Viết truyện(Một ngày một tập thôi nha)
|
Tập 5 ~ Linh:"Ai thèm làm mẹ của con mày. Bớt ảo tưởng đi." Tôi trề môi phản đối. Trong lòng lại thấy vui vui. Tôi thừa nhận là tôi hơi thích thằng Quân. Nhưng mà chỉ thích chút xíu thôi. Quân:"Mạnh miệng gớm nhỉ?" Quân nhướng mày hỏi. Cô Oanh:"Bạn Quân với bạn Linh nói chuyện gì mà chúi đầu vào nhau thế? Lên đây nói cho cả lớp nghe với này." Giọng cô Oanh dạy môn văn lớp tôi trìu mến vang lên. Nghe giọng cô thì hiền đấy. Nhưng cô phạt học sinh chẳng bao giờ nương tay. Cô Oanh:"Linh lên đây kiểm tra bài cũ nhé. Quân cũng chuẩn bị đi." Đấy, sợ chưa? Cô Thi của tôi luôn kiểm tra bài cũ bất chợt. Đứa nào bị cô để ý thì không thoát khỏi cảnh phải lên bảng trả bài. Tôi cố gắng chống chế: Linh:"Cô ơi, sao em lại phải lên bảng trước ạ?" Cô Oanh:"Cô thấy em đọc truyện hăng say quá nên nghĩ em thuộc bài rồi. Đừng lằng nhằng nữa, cầm vở soạn với vở ghi lên đây cho cô." Tôi khóc không ra nước mắt. Lúc quay người tìm vở, tôi giành chút thời gian trừng thằng Quân một cái. Nó cười đểu bảo tôi đi nhanh lên. Coi có tức không! Sau đó, không ngoài dự đoán, tôi ăn nguyên quả trứng ngỗng tròn vo. Còn thằng Quân, nó cũng có một quả trứng ngỗng, nhưng trước quả trứng còn có số một. Quân:"Lại xị mặt rồi. Cười cái tao xem nào." Ra chơi, thằng Quân thấy tôi giận lại quay qua chọc. Tôi thề là hôm nay tôi phải giận thằng này ra mặt. Dù nó có làm gì thì tôi cũng nhất quyết không tha cho nó. Quân:"Bé Linh, lần này tao không cố ý thật mà. Tại cô hỏi dễ quá. Muốn không lấy mười cũng khó." Ý gì đây? Chê tôi học dốt hơn nó à? Thằng này đúng là biết cách chọc vào chỗ đau của tôi. Linh:"Xéo đi. Giờ tao không muốn nói chuyện với mày." Tôi nạt thẳng vào mặt thằng Quân. Nó nhìn tôi chằm chằm rồi không nói gì nữa. Thằng này hôm nay đổi tính rồi à? Lúc trước tôi đuổi nó như thế nhưng nó có bao giờ chịu nghe đâu. Toàn bám lấy tôi xin xỏ đến khi tôi chịu tha lỗi cho nó. Nay nó im luôn làm tôi thấy không quen. Tình trạng này kéo dài đến tận lúc tan học. Tôi nhịn hết nổi nên quay ra chọc thằng Quân. Linh:"Ê, mày sao đấy?" Thằng Quân nhìn tôi, giọng nói buồn rầu: Quân:"Hết giận chưa?" Hết cái con khỉ ấy. Tôi đâu phải người dễ dãi như thế. Tôi thầm nghĩ. Thằng Quân lại cứ dùng ánh mắt buồn buồn nhìn tôi khiến tôi không thốt ra được chữ nào. Linh:"Chắc cũng ngơi ngơi rồi." Tôi nghiến răng nghiến lợi bảo. Thằng Quân nhìn tôi ba giây rồi ôm bụng cười ngặt nghẽo. Giây phút ấy, tôi biết bản thân bị thằng cờ hó này lừa rồi. --------------------------------------------------Hết--------------------------------------- Cảm ơn các bạn đã đọc Cùng đón xem tập 6 nha 18 like làm tiếp
Tập 4 ~ Tôi đẩy nó ra rồi định nằm xuống. Thằng Quân không để tôi như ý nguyện. Nó xách tôi dậy rồi ném vào phòng tắm. Quân:"Lẹ đê. Sắp muộn con mẹ nó rồi. Mày có định ăn sáng không?" Dưới sự nỗ lực của thằng Quân trong công cuộc kêu tôi dậy thì chúng tôi vẫn kịp ăn sáng và đến trường đúng giờ. Nhưng đến cổng trường tôi mới phát hiện mình quên bảng tên. Linh:"Chết rồi mày ơi, tao quên bảng tên ở nhà rồi." Tôi kéo thằng Quân lại. Nó nhìn tôi bằng ánh mắt bất lực. Sau đó nó quay người lại dúi vào tay tôi bảng tên của