao phải chen chúc trong căn tin để mua đồ ăn cho mày." Tôi cười hì hì nhận lấy hộp xôi. Cũng không quên quay ra cảm ơn nó. Linh:"Tao cảm ơn. Không uổng công tao coi mày là bạn tốt. Chiều về tao bao trà sữa." Thằng Quân nghe tôi bảo thế chắc thích lắm nhưng nó vẫn làm mình làm mẩy cho tôi xem. Quân:"Ai thèm trà sữa của mày. Tao muốn ăn xoài nhà ông Ba. Mày hái cho tao đê." Thằng này đúng là được voi đòi tiên. Ông Ba nổi tiếng khó tính nhất trong xóm tôi. Tôi mà vác xác sang đấy có khi chưa kịp nhìn thấy quả xoài đã bị con chó nhà ổng táp mất miếng thịt. Thu:"Quân, chúng ta nói chuyện một lát được không?" Câu chuyện của tôi và thằng Quân bị cắt ngang bởi bạn học sinh mới. Thằng Quân nhét cái thìa vào tay tôi bảo tôi ăn đi rồi mới nhìn sang bạn nữ. Quân:"Bạn tìm mình có chuyện gì thế?" Bạn nữ hơi ấp úng nói: Thu:"Tao mới chuyển tới nên chưa quen thuộc chỗ này lắm. Mày dẫn tao đi quanh trường một vòng được không?" Tôi vừa nhai xôi vừa quay ra liếc thằng Quân xem xem nó phản ứng thế nào. Thằng này nó chỉ ngay vào tờ đề cương trên bàn rồi nói: Quân:"Mình phải giải đề. Bạn nhờ người khác nhé." Dứt lời nó lại vỗ đầu tôi: Quân:"Nhìn cái gì mà nhìn. Ăn của mày đi. Sắp vào lớp rồi đấy." Linh:"Biết rồi." Đợi bạn nữ kia buồn bã rời đi. Tôi tặc lưỡi hỏi thằng Quân: Linh:"Sao mày không dẫn người ta đi? Tao nhớ hồi xưa mày cũng dẫn tao đi mà." Thằng Quân liền đập vào đầu tôi một cái rõ kêu. Quân:"Con ngu này! Tao chịu mình mày là đủ rồi. Hơi đâu đi để ý người khác." Tôi cười hề hề nhìn nó. Thằng Quân lại trợn trừng mắt lên. Quân:"Nhìn cái gì mà nhìn. Ăn đê." Người ta có câu căng da bụng chùng da mắt. Tôi là một trường hợp điển hình cho câu này. Tiết trước tôi vẫn tỉnh táo, nói lia lịa với thằng Quân. Tiết này vừa bắt đầu được mười phút, mắt tôi bắt đầu ríu hết lại. Giọng của cô dạy tiếng Anh văng vẳng bên tai dần đưa tôi chìm vào giấc ngủ. Tôi ngủ trong tư thế chống cằm. Được một lúc, đầu tôi dần đổ về phía trước và đập vào lòng bàn tay ấm áp của ai đó. Tôi lơ mơ chưa kịp tỉnh thì giọng thằng Quân đã vang lên bên tai. -----------------------------------------------------Hết-------------------------------------------------- Cảm ơn các bạn đã đọc Cùng đón xem tập 9 nha 20 like làm tiếp
Tập 8 ~ Một phút yên lặng trôi qua. Thằng Quân vẫn nhìn chằm chằm vào tờ đề trên bàn, không có ý định phản ứng lại. Bạn nữ kia có vẻ lúng túng. Tôi đành phải quay sang gọi hồn thằng bạn cùng bàn về. Linh:"Có người nói chuyện với mày kìa!" Tôi hét thẳng vào tai nó khiến nó giật mình. Quân:"Con khùng này! Hét cái mẹ gì thế? Để im tao giải bài cái coi. Tao mua xôi cho mày rồi. Lát ra chơi ăn. Giờ chịu khó nhịn đi." Giọng thằng Quân không lớn, chỉ có mấy đứa ngồi chỗ tôi nghe được. Bao gồm cả bạn nữ mới chuyển đến. Trông bạn ấy có vẻ kinh ngạc lắm. Còn quay ra nhìn tôi cơ mà. Linh:"Có người tìm mày." Tôi bực bội lặp lại lời ban nãy. Thằng Quân lúc này mới ngẩng đầu lên nhìn bạn nữ kia. Quân:"Bạn tìm mình à?" Thu:"Tao là Thu đây. Mày không nhớ à?" Tôi nghe bạn nữ nói thế thì đoán