nó. Tôi cười hì hì cầm lấy bảng tên đeo lên. Ngoài miệng tôi vẫn khách sáo hỏi: Linh:"Mày cho tao mượn thì mày lấy gì đeo?" Thằng Quân lập tức lôi trong áo ra một cái bảng tên y chang. Nhưng tôi phát hiện nó là bảng tên cũ hồi lớp mười. Linh:"Sao mày biết tao quên bảng tên mà đem hai cái thế?" Quân:"Cái loại mày như thế nào tao lại không biết chắc. Vô trường lẹ đi, trễ bây giờ." Quân dắt xe máy thúc giục tôi. Nhưng chắc do hôm nay tôi ra đường bước nhầm chân hay sao ấy mà đụng phải đứa tôi ghét trực cổng. Hình như nó thấy tôi đòi bảng tên của Quân nên bắt tôi phải chìa bảng tên ra cho nó xem. Không ngoài dự đoán, nó ghi luôn tên tôi vào sổ trực. Thằng Quân còn cười vào mặt tôi nữa cơ. Ghét thế không biết. Tôi giận nó nguyên buổi sáng. Mặc nó giở đủ trò xin tha thì tôi vẫn dùng bộ mặt lạnh tanh để đáp lại nó. Quân:"Bé vẫn giận à? Trưa về tao mua trà sữa cho nhé?" Quân:"Hay muốn ăn bánh tráng trộn?" Thằng này được. Dám dùng đồ ăn dụ dỗ tôi. Nhưng tôi tuyệt đối không cúi đầu chịu thua. Quân:"Bé Linh, đừng giận nữa. Tối về tao vào game cày rank cho mày." Nghe hấp dẫn nhỉ? Hình như tôi bị nó thuyết phục rồi. Linh:"Mày nói thật không?" Tôi nhìn nó hỏi lại cho chắc. Quân:"Thật hơn cả chữ thật." Linh:"Tao còn muốn cả trà sữa và bánh tráng trộn cơ." Quân:"Không thành vấn đề." Dỗ được tôi, thằng Quân lập tức trở mặt. Ban nãy giọng nó ngọt xớt. Giờ thấy tôi lén đọc truyện trong giờ học, nó liền lấy luôn truyện của tôi rồi bảo: Quân:"Lo học đi. Về rồi đọc tiếp." Linh:"Mày học đi. Kệ tao." Tôi thò tay muốn lấy lại quyển truyện thì bị nó đập một phát vào tay: Quân:"Không được. Tao không muốn con tao sau này di truyền gen lười học của mẹ nó đâu." ---------------------------------------------------Hết------------------------------------------------- Cảm ơn các bạn đã đọc Cùng đón xem tập 5 nha 16like làm tiếp Xem thêm 10 bình luận tiếp theo
Tập 3 ~ Tôi nghĩ là làm. Quân ăn ngay một đạp của tôi. Thằng này ăn đòn chưa sợ. Nó túm lấy chân tôi không chịu thả. Quân:"Ối, mày có lông chân này." Tôi tức thì giằng ra. Nếu không phải gi.ết người là phạm pháp thì hiện giờ trong phòng tôi có lẽ đã xuất hiện một cỗ thi thể bị pha.nh t.hây rồi. Linh:"Cút ra cho bà mày làm bài." Tôi cọc. Sau đấy tôi bơ thằng chả luôn. Ai bảo nó dám chạm vào nỗi đau của tôi. Có lông chân thì sao chứ. Người có lông chân mới men lỳ. Quân:"Ê, giận à? Tao đùa tí thôi." Được một lúc, thằng Quân chọc chọc cánh tay tôi hỏi. Dĩ nhiên nó lại được tôi tặng cho quả bơ to đùng. Quân:"Thực ra có lông chân cũng được. Tao thích." Quân lại nói tiếp. Tôi nghe cũng bùi tai nhưng vẫn tiếp tục bơ nó cho nó nhớ lâu. Quân:"Bé Linh, đừng giận nữa. Mai tao bao bữa sáng." Lúc này tôi mới liếc nó một cái. Linh:"Nhớ mồm." Quân:"Biết rồi. Mai qua đón rồi đi ăn sáng luôn." Nói qua nói lại một hồi, thằng này lại tính đi ké xe của tôi. Nhưng nể bữa sáng nên tạm cho nó ké thêm một hôm vậy. Tám giờ tối Quân ôm đồ đạc đi về. Tôi định học thuộc thơ rồi ngủ nhưng điện thoại hút mắt quá làm tôi phải chơi vài ván game. Đang chờ ghép trận thì có tin nhắn gửi tới. [Thằng mờ lờ cùng bàn]: Chưa ngủ à? Đây là biệt danh tôi đặt cho Quân trên mess. Tôi cũng nhắn lại ngay. [Chị đẹp của cưng]: Chưa. Làm trận game đã. Biệt danh của [chị đẹp của cưng] là do tôi tự đặt. Thằng Quân nó muốn đổi nhưng tôi không chịu. Nó cãi không lại nên chỉ biết cắn răng chấp nhận. [Thằng mờ lờ cùng bàn]: Ngủ đê. Mai lại đ.é.o biết đường dậy. Tôi vào trận rồi nên không trả lời nó. Trận này gặp toàn cao thủ, chưa được 5 phút tôi đã ngỏm. [Chị đẹp của cưng]: Cưng cũng chưa ngủ đấy thôi. Tôi thoát game rep lại tin nhắn của Quân. Sau đó tôi vào làm thêm vài trận nữa. Hơn một giờ, tôi không chịu nổi nên mới đi ngủ. Sáng hôm sau, tôi đang chìm trong mộng đẹp thì nghe thấy giọng thằng mờ lờ nào đó. Quân:"Dậy đê cưng! Sáng bảnh mắt ra rồi." Tôi phất phất tay rồi ôm gối ngủ tiếp. Cái thằng kia vẫn dai như đỉa. Nó kéo tôi ngồi dậy cho bằng được. Quân:"Mày mở mắt ra giùm tao cái. Qua thức khuya cho lắm vào." Lúc này tôi mới cố nhấc mí mắt nặng trĩu của mình lên. Bản mặt đẹp trai của thằng Quân đập thẳng vào mắt tôi. Linh:"Mày ồn quá." -----------------------------------------------Hết---------------------------------------------------- Cảm ơn các bạn đã đọc Cùng đón xem tập 4 nha 15 like làm tiếp uầy dangyeuvaytroi like=trả tuss nàyhttps://lazi.vn/p/d/849747: ![]() rảnh tt chéo+like qt phiền=xóa Dyoxinhyeu
Tập 2 ~ Tôi cũng chẳng vừa mà độp lại. Quân chắc cũng biết sợ. Nó lại leo xuống rồi vòng ra đằng trước chở tôi. Linh:"Ê mày, tối qua tao làm bài tập đê." Tôi hút một ngụm trà sữa thật lớn rồi chọc chọc lưng người trước mặt nói. Quân:"Làm hay chép?" Quân cũng chẳng nể mặt mà vạch trần ý đồ của tôi. Đương nhiên tôi không muốn thừa nhận sự thật nên cố tìm cách lươn lẹo cho qua: Linh:"Mày nghĩ tao là loại người như thế chắc. Cùng lắm tao chỉ 'tham khảo' thôi." Quân không thèm cãi trước lí lẽ cùn của tôi. Đến tối, không ngoài dự đoán, Quân đeo cặp sách qua nhà tôi. Nó quen thuộc kéo ghế ra ngồi xuống gõ gõ mặt bàn: Quân:"Ra đây làm bài tập coi." Tôi đang ngồi chồm hỗm trên giường ăn táo. Nghe nó nói thì tôi kì kèo: Linh:"Từ đã, bài tập có tí. Vội cái gì. Ra đây làm ván game với tao đi." Tôi vừa dứt lời thì Quân đứng dậy. Tôi tưởng nó hôm nay đổi tính, muốn chơi game với tôi thật. Ai ngờ nó lại cúi xuống ôm tôi vứt ra ghế. Đĩa táo và điện thoại của tôi cũng bị tịch thu. Quân:"Làm đê. Sai một câu tao gõ mày một cái." Người gì đâu mà ác thế không biết. Tôi bị áp bức trước cường quyền của thằng Quân, ngậm ngùi ngồi làm bài tập. Nhưng tính tôi không thể tập trung quá lâu, chốc chốc tôi lại xoay đầu, xoay tay, xoay bút, xoay đủ mọi thứ. Bài tập thì vẫn trắng tinh chưa được chữ nào ra hồn. Lúc này, Quân đột nhiên ghé sát vào tai tôi: Quân:"Ngoan, làm xong tao cho sờ cơ bụng." Coi miệng nó ngọt xớt chưa kìa. Tưởng có mấy miếng cơ bụng là dụ dỗ được tôi chắc. Tôi nghĩ thầm. Thế nhưng đôi cửa sổ tâm hồn của tôi lại không nghe lời cho lắm. Sách vở không chịu nhìn đâu. Nghe thằng kia nói cái là tia thẳng đến mấy múi cơ bụng sau lớp áo thun của nó. Nhưng tôi vẫn mạnh miệng phủ nhận hành vi vừa rồi của mình: Linh:"Tưởng có cơ bụng là oai lắm chắc. Tao không thèm." Không biết Quân có tin lời tôi nói không. Nó im ỉm nhìn tôi chằm chằm làm tôi hơi chột dạ. Linh:"Nhìn gì mà nhìn. Tao biết tao đẹp rồi." Tôi lên tiếng rời đi sự chú ý của thằng Quân. Quân::"Nói thật nhá. Tao thấy con Lu nhà hàng xóm còn đẹp hơn mày." Linh:Thằng này được. Dám mang con chó cỏ nhà hàng xóm ra so sánh với một mỹ nữ như tôi. Đáng đánh. -----------------------------------------------Hết------------------------------------------------------------ Cảm ơn các bạn đã đọc Cùng đón xem tập 3 nha 19 like làm tiếp