hai người có quen biết. Thằng Quân thì thôi khỏi nói. Mặt nó đần cả ra. Tôi nhìn là biết nó chẳng nhớ nổi bạn nữ này là ai. Quân:"Mình và bạn quen nhau à?" Bạn nữ kia chắc sốc lắm, cứ nhìn chằm chằm thằng Quân không nói lên lời. Thằng Quân thì hay rồi, thấy người ta không nói gì thì tự nói luôn: Quân:"Bạn tìm mình có việc gì thế? Mà có việc thì để ra chơi nhé. Bây giờ là thời gian vào lớp rồi. Mình và bạn nói chuyện không tiện lắm đâu." Bạn nữ kia lúng túng mãi mới nói thành tiếng: Thu:"Tao ngồi cùng mày được không? Ở lớp tao chỉ quen mỗi mày thôi." Tôi chống cằm nhìn thằng Quân. Để xem thằng này sẽ vì gái xinh mà đá tôi đi hay vì bạn bè mà từ chối gái xinh. Quả nhiên Quân không phụ sự kì vọng của tôi. Nó trưng cái bản mặt đần thối của mình ra nói: Quân:"Chỗ mình có người ngồi rồi mà." Thằng Quân vừa nói vừa nhìn vào tôi. Hai mắt bạn nữ kia đỏ ửng cả lên, trông đáng thương lắm. Nhưng thằng Quân có quan tâm đâu. Nó nói xong thì lại cắm mặt vào tờ đề. Tính thằng này vốn thế. Bình thường thì không sao, cứ làm phiền nó vào lúc nó giải đề là y rằng. Bạn nữ này không bị nó mắng cho cũng là may rồi. Cô chủ nhiệm đành bảo bạn nữ ra chỗ khác ngồi. Linh:"Này, mày có quen bạn kia không?" Trong giờ học, giáo viên địa đang giảng bài thì tôi quay ra hỏi thằng Quân. Quân:"Không biết. Chắc không quen. Mày đừng có dụ tao nói chuyện trong giờ học. Lo mà nghe giảng đi. Năm nay không lên nổi lớp thì tao đ.éo gánh được đâu." Nó trả lời tỉnh bơ. Bỗng tôi cảm thấy có ai đó nhìn mình. Lúc tôi ngẩng đầu lên phía trước thì vừa vặn chạm phải ánh mắt của bạn nữ kia. Là một người hoa đồng, thân thiện với bạn bè, tôi nở một nụ cười thật tươi nhìn bạn í. Nhưng người ta có vẻ không thích tôi cho lắm. Thấy tôi cười thì bạn ấy quay lên luôn. ------------------------------------------------Hết--------------------------------------------------------- Cảm ơn các bạn đã đọc Cùng đón xem tập 9 nha 25 like làm tiếp
Tập 7 ~ Ngồi sau xe thằng Quân, tôi rướn cổ gào vào tai nó. Quân:"Đến rồi biết." Tôi đành áp chế lòng tò mò lại, kiên nhẫn chờ đợi. Thằng Quân đưa tôi đến một quán trà sữa mới mở. Lúc vào nó hào phóng phất tay: Quân:"Muốn uống gì thì gọi. Tao bao!" Đương nhiên tôi không thể nào phụ lòng tốt của nó. Vì thế tôi gọi liền tù tì mấy món trong menu khiến nó phải há hốc mồm. Quân:"Mày là heo à? Ăn mẹ gì lắm thế?" Thằng này mồm thì bảo mời tôi. Giờ lại chê tôi ăn lắm. Chắc sợ tôi ăn hết tiền của nó đây mà. Linh:"Kệ tao." Quân:"Ờ thì kệ mày. Ăn đê rồi bắt đầu vào việc chính." Tôi ngơ ra không hiểu thằng Quân nói cái gì. Linh:"Việc gì? Không phải chỉ tới đây ăn thôi hả?" Quân:"Mẹ mày, không định học bài hả? Sắp thi giữa kỳ đến nơi rồi. Kì một điểm của mày nát thế nào chắc mày không quên đâu ha." Tôi gãi gãi đầu tìm cách lươn lẹo: Linh:"Ai chả biết. Nhưng học ra học, chơi ra chơi chứ. Vả lại tao cũng đâu mang sách vở." Tôi vừa dứt lời thì thằng Quân ném một cái cặp lên bàn. Quân:"Tao chuẩn bị đủ đồ nghề rồi đây. Mày khỏi lo." Tôi đành ngậm ngùi ngồi học bài cùng nó. Hôm qua bị nhồi