Tập 1 ~ Linh:"Ê Quân, mày có cơ bụng không?" Tiết học nhàm chán khiến tôi rảnh rỗi sinh nông nỗi quay ra chọc thằng bạn cùng bàn. Quân lập tức quay ra nhìn tôi như một kẻ biến thái. Quân:"Sao? Hỏi làm gì? Mày định đè tao ra sờ à?" Linh:"Cho không? Cho thì tao sờ." Tôi cũng chẳng vừa mà đáp lại. Hai mắt tôi lấp lánh tia khắp người nó. Không phải tôi muốn khoe nhưng thằng Quân bạn cùng bàn của tôi là đứa đẹp trai nhất lớp. Đi đâu cũng hút gái. Nhưng thằng này mắt cao hơn đầu, chưa thèm ưng đứa nào. Lúc tôi hỏi tại sao thì nó ưỡn ngực nói: Quân:"Tao sao có thể để mày ế một mình được." Lúc đó tôi nhớ mình vì quá cảm động nên bị nó lừa mất hai ly trà chanh để tặng gái. Giờ vẫn còn tức đây. Tôi chưa đợi được câu trả lời của Quân thì chuông hết tiết vang lên. Đây là tiết cuối nên tôi vội vàng thu dọn đồ đạc rồi như con thiêu thân lao ra nhà xe. Chỉ chậm một giây thôi cũng đủ để tôi phải đợi thêm vài chục phút mới lấy được xe. Nhưng kế hoạch của tôi chưa thành thì Quân túm lấy đuôi tóc tôi kéo lại. Quân:"Cho đi ké đê. Tí bao trà sữa." Linh:"Ké cái quần. Xe mày đâu?" Thù kéo tóc không đội trời chung. Tôi sao có thể dễ dãi đến mức bị một ly trà sữa mua chuộc. Linh:"Hỏng rồi. Sáng nay mẹ tao chở." Lí do cũng chính đáng phết. Thân là một cô gái thân thiện, hòa đồng với bạn bè, tôi miễn cưỡng đồng ý cho thằng mờ lờ này đi ké xe. Linh:"Mày chở hay tao chở?" Trong thời gian đợi lấy xe, tôi tiện miệng hỏi. Nếu như bao chàng trai ga lăng khác thì chắc chắn sẽ nói câu để tao chở cho. Nhưng thằng này nó là cái thứ gì ấy. Nó phang ngay một câu thế này: Quân:"Eo ôi, nắng lắm! Tao mà chở thì đen hết tay. Mày chở đi." Nghe có tức không chứ! Tôi cắn răng đèo Quân đến tiệm trà sữa mà bọn tôi hay đến. Nó đi vào mua cho tôi vị đào mà tôi thích. Linh:"Sao có một ly? Mày không uống à?" Tôi thắc mắc hỏi. Mọi khi thằng này mà đi mua trà sữa nào để mình thua thiệt. Nó mua cho người ta một thì phải mua cho mình gấp đôi. "Uống chứ. Nhưng tao hết tiền rồi. Chỉ đủ mua một ly. Tao đành hạ mình uống chung với mày." Tôi nghiến răng ken két trước cái giọng điệu thiếu đòn của Quân. Làm như nó cao thượng lắm không bằng í. Quân:"Xuống đê. Tao chở." Quân đưa tôi ly trà sữa rồi ra lệnh. Tôi ghét nhất cái giọng điệu này của nó nên cứ ngồi im không thèm nhúc nhích. Linh:"Mày ra lệnh cho tao đấy à?" Tôi hếch mặt hỏi. Quân:"Mọe, tao đã có lòng tốt hy sinh làn da này chở mày để mày uống trà sữa. Mày lại còn không biết điều như vậy. Đếch thèm chở nữa." Quân nói xong thì leo tót lên yên sau, chẳng để cho tôi kịp nói lời nào. Linh:"Không chở thì cút xuống cho bà. Đây là xe bà mày nhá." -----------------------------------------------Hết---------------------------------------------------------- Cảm ơn cảm bạn đã đọc Cùng đón xem tập 2 nha 14 like làm tiếp đx trả ( truyện bn vt hay lắm <333 )
Tập 13 (tập cuối) Tài xế:Bây giờ mình đi đâu ạ? Minh:Về nhà tôi Tài xế:Tôi biết rồi Về tới nhà thì gặp mẹ nam9 Mẹ nam9:Trời đất ơi,Thư nó làm sao vậy con *hoảng hốt* Minh:Dạ Thư bị nhốt ở sân thượng trường suốt mấy tiếng đồng hồ,con lên thì thấy Thư sức yếu lắm rồi Mẹ nam9:Con đưa mau con bé vào phòng để thay lại bộ quần áo khác mau lên,để cho con bé mặc đồ ướt như vậy ko tốt đâu Minh:Dạ Mẹ nam9 thì ở ngoài gọi điện về cho mẹ Thư để khỏi lo lắng Thư thì được người làm thay cho một bộ đồ khác Lúc chỉ còn Thư và Minh trong phòng Minh:Tớ thích cậu được 9 năm rồi từ lúc hồi nhỏ cơ,nhưng lại ko dám thổ lộ tình cảm này,lúc trước là vì tớ sợ cậu từ chối...còn bây giờ thì khác tớ lại sợ cậu gặp nguy hiểm như hôm nay.Nếu như cậu hiểu được thì tốt biết mấy ^^ Thư mở miệng 1 cách khổ sở:thật vậy sao Có vẻ như tiếng Thư nói hơi nhỏ nên Minh cứ nghĩ Thư vẫn bất tỉnh Minh:Bây giờ mà tui tỏ tình thì cậu có đồng ý ko? Minh:Tôi thích cậu Thư:*bất ngờ* ưm sao tui lại ở đây Minh:*giật mình* à,cậu tỉnh rồi hả,lúc ở trường tui thấy cậu ngất nên đưa cậu về nhà Thư:Mà hồi nãy ông vừa nói gì với tui vậy Minh:Cậu nghe được gì rồi Thư:ừm,nghe được kha khá đủ để tui hiểu tình cảm của ông Minh : vậy.... Thư:nhưng mà... Minh:Tui hiểu rồi,chúng ta làm bạn cx được Thư:Tui đồng ý Minh:Hả gì vậy,nghĩ là? Thư:Có vẻ như tui nhận ra tình cảm của ông hơi trễ thì phải,nếu biết ông cũng thích tui thì giờ tụi mình đã là của nhau từ lâu rồi, đúng ko? Minh:Vậy là cậu cũng thích tôi thật đúng ko? Thư:Tui ko thích nói lại lần hai đâu đồ chậm hiểu Minh:Thật sự tui vui lắm *ôm Thư* Vừa đúng lúc mẹ Minh đi vào Mẹ nam9:Thư ơi cô chuẩn bị nước ấm rồi đi tắm mau ko ốm đấy con Thư:Dạ con cảm ơn cô Mẹ nam9:Ngoan quá *xoa đầu Thư* Thư mỉm cười Minh:Đó giờ mẹ chưa bao giờ khen con như vậy đấy *thất vọng* Mẹ nam9:Vì con có bao giờ ngoan như Thư đâu mà muốn mẹ khen Minh:ơ...l Mẹ nam9:Tí Thư sang phòng mẹ ngủ,con mau ngủ sớm đi Minh:Dạ *buồn chả muốn nói* Sáng hôm sau Huyền:Tụi mày lên xem thử nó như nào rồi Ra đến cửa thì gặp Thư,Vy Hoàng và Minh Huyền:Ơ sao mày thoát ra được Thư:Chắc nhờ tôi may mắn đấy Minh:Cô cũng to gan quá nhỉ Vy:Ko phải là lần đó tao nhắc nhở mày là đừng động vào bạn tao hả? Huyền tức giận giơ tay đánh Thư thì bị Thư giữ lại rồi Thư tát lại Huyền Thư:Cái tát này chưa đủ món nợ đâu,nhưng tôi chẳng muốn dính líu tới cô Huyền:Mày được lắm con khốn *ôm mặt* Minh:Từ mai cô ko cần phải đi học đâu Huyền:Tôi thua rồi Trang:Anh Minh,an nghỉ nha ^^ ----------------------------------------------------End truyện------------------------------------------------------- Cảm ơn các bạn đã đọc Cùng đóm xem truyện mới nha 15 like làm truyện tiếp tr tr h ms bt cou vt truyện hay hơn cả mạng á =<< bùn ghê =<< mấy tập trc ở đou v sốp =>> toi đọc hếc ms hỉu đc truyện nóa ns cái j =>>