nhét một đống kiến thức khiến đêm tôi ngủ toàn nằm mơ thấy công thức toán, lý, hóa bay đầy đầu. Sáng dậy thì thôi rồi, buồn ngủ kinh khủng. Tôi mắt nhắm mắt mở để thằng Quân đèo tới trường. Một tay nó xách cặp giúp tôi. Tay còn lại thì cầm cổ áo kéo tôi vào lớp. Quân:"Mày mở mắt ra xem nào. Muốn ngã què giò hay gì?" Giọng thằng Quân lải nhải bên tai. Tôi chẳng thèm nghe. Nó vừa thả tôi xuống ghế là tôi lăn đùng ra bàn ngáy o o. Quân:"Linh, dậy đi mày!" Quân:"Lớp mình có học sinh mới chuyển đến đấy!" Quân:"Nãy tao đi mua xôi thì nhìn thấy. Xinh dã man con ngan." Tiếng của nhỏ bạn ồn ào bên tai khiến tôi không tài nào ngủ được. Tôi bật dậy nạt nó: Linh:"Mày im để tao ngủ xem nào!" Quân:"Ơ cái con này, sáng sớm mà quạu cái gì chứ? Đừng có ngủ nữa. Đi hóng hớt với tao không?" Chúc lay lay người tôi hòng lôi tôi ra ngoài hóng chuyện. Bình thường chắc tôi còn có hứng thú. Nhưng nay tôi buồn ngủ quá. Giờ chẳng có gì quan trọng hơn giấc ngủ của tôi. Linh:"Mày tự đi đi. Tao muốn ngủ." Chúc không lay chuyển được tôi đành bảo: Quân:"Thôi mày ngủ đi. Đợi tao hóng về rồi kể mày nghe." Nhỏ nói xong thì chạy mất. Tôi như con robot hết pin, nằm rạp xuống bàn ngủ tiếp. Quân:"Dậy đê bé ơi, vô lớp rồi kìa!" Tôi vừa thiu thiu ngủ thì cái giọng đáng ghét của thằng Quân ầm ĩ chui vào tai. Nó thấy tôi không nhúc nhích thì dùng bạo lực dựng tôi dậy. Quân:"Đừng có ngủ nữa. Tí lại vô sổ đầu bài ngồi bây giờ." Linh:"Đã vô lớp đ.éo đâu. Để tao ngủ tí xem nào." Tôi vừa dứt lời thì bóng dáng cô chủ nhiệm lướt qua tầm mắt tôi. Cô dẫn theo một bạn nữ đi vào lớp. Cô Minh:"Vô chỗ ngồi đi các em!" Lớp tôi đứa nào cũng sợ cô. Giọng cô vừa vang lên thì đứa nào đứa nấy như cơn gió lốc lao về chỗ ngồi. Cô Minh:"Hôm nay lớp ta có bạn mới. Các em làm quen với bạn nhé." Bạn mới chính là bạn nữ đi cùng cô. Công nhận bạn này xinh thật. Quả này bọn con trai lớp tôi lại đổ rầm rầm cả lũ. Thu:"Chào các bạn, mình tên Trần Bích Thu. Mong được các bạn giúp đỡ." Tôi khẽ tặc lưỡi. Bạn nữ này không chỉ xinh mà giọng cũng hay kinh khủng. Thu:"Cô ơi, em muốn tự chọn chỗ ngồi được không ạ?" Cô tôi gật đầu đồng ý yêu cầu của bạn nữ ấy. Tôi cũng hóng hớt nhìn quanh xem bạn nữ định chọn chỗ nào trong mấy chỗ trống trong lớp. Hình như người ta đang đi về hướng chỗ tôi! Nhưng dãy tôi ngồi đâu còn bàn trống nào đâu. Trong lúc tôi suy nghĩ thì bạn nữ đã đứng trước mặt tôi. Nhưng tầm mắt của bạn ấy lại hướng về cái tên chó ngồi cạnh tôi. Mà thằng này coi bộ vẫn tỉnh lắm. Từ lúc cô chủ nhiệm vào đến giờ nó chẳng thèm ngẩng đầu lên nhìn một cái, hai mắt cứ dán vào tờ đề toán trên bàn. Tôi thấy bạn nữ kia mỉm cười nói: Thu:"Quân, tao có thể ngồi cùng mày được không?" ---------------------------------------------------------------Hết------------------------------------------ Cảm ơn các bạn đã đọc Cùng đón xem tập 8 nha 20 like làm tiếp hình như là thu quen quân hay sao ý nhìn cách nói truyện là hiểu liền à Xem thêm 10 bình luận tiếp theo | ||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||