Tập 12 ~ Thư la lên vì quá sợ,vô tình làm rớt điện thoại xuống đất,Thư ngồi khụy xuống ôm chặt mình rồi khóc Minh:Alo,Thư ơi cậu có nghe tôi nói ko vậy *điện thoại tắt* Minh lập tức chạy ra lấy xe để tìm Thư Vì giờ đã quá trễ nên cổng trường ko cho ai vào hết,Minh liền gọi cho Vy và Hoàng tới giúp Tầm 20p sau Vy và Hoàng có mặt ở trường Gia đình Hoàng khá thân thiết với hiệu trưởng nên dễ dàng vào được trường chỉ còn việc cuối cùng là lấy chìa khóa để lên sân thượng Vy:Vậy mà hồi chiều tui cứ tưởng Thư đi về cùng ông,nếu biết trước có chuyện như vậy tui đã đi tìm Thư rồi *lòng như cắn rứt* Minh:Huyền nói Thư về cùng ny...sao Huyền có thể làm vậy chứ *tức giận* Đến sân thượng,Minh vội vàng mở cửa ra Thư nghe thấy tiếng động liền chạy tới gần Vy:Thư ơi,bà có làm sao ko Thư sợ hãi chạy đến ôm Vy và khóc thật lớn Minh hơi buồn và giận dỗi vì người đầu tiên được Thư ôm ko phải là mình Thư cứ khóc như vậy cho tới khi ko còn nước mắt để khóc Minh:Khóc xong rồi thì mình về thôi,ở đây lâu quá dễ bị cảm lắm đấy Hoàng:Vy ơi,mình về thôi hôm nay nhà có tiệc đừng để mọi người đợi Vy:Vậy thôi tui với Hoàng về trước đây nhờ ông đưa Thư về cẩn thận nha Minh:Tôi biết rồi Vì Thư mệt quá nên ngủ quên ở góc tường lúc nào ko biết Minh:ơ ngủ rồi hả *ngồi xuống* Minh:Haiz nếu lúc đầu tôi tin cậu thì mọi chuyện có thay đổi ko,hay chỉ làm cậu vướng vào những rắc rối mà đáng ra ko phải của cậu Minh bế Thư ra chỗ xe đang đậu Minh:Chắc giờ mẹ cậu ấy đang lo lắng lắm,nhưng thôi bây giờ tới nhà Thư thì cũng hơi xa dù gì nhà mình cũng gần hơn nếu để Thư trong bộ dạng như vậy thì nguy cơ cậu ấy sẽ đổ bệnh mất ---------------------------------------------------Hết-------------------------------------------------------------- Cảm ơn các bạn đã đọc Cùng đón xem tập 13(tập cuối) 15 like làm tiếp Xem thêm 10 bình luận tiếp theo
Tập 11 ~ Huyền:Ko liên quan tới tao,tao cấm mày nhắc lại chuyện đó *sợ hãi* Trang:Kkk tôi cứ thích nói thế đấy chị làm gì tôi nào Huyền:Mày tránh ra, đừng đụng vào tao Huyền bỏ chạy ra ngoài Trang thì ngơ người 1 lúc rồi đi về Tính theo thời gian thì hiện tại anh của Trang đã học tới cấp 3,Huyền và Đăng quen nhau trên một ứng dụng hẹn hò sau thời gian nói chuyện họ đã hẹn gặp mặt và cũng như cho nhau cơ hội để bày tỏ tình cảm,yêu nhau được 1 năm thì Huyền bắt đầu chán tình yêu như vậy Kể từ hôm Minh và Thư ở sau trường thì đã được 1 tháng hơn,cả hai cũng đã quên về chuyện đó và nói chuyện lại với nhau Nhưng tất nhiên là chuyện vẫn chưa dừng lại ở việc Minh và Thư hoài giải rồi Huyền lại sai người tiếp tục bày trò hãm hại Thư Chú thích:Thư là người rất sợ sấm xét Chiều hôm đó trời có dấu hiệu sắp mưa Huyền liền rủ Thư lên sân thượng ngắm cảnh Huyền:Xloi chuyện hôm trước nha Thư:Ko có gì đâu Huyền:À quên mất,tui để quên đồ quan trọng ở lớp mất rồi bà ở đây đợi tui tí nha Thư:ừm vậy về lớp lấy đồ đi,tui ở đây đợi được Huyền:Ok,vậy bà nhớ ở đây nha tui đi tí rồi quay lại nhanh lắm Huyền quay đầu bỏ đi,rồi cho người đóng cửa sân thượng Huyền:Muốn đối đầu với tao hả,để tao xem hôm nay ai cứu được mày *cười lạnh* Thư linh cảm thấy chuyện ko lành liền chạy tới cửa sân thượng thì biết là cửa đã bị khóa trái Thời gian cứ vậy trôi đi,Vy ở cổng trường đợi Thư mãi nhưng ko thấy cứ nghĩ Thư đã về với Minh rồi nên cũng đi về cùng Hoàng Minh ở lớp đợi Thư thì thấy Huyền đi tới Huyền:Ông đợi ai à? Minh:Liên quan gì tới cậu? *cáu* Huyền:Có phải ông đợi Thư phải ko? Minh:Cậu hỏi làm gì? Huyền:Tớ chỉ thấy cậu ở đây đợi người vô ích nên mới tới khuyên cậu về cùng tớ đi,tại nãy tận mắt tớ thấy Thư về với ny cậu ấy rồi Minh im lặng ko nói gì rồi quay người bỏ đi Minh nghĩ thầm:Có ny rồi bỏ mình luôn Sau khi Minh về đến nhà thì trời mưa rất to Minh về tới phòng tắm thì điện thoại của Minh để quên ở dưới tầng 1 đang reo,do phòng Minh cách tầng 1 khoảng 2 tầng nên Minh ko nghe thấy chuông điện thoại Minh xuống phòng khách lấy điện thoại Minh:Ai mà gọi cho mình nhiều vậy ko biết? Minh mở điện thoại lên thì thấy số Thư gọi Minh:Alo,nảy giờ đi chơi vui lắm hay gì mà giờ mới gọi cho tôi vậy Thư:Minh ơi,cứu tui với *tiếng khóc thút thít* Minh:Làm sao vậy bà có chuyện gì hả Thư:Sân thượng của trường.....tui lạnh lắm.......ông tới Đúng lúc ở chỗ Thư đang mưa lớn và có sấm sét to -----------------------------------------------Hết-------------------------------------------------------------- Cảm ơn các bạn đã đọc Cùng đón xem tập 12 nha 17like làm tiếp
Tập 10 ~ Vy định tát lại Huyền nhưng bị Thư cản Thư:Thôi Vy,bỏ qua đi Ngay lúc đó Minh cũng đi ngang qua Huyền lập tức lấy tay của Thư tát mình Minh thấy Huyền bị tát nên chạy tới Minh:Huyền,cậu có sao ko? *lo lắng* Huyền:Vừa khóc vừa trả lời :"Mình ko sao" Minh:Sao cậu lại làm như vậy hả Thư? *quát to* Thư:Mình.... Minh:Từ trước tới giờ mình cứ nghĩ cậu là người hiền lành vậy mà ko ngờ hôm nay cậu lại làm như vậy với Huyền Vy:Ông ko biết gì thì đừng đổ hết lỗi cho người khác Thư:Thôi Vy,mọi chuyện là do tao tại tao hết mày đừng cãi nữa tụi mình về lớp thôi Vy:Được rồi để tao đưa mày đi Vy:Chuyện hôm nay đừng tưởng là tôi bỏ qua cho cô,cả cậu nữa đó Minh *chỉ tay vào Huyền* Giờ ra về Trang:Anh Minh Minh:À Trang có việc gì ko em? Trang:Em tính hỏi là anh với chị Thư sao rồi? Huyền:Ưm hừm Minh:Hả em vừa nói gì? Trang:Dạ thôi,có gì ngày mai em nói sau giờ anh cho em nói chuyện riêng với chị Huyền tí nha Minh:Vậy anh đi trước,lát hai đứa về sau nha Trang:Tụi em biết rồi,anh về đi Khi Minh bắt đầu rời xa chỗ 2 người Nụ cười trên môi Huyền bắt đầu thay đổi 180 độ Huyền:Tao đã nói mày là gặp Minh cấm nhắc đến con nhỏ đó rồi mà Trang:Chị đừng quên nhanh như vậy chứ Huyền:Ý mày là sao? Trang:Thời gian kí kết hết hiệu lực rồi chị Huyền à Trang:Ngày mai mà Minh biết hết sự thật về chị thì sao ta,ôi chắc anh ấy bất ngờ lắm ha Huyền:Mày dám hả Trang:Chị cứ diễn như vậy,tôi thấy ngứa mắt quá à Huyền:Được rồi,mày muốn gì thì nói luôn đi Trang:Anh trai tôi chết thảm như vậy,thời gian đó chị ở đâu hả? Huyền:Người mày nói là..... Trang:Là Minh Đăng anh trai cùng cha khác mẹ của tôi đó,tại sao chị yêu anh ấy chị lại thân mật với người con trai khác rồi làm anh ấy đau khổ hả? *lớn tiếng* Huyền:Vì thằng anh mày làm tao phát chán với cách yêu ngây thơ đó Trang:Tôi không ngờ đến bây giờ chị vẫn chưa nhận ra lỗi sai của mình,khi chính chị là người đã làm anh ấy nghĩ tới cái chết ------------------------------------------------------Hết------------------------------------------------------------ Cảm ơn các bạn đã đọc Cùng đón xem tập 11 nha 15like làm tiếp
Tập 8~ Chiều hôm đó Minh lên phòng phát thanh của trường Loa:Xin chào mọi người em là Minh học sinh lớp 9A em muốn gửi lời này đến bạn Thư lớp 9A:"Cậu đừng giận tôi nữa,thật sự hôm đó tôi ko có ý trêu cậu mà tôi chỉ muốn làm cậu vui thôi ai biết được cậu lại giận.Thư à cho tôi xl cậu" Cả trường bàn tán Nhi:Trời ơi có phải là anh Minh đó sao,sao mà chị Thư may mắn quá vậy nè Dương:Đr đó,ganh tị thật chứ Thư:Ngại muốn chết luôn á trời Trang:Tại sao chứ Cả trường vẫn ko ngừng bàn tán và đang nghi vấn ko biết Thư là ai?? Thư ra cổng trường để về Minh:Đợi tui với Thư:Thôi đi,ông biết là tui quê cỡ nào ko Minh:Thôi lên xe đi mà,nha *vẻ mặt đáng thương* Do cả trường đang nhìn nên Thư cũng chỉ biết gật đầu Ở xa Thanh Huyền nhìn thấy rất bực Thanh Huyền là hotgirl khối 8 năm trước,tuy học ko giỏi nhưng đc cái nhà giàu Do Thư dậy khá sớm nên đã qua nhà Minh rủ đi tập thể dục Thư:À mà Minh này,lát nữa tui tự đi bộ tới trường nên ông ko cần chở tui đâu Minh:Ơ kì vậy,bộ cậu ko thích tui chở hả Thư:Nói chung là đừng chở tui ok Thanh Huyền từ đâu chui ra làm gián đoạn cuộc nói chuyện 2 người Huyền:Hi Minh *đổi giọng* Hi Thư Minh:Ừm chào Huyền lâu lắm ko gặp Thư:Hi Huyền làm lơ Thư Minh:Thư còn giận tui hả,thôi mà cho tui chở Thư đi Thư:Ko là ko tui quyết rồi mai tui đi bộ Huyền:Thôi Minh Thư đã ko thích cậu chở rồi thì đừng ép nữa,mà Minh cần người đi học cùng thì mai Minh qua chở Huyền đc ko Thư:Ừ đr vậy mai Minh qua chở Huyền đi học là được rồi Minh:Vậy thôi Thư:Tới nhà tui rồi,bye hai người *đi ko thèm quay đầu nhìn luôn* Minh:Ơ Thư Huyền khoác tay Minh:Thôi 2 tụi mik đi đi Minh:Ừm Tin nhắn phía Thư Thư:Vy ơi Vy:Sao nàng gọi ta có việc gì Thư:Lát nữa mày qua chở tao đi học được ko Vy:gì vậy má già,bạn quên mik có ny rồi à bây giờ mik chở bạn rồi mai đi ny mik chở ai Thư:Thì tao biết nhưng mà mày bỏ ny rồi qua chở tao đi học đi mà Vy:Thôi được bớt làm nủng với tao đi Thư:Trời ơi tao yêu mày nhất Vy:Khỏi nịnh Tới giờ đi học Vy và Thư đi trên đường Đến trường tại lớp học Hoàng và Minh đứng trước hành lang để đợi Vy và Thư Vy dừng lại ở cửa để nói chuyện với Hoàng còn Thư chỉ nhìn rồi vào lớp Huyền ở lớp bên tới Huyền:Thư này chiều cậu rảnh ko,tụi mik đi chơi đâu đó đi Thư hơi lo lắng và hoang mang vì Thư và Huyền mới quen nhau hôm qua Thư:À cũng được Huyền:Vậy 3h đi ha Vy nhìn thấy Huyền:Thôi tôi về lớp đây Vy:Nè,mày với Huyền quen nhau khi nào vậy Thư:Hôm qua Vy:Mà tao nghĩ mày nên né nhỏ đó ra,nó ko tốt lành như mày nghĩ đâu Thư:Ừm cảm ơn mày,tao sẽ cẩn thận Chiều hôm đó Thư:Cậu đợi tui lâu ko Huyền:Tao cấm mày gần gũi với Minh nếu lần sau tao còn thấy mày ở gần Minh thì đừng trách tao ác Thư:Ơ,mik với Minh chỉ làm bạn thôi Huyền:Tao nói vậy rồi mày ko hiểu hả lần này là tao cảnh báo lần sau liệu hồn với tao Huyền:Mày nhớ kĩ những gì tao nói đó *chỉ tay vào mặt Thư* Thư:Uk tôi nhớ rồi Thư cứ lặng lẽ rời đi Vừa đi vừa suy nghĩ lúc nãy đặt dấu chấm hỏi tại sao phải tránh xa Minh Thư đang đi được nửa đoạn thì Minh đúng lúc đi ngang nên chở Thư về cùng Thư:Ê Minh này Minh:Hả có chuyện gì --------------------------------------------Hết------------------------------------ Cảm ơn cảm bạn đã đọc Cùng đón xem tập 9 nha 10 like làm tiếp | ||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